Chương 50: Sát Lục (2)
Cùng lúc đó, trong chiếc xe đi đầu, Nhâm Hải Dương đạp ga hết cỡ muốn lao qua đám xác sống, nhưng bánh xe bị xác chết kẹt cứng, không nhúc nhích được chút nào.
Động cơ quá nhiệt, từ khe hở nắp capo lờ mờ bốc khói.
Nhâm Hải Dương kéo phanh tay, nói với Nhâm Hữu Tài ngồi ghế phụ:
“Anh sẽ chui ra từ cửa sổ trời làm mồi nhử. Xác sống tốc độ nhất định sẽ cắn anh trước. Anh xử lý con đó, đám phía sau giao cho các em!”
“Không được! Anh Hai! Bây giờ chưa đến lúc phải hy sinh đâu!” Nhâm Hữu Tài nắm chặt tay Nhâm Hải Dương, không cho anh nhấn nút mở cửa sổ trời.
Nhâm Hải Dương vùng thế nào cũng không rút được tay, gắt lên với Nhâm Hữu Tài: “Không thể vì sợ xác sống tốc độ mà cứ trốn mãi trong xe! Cứ kéo dài nữa, cửa kính sẽ vỡ hết! Tất cả sẽ chết ở đây! Đã đến lúc tao phải xông ra ngoài rồi!”
Nhâm Hữu Tài gào lên: “Chưa đúng lúc! Chưa đến lúc mà! Bác hai chắc chắn sẽ nghĩ ra cách! Người canh cổng gần đây nhất định sẽ lái xe đến cứu chúng ta!”
Nhâm Hữu Tài mắt rưng rưng – cậu đã tận mắt nhìn cha mẹ ruột ăn thịt em gái mình. Cậu không muốn nhìn thêm một người thân nào chết trước mắt nữa.
“Mày trông cậy vào cái nhà họ Ôn và đám người ngoài đến cứu á? Mày nghĩ có thể à! Bộ đàm đã không còn nghe thấy bọn chúng trả lời, không phải là đã trốn đi, thì cũng là rời khỏi thôn từ lâu! Buông tay ra! Để tao ra ngoài!” Nhâm Hải Dương mắng.
Nhâm Hải Dương tốn công lắm mới rút được một tay ra, nắm đấm giáng vào gương mặt đẹp trai của Nhâm Hữu Tài.
Nhâm Hữu Tài hứng trọn cú đấm của anh họ, nhanh chóng túm lấy cánh tay vừa đánh mình, ôm chặt vào lòng, nhất quyết không buông.
“Răng rắc...” Cửa sổ hàng ghế sau bị lũ xác sống chen lấn đến rạn nứt.
Nhâm Hải Dương vừa tức vừa sốt ruột, gầm lên: “Nhâm Hữu Tài! Mày buông tay ra cho tao!”
“Không buông! Chết thì chết cùng nhau luôn! Cái thế giới khốn kiếp này, hủy diệt hết quách cho rồi!” Nhâm Hữu Tài gào lên như một đứa trẻ.
“Mày! Đồ khốn nạn! Đồ ngu! Tao đánh chết mày! Mày đi bộ đội phí hoài!” Nhâm Hải Dương vặn vẹo cả người mà không rút được tay, đành dùng đầu húc vào Nhâm Hữu Tài.
“Đánh đi! Đánh chết em đi! Khỏi phải bị lũ xác sống cắn chết!” Nhâm Hữu Tài càng hét to, lũ xác sống ngoài xe càng điên cuồng.
Vết nứt trên cửa sổ sau lan ra như mạng nhện, ngày càng rộng.
“Bíp bíp!”
Nhâm Đông lái chiếc xe du lịch vốn được dùng để chặn cổng Bắc đến cứu viện.
Những xác sống gần đầu xe khách đều bị cuốn vào gầm xe.
Đường trong làng chỉ đủ rộng cho một xe khách; ba chiếc SUV đang đỗ giữa đường, nên xe khách không thể len qua hai bên để cán xác sống.
Nhâm Đông chỉ còn cách bấm còi liên tục, nháy đèn pha để dụ lũ xác sống đi theo xe.
Nhưng thịt tươi ngay trước mắt còn hấp dẫn lũ xác sống hơn nhiều so với tiếng động và ánh đèn.
Chỉ có vài con xác sống tiến lại vài bước về phía xe khách rồi lại quay về vây xe SUV.
