Chương 78: Bãi Đốn Gỗ
Vụ giải cứu ở nhà tù tốn khá nhiều thời gian, Nhâm Tâm Nhu lái chiếc xe địa hình men theo đường núi tiến về phía bãi đốn gỗ.
Trên mấy ngọn núi trùng điệp có bốn bãi đốn gỗ. Bãi đốn gỗ khác với xưởng chế biến gỗ. Xưởng chế biến gỗ tự đốn gỗ để sản xuất ván gỗ và củi đốt. Còn bãi đốn gỗ chỉ chuyên đốn hạ, gỗ tròn cưa xong được vận chuyển tới các doanh nghiệp chế biến gỗ khắp cả nước.
Nhâm Tâm Nhu nhíu mày nhìn đống gỗ tròn chất cao như núi trước mặt, chẳng vui nổi chút nào. Trận mưa hôm kia quá lớn, dù đã phơi nắng cả ngày, lớp trên đống gỗ đã khô, nhưng mấy lớp bên dưới vẫn còn ướt sũng. Nếu thu vào không gian thì vẫn phải tìm dịp đem ra phơi, mấy “núi” gỗ thế này phơi cả tuần chưa chắc đã khô hết.
“Muốn trải ra phơi thì cần chỗ rộng lắm...” Nhâm Tâm Nhu bĩu môi lẩm bẩm: “Kệ, cứ thu vào đã rồi tính!”
Vượt núi băng rừng, thu hết gỗ của bốn bãi đốn gỗ, cô đang định lái trực thăng về Ninh Thị thì ông gọi điện tới.
“Nhu Nhu! Bọn ông đã tới Khu Vọng Hải rồi, cháu đang ở đâu?”
Nhâm Tâm Nhu nói: “Cháu đang ở tỉnh Huy tìm khóa mới, định thay khóa cho chỗ mọi người ở. Mọi người dọc đường không nghỉ ngơi gì à? Cháu tưởng chiều mới tới.”
“Mấy tài xế thay nhau lái, đâu cần nghỉ. May thật, giữa đường gặp quân đội, họ cũng đi về hướng Ninh Thành, bọn ông đi theo sau luôn. Có họ mở đường, xe tải không có cơ hội đụng phải xác sống, thuận buồm xuôi gió tới Ninh Thành!”
Nhâm Nghĩa Dũng vui vẻ kể lại sự trùng hợp này, cuối cùng khen: “Chỗ cháu chọn tốt lắm, dễ thủ khó công, an toàn!”
“Ông ơi, mọi người ở tòa 10 phía đông nhé. Cháu đã dọn dẹp sạch sẽ. Nhà nào có chìa khóa thì cháu treo trên tay nắm cửa rồi. Có mấy nhà dùng khóa vân tay, không tìm được chìa, đợi cháu mang khóa về thay.”
Nhâm Nghĩa Dũng cười: “Ngốc thật! Cần gì phải chạy ra ngoài tìm khóa mới. Sang mấy tòa khác tìm bộ khóa nào còn chìa, tháo về lắp là được!”
“Đúng nhỉ... sao cháu không nghĩ ra cách này nhỉ.” Nhâm Tâm Nhu thầm mắng mình ngốc, rồi hỏi tiếp: “Ông ơi, giờ cháu có cần gấp về Ninh Thành không ạ?”
“Cháu đừng suốt ngày chạy ngược chạy xuôi. Ngoài kia càng ngày càng loạn, dân thường cũng lắm kẻ có súng rồi, chuyện giết người cướp của xảy ra khắp nơi.” Nhâm Nghĩa Dũng lo lắng nói.
“Ông à, nếu không cần cháu về giúp thì cháu chưa vội về. Trực thăng của cháu bị mất cửa sổ rồi, cháu phải đi đổi một chiếc khác. Xăng dầu chưa kịp trữ, còn...”
Nhâm Nghĩa Dũng cắt ngang lời cháu: “Được được được! Đủ rồi! Khỏi nói nữa! Cháu thích ở ngoài chơi thì tùy! Ông không đòi hỏi gì khác, chỉ cầu cháu bình an! Chỉ cần giữ được mạng mình, dù giết người phóng hỏa cũng đừng do dự! Nghe rõ chưa!”
Nhâm Tâm Nhu cam đoan: “Ông yên tâm, nơi nào có cháu thì người gặp nguy hiểm tuyệt đối không phải cháu!”
Cô đâu phải không nhận ra ông đang không vui, nhưng hiện tại cô thật sự không muốn về, mà cũng không hẳn chỉ vì chưa trữ dầu. Đúng như ông nói, cô đúng là thích ở bên ngoài hơn. Đã quen cảnh một thân phiêu bạt, chỉ nghĩ đến chuyện trở lại cuộc sống quần cư là cô đã thấy khó chịu không yên.