Nhâm Đông cuống đến rơi nước mắt. Lão Tăng ngồi ghế phụ ném gà sống ra ngoài cửa sổ, an ủi: “Đừng vội, đừng vội, lúc này sốt ruột cũng vô ích. Dụ được con nào cán con đó, chúng bớt đi một phần uy hiếp!”
“Vô ích thôi! Kính xe sớm muộn gì cũng vỡ; kính vỡ là xác sống sẽ bò vào! Xác sống sức mạnh mà chen lên trước xe, vài giây nữa là họ chết hết!”
Nghĩ đến cảnh người nhà sắp chết ngay trước mắt mà mình bất lực, Nhâm Đông vừa tức giận, vừa căm hận, vừa đau đớn.
“Chúng bò vào cũng không phải chuyện xấu, xác chết có thể bịt cửa sổ, còn đỡ hơn kính vỡ!”
Lão Tăng an ủi vậy thôi, nhưng nỗi lo trong lòng chẳng kém gì Nhâm Đông. Ông cầm bộ đàm gọi Nhâm Nghĩa Dũng: “Lão Nhâm à! Bây giờ tính sao đây?”
Mười mấy giây sau, Nhâm Nghĩa Dũng mới trả lời: “Dẫn cả già trẻ nhà họ Nhâm rời đi, đón luôn vợ con của Phương Vĩnh Phát! Khi trời sáng, gọi cho cháu gái tôi, dặn nó phải sống cho tốt! Lão Tăng! Tôi giao cả nhà cho ông!”
Lão Tăng nghiến răng, hồi lâu không nhận lời.
Mãi đến khi Nhâm Nghĩa Dũng giục lần nữa: “Lão Tăng! Nhân lúc lũ xác sống đang bị chúng tôi hút hết về phía này! Đi đón người! Đi!”
Lão Tăng nghẹn ngào: “Được!”
Nhâm Đông không cam lòng cứ thế bỏ đi, ôm đầu gào lên: “Chắc chắn vẫn còn cách! Tôi gọi cho chị tôi! Chị ấy lăn lộn ngoài kia lâu thế mà không chết, nhất định có cách cứu người!” Nói rồi, cậu rút điện thoại ra.
Lão Tăng ngăn lại: “Ông hai cháu không báo cho con bé, là vì muốn nó có thể...”
Hai chữ “bình an” chưa kịp nói ra khỏi miệng, tiếng súng trường liên hồi đã chấn động màng tai mọi người.
Tiếng súng như từng tia nắng ấm áp xuyên vào trái tim lạnh giá của tất cả.
“Pằng pằng pằng pằng pằng!”
“Pằng pằng pằng pằng pằng!”
Nhâm Tâm Nhu ném bình máu và gà sống xuống dưới lầu, cố dụ lũ xác sống xuống gần chân nhà rồi mới bắn, vì cô lo nếu ngắm bắn xa từ góc này, đạn sẽ xuyên qua xác sống mà trúng người trong xe.
Nhâm Tâm Nhu gọi điện cho ông nội, bật loa ngoài nói vọng vào: “Ông nội! Bảo Nhâm Đông lái xe khách quay về cổng Bắc! Kiểm tra tình hình phong tỏa ba cổng còn lại, bảo người trên hai chiếc xe kia đừng có làm anh hùng mà chết uổng!”
“Là tiếng súng trường!” Nhâm Hữu Tài kêu lên. “Trong làng mình ai có súng trường? Sắp chết đến nơi mới nỡ nổ súng! Mẹ kiếp!”
Lúc này, giọng Nhâm Nghĩa Dũng từ bộ đàm vọng ra: “Giữ chặt cửa sổ, cần thiết thì mở cửa sổ giết xác sống, lấy xác chết bịt kín cửa sổ! Không ai được xuống xe!”
Tiếng súng trường bắn quét kéo dài rất lâu, xác sống lần lượt ngã xuống.
Kẻ thì chết ngay tại chỗ, kẻ bị gãy chân chỉ còn biết bò, kẻ cụt tay cụt chân chỉ biết quằn quại dưới đất.
Không thể phân biệt được những con ngã xuống là xác sống biến dị hay xác sống thường; điều duy nhất có thể chắc chắn là xác sống tốc độ thích ẩn mình, chắc chắn không dễ dàng bị bắn trúng như vậy.
Tiếng súng trường kết liễu kẻ địch như lưỡi dao sắc xé toạc bầu trời, ánh ban mai chiếu thẳng xuống mặt đất – trời đã sáng.
“Rầm rầm rầm!” Cánh cửa sau lưng Nhâm Tâm Nhu bị đập đến mức cả vách tường rung chuyển – xác sống đã lên lầu.