“Đi mà chơi! Mỗi ngày phải báo bình an. Ở ngoài đừng xen vào chuyện của người ta! Trên đời người đáng thương nhiều lắm, cháu giúp không hết đâu! Mà biết ơn thì đếm được trên đầu ngón tay! Đừng làm đại thiện nhân rồi cuối cùng lại bị người ta hại!” Nhâm Nghĩa Dũng lại dặn dò cháu một lần nữa.
“Ông yên tâm, cháu tuyệt đối không bao đồng!” Nhâm Tâm Nhu lớn tiếng cam đoan.
“Đi trữ đồ mà gặp người đàn ông tốt thì tiện tay trữ một anh mang về luôn!” Nhâm Nghĩa Dũng nói.
Nhâm Tâm Nhu đáp: “Vâng ạ!”
Nhâm Nghĩa Dũng cúp máy, thở dài thườn thượt: “Tình hình bên ngoài chỉ ngày càng tệ hơn, vậy mà nó cứ muốn chạy ra ngoài! Đứa nhỏ này, trước đây ngày nào cũng ru rú ở nhà đọc sách, mỗi lần ra ngoài tập thể dục đều bắt ông phải kéo đi. Thế mà đi du học về, chân như bôi mỡ, không chịu ở nhà!”
Nhâm Hải Dương đứng bên cạnh khuyên: “Bác đừng lo lắng quá, bé Nhu gánh vác được hơn chúng ta tưởng nhiều.”
“Mạnh mẽ một chút là tốt. Nếu chúng ta có mệnh hệ gì, nó vẫn có thể sống tốt!” Nhâm Nghĩa Dũng nói.
Nhâm Nghĩa Dũng ngẩng đầu nhìn trời, ánh mắt tràn đầy lo âu và bi thương, lại thở dài: “Nếu bố nó còn sống, nếu năm đó bác ích kỷ một chút, ở lại quân đội đấu tiếp với lũ chó đó, thì mấy đứa cũng không phải xuất ngũ sớm như vậy. Bây giờ, bác và cháu chắc chắn đã nắm quyền một căn cứ, Nhu Nhu chỉ cần trốn ở nhà làm tiểu công chúa nhà họ Nhâm là được.”
Nhâm Hải Dương nói: “Bác à, giờ thế lực các gia tộc nhìn ngoài thì có vẻ không đổi, nhưng thật ra có thể biến động dữ dội bất cứ lúc nào. Một căn cứ đại diện cho một phe thế lực. Bé Nhu nói dị năng có thể thăng cấp, chúng ta cố gắng để A Tài và Tiểu Đông lén lút thăng cấp. Còn Vĩnh Phát nữa, không cần nghĩ cũng biết anh ta nhất định đứng về phía chúng ta.”
Nhâm Hải Dương liếc nhìn ra xa, một đám người đang cãi nhau ầm ĩ, anh hạ giọng nói tiếp: “Tương lai chắc chắn ai dị năng cao người đó có quyền lên tiếng, gia tộc nào nhiều vật tư và vũ khí nhất kẻ đó là đại ca. Chỉ cần chúng ta muốn đấu, thì vẫn còn kịp!”
Nhâm Nghĩa Dũng khẽ nhíu mày, chuyện đứa cháu tính toán, ông đã nghĩ qua vô số lần. Tận thế giáng lâm, ông chỉ có hai tâm nguyện: một là cháu gái bình an hạnh phúc, hai là nhà họ Nhâm không tuyệt tự. Muốn giữ cho người nhà bình an trọn đời, nhất định phải nắm quyền lực trong tay; ông đâu phải không hiểu đạo lý này.
“Hải Dương, Nhu Nhu không biết mấy năm nay nhà họ Nhâm đã trải qua những ngóc ngách gì. Nó cũng không biết cái chết của Trạch Hải là âm mưu của lũ chó đó. Bác không muốn nó phải gánh vác những ân oán năm xưa.”
Nhâm Nghĩa Dũng châm một điếu thuốc, hạ giọng nói tiếp: “Lũ chó nhà họ Đỗ chắc chắn sẽ nghĩ đủ cách cướp vật tư, cướp quyền để leo lên. Người muốn đấu với chúng đông lắm, mình đừng đi góp vui. Giờ quan trọng nhất là lặng lẽ sống còn. Như cháu nói đấy, trước tiên phải bảo vệ mấy đứa nhỏ có dị năng trong nhà, lén lút thăng cấp. Với bên ngoài chỉ nói thằng Hữu Tài có dị năng là được. Vật tư cháu không cần cố tích trữ, đủ cho cả nhà ăn uống là được. Có quyền thì không chết đói! Có mạng mới có quyền! Cháu hiểu không?”
Nhâm Hải Dương nghiêm mặt cam đoan: “Bác yên tâm, cháu đã nói với Hữu Tài, Kiến Quân, Vĩnh Phát bọn họ rồi. Không cần chuyện gì cũng phải đứng ra, nhất định phải đặt mạng mình lên hàng đầu!”
“Bác, còn sắp xếp cho Lý Thực thế nào? Anh ấy theo chúng ta vào đội ngoại cần à?”
Nhâm Nghĩa Dũng nói: “Bác đã nói với bạn cũ rồi, cho anh ta chui vào tổ hậu cần. Nhà họ Cố được phân về căn cứ Ninh Thành, nhưng chỉ chủ yếu quản ngoại cần, quyền nội cần cũng chỉ có một chút. Đại bộ phận quyền hạn nội cần nằm trong tay tay sai của nhà họ Đỗ. Lý Thực với con rể nó nhìn thì thật thà chất phác, chắc chắn không ai chú ý hay sinh nghi.”
Ánh mắt Nhâm Hải Dương bỗng sáng rực, anh đã nhìn rõ con đường phía trước của nhà họ Nhâm, cũng nhìn rõ thứ đang cản đường nhà họ Nhâm là gì.
Nhâm Hải Dương hỏi: “Vậy bác thì sao? Bác định làm công việc gì?”
Nhâm Nghĩa Dũng vứt đầu lọc thuốc, lấy chân giẫm giẫm, cười hề hề: “Làm buôn.”
Nhâm Hải Dương ngạc nhiên: “Làm buôn? Buôn gì cơ?”
Nhâm Nghĩa Dũng nghĩ lại những thứ cháu gái tích trữ, vừa nhiều lại vừa chẳng phải món mình thích, đáp: “Làm vịt.”
“Hả, hả?” Nhâm Hải Dương tưởng mình nghe nhầm, “Làm vịt? Sao, sao lại làm vịt? Bác ơi, cháu với A Tài bọn cháu nuôi được bác mà. Nếu thật sự không kiếm được gì, để cháu bảo A Tài đi làm nhé? Thân hình nó chắc cũng được ưa chuộng lắm...”
Nhâm Nghĩa Dũng trừng mắt nhìn Nhâm Hải Dương một cái: “Bác đi bán vịt quay! Lát nữa sắp xếp người ổn định xong, đi với bác ra quanh đây tìm tiệm vịt quay! Khiêng lò nướng về!”
Nhâm Hải Dương cười gượng gạo. Tiếng cãi vã ở cổng khu càng lúc càng lớn, anh hỏi: “Bác, sắp đánh nhau rồi, mình có can không?”
Nhâm Nghĩa Dũng quát: “Ngu à! Đó là chuyện của thôn Liễu Tam và một nhóm người khác. Giết người cũng đừng quản, mình đứng xem kịch là được!”
Nhâm Nghĩa Dũng vừa đi về phía đám đông ồn ào vừa dặn cháu: “Cháu đi sắp xếp người nhà mình vào tòa số 10. Nhà nào không có chìa thì dẫn người sang các tòa khác tháo khóa về. Xác sống ở mấy tòa khác Nhu Nhu chưa giết, mọi người cẩn thận. Tháo vài bộ khóa là được, đừng làm gì thêm! Mấy ngày nay, chúng ta chỉ cần giữ chặt tòa số 10!”
“Vâng, cháu đi xếp đặt ngay đây!” Nhâm Hải Dương rời đi làm việc.
Nhâm Nghĩa Dũng cười hề hề đứng ở mép ngoài đám đông, vươn cổ xem kịch.
Lão Tăng thấy bộ dạng Nhâm Nghĩa Dũng như vậy, đoán ngay ông ta chỉ muốn xem náo nhiệt chứ không muốn quản.
“Lão Nhâm ơi, tôi coi bộ tụi nó chắc chắn đánh nhau. Thôn Liễu Tam có hơn một trăm người, nhóm chạy nạn này chỉ có ba bốn chục người. Đánh nhau thật thì sẽ có người chết. Ông không đi can một tiếng à?”
Lão Tăng xúi giục bạn già gây chuyện. Không phải ông muốn xen vào chuyện bao đồng, thật ra chỉ là đang rảnh rỗi quá, muốn kiếm chút việc cho vui với lão bạn.
