Chương 79: Phật Cười
“Khuyên cái gì! Đánh nhau mới có kịch xem!”
Nhâm Nghĩa Dũng vươn cổ nhìn về “điểm nóng”, giơ hai ngón tay lên nói với bạn già:
“Đám chạy nạn này có bảy người bị cắn, chỉ có hai người biến thành xác sống. Tên cầm đầu là Vương Bằng Phi, hắn cũng bị cắn nhưng không biến thành xác sống. Trong đám người này kẻ có dị năng không ít đâu. Thôn Liễu Tam hơn trăm người, chưa chắc đối phó nổi họ.”
Lão Tăng ghé sát tai bạn già hỏi:
“Không nhân cơ hội thu vài người hữu dụng sao?”
Nhâm Nghĩa Dũng không trả lời. Ông hất hàm về phía Vương Bằng Phi, ý bảo bạn mình nhìn hắn:
“Ngoài bốn mươi, làm bất động sản, đứng thứ tư trong bảng xếp hạng giàu có ở Tứ Xuyên. Không phải con nhà giàu, cũng chẳng phải trọc phú mới nổi. Mười bốn tuổi đã lăn lộn đầu đường, phiêu bạt tới Nam Thị, tay trắng gây dựng sự nghiệp, bám rễ ở Nam Thị. Cha vợ hắn từng là Phó cục trưởng Cục Công an Nam Thị.”
Giới thiệu xong, Nhâm Nghĩa Dũng chỉ cười hề hề, không nói thêm gì, chăm chú xem kịch.
“Ông quen hắn à?” Lão Tăng khẽ hỏi.
Nhâm Nghĩa Dũng lắc đầu:
“Chưa từng gặp. Chỉ nghe nói người này trọng tình nghĩa, sống rất kín tiếng.”
“Ông với hắn cùng một loại người.” Lão Tăng gật gù như đã hiểu. Bạn mình không phải không muốn làm người hòa giải, mà là thời cơ chưa tới.
Người thông minh trầm ổn gặp việc biết chừng mực, sẽ không làm to chuyện. Giờ chuyện càng lúc càng lớn, nhất định là Vương Bằng Phi cố tình gây ra.
Hắn muốn mượn cơ hội này một lần dằn mặt tất cả những kẻ đang gây sự.
Lúc này ai đi khuyên cũng vô ích, còn có thể mất công mệt xác chẳng được tiếng gì, đắc tội cả hai bên.
Lão bí thư thôn Liễu Tam là Liễu Huy, cũng là bạn lâu năm của Nhâm Nghĩa Dũng, lén đứng bên cạnh nói:
“Này, lão Nhâm, tôi có nên đi quản một chút không?”
Nhâm Nghĩa Dũng liếc Liễu Huy một cái như hận rèn sắt không ra thép:
“Đám người thành phố kia chạy vào làng ông chỉ trỏ, ép ông từ chức. Ông còn lo cái nỗi gì? Cứ yên tâm làm lính quèn của họ đi! Xem kịch!”
Liễu Huy lúng túng xoa mũi, khẽ hỏi:
“Thế lát nữa nếu đánh nhau, tôi giúp hay không giúp? Trong đó có mấy người là họ hàng tôi.”
Nhâm Nghĩa Dũng hỏi ngược:
“Lúc ông bị ép từ chức, họ hàng ông có lên tiếng giúp ông không?”
“Ơ… thôi được, mặc họ làm loạn. Tôi đi dặn thằng con tôi đừng xông lên trước.” Liễu Huy chạy đi tìm con trai.
Mấy kẻ cầm đầu thôn Liễu Tam vốn xuất thân từ tầng quản lý quận trung tâm thành phố, ăn nói hống hách, mắng Vương Bằng Phi quá ác độc, muốn kéo cả thôn Liễu Tam xuống nước chết chung.
“Dựa vào đâu mà bắt bọn tôi mở cổng cho các người vào! Làng các người bị lũ đánh tan là chuyện của các người!”
“Bọn tôi không mở cổng, các người mặt dày phá cổng xông vào, hại bọn tôi có nhà không về được!”
“Ba bốn mươi mạng của các người là mạng, còn hơn trăm mạng thôn Liễu Tam này thì không phải mạng chắc!”
“Ác độc thế, tất cả bọn các người đáng chết!”
“Các người đừng có ở đây với bọn tôi! Tự tìm chỗ khác mà ở!”
...
Dân thôn Liễu Tam câu tiếp câu lên án nhóm Vương Bằng Phi, những lời khó nghe không dứt bên tai.
Vương Bằng Phi lặng lẽ nghe, không ngăn bạn bè và người nhà chửi lại. Thời cuộc đã đổi thay, cái lối đối nhân xử thế “gặp mặt là nể ba phần” của thời trước tận thế đã lỗi thời.
Chuyện húc cổng thôn Liễu Tam đúng là hắn có lỗi, nhưng chỉ cần cứu được người nhà và bạn bè, hắn không hối hận.
Lúc này mà xin lỗi, hắn sẽ trở thành kẻ yếu hèn để người ta ức hiếp. Sau này trước mặt dân thôn Liễu Tam khó mà ngẩng đầu. Vậy nên dù có đánh nhau đến mất mạng, hắn cũng tuyệt đối không cúi đầu. Được làm vua, thua làm giặc.
Ngay khi hai bên sắp lao vào động thủ, có người đứng ra.
Đới Tiểu Tùng vẻ mặt hiền lành khiêm tốn, đứng chắn giữa hai bên, can ngăn:
“Mấy anh bớt giận! Chuyện đã rồi, cãi nhau đánh nhau cũng chẳng có ý nghĩa gì. May là hai bên đều không tổn thất gì lớn. Người xưa nói, hòa khí sinh tài! Mấy anh thấy có phải không?”
Tiếng chửi bới hai bên dần lắng xuống.
Lúc này, Trương Lục bước tới cạnh Đới Tiểu Tùng, sắc mặt nghiêm túc, giọng có chút khí thế:
“Các vị bớt giận đi! Quan trọng nhất bây giờ là đồng lòng một dạ, đoàn kết mới chống được thêm nhiều nguy hiểm! Đông người sức mạnh lớn!”
Thấy hai bên không ai mở lời, Trương Lục nói tiếp:
“Chỗ này cách căn cứ rất gần. Tôi thấy vào căn cứ ở chưa chắc đã dễ chịu, người đông chỗ chật. Chi bằng chúng ta phát triển ngay ngoài căn cứ một khu vực an toàn…”
Vương Bằng Phi không nhìn Trương Lục, chẳng buồn nghe hắn nói phía sau.
Khi hắn lăn lộn giang hồ, bọn này còn đang mặc quần cộc. Hắn thừa hiểu bọn người này đóng vai gì, cũng thừa rõ mục đích của chúng là gì.
Hắn ngồi xe tải của Nhâm Nghĩa Dũng, cùng người nhà đến trước tiên, tận mắt thấy cháu trai Nhâm Nghĩa Dũng xuống xe dời chiếc xe tải chắn lối vào ở đầu đường.
Khu này đường sá sạch sẽ, một thi thể cũng không có. Nền khu dân cư cao, tường rào cao, đúng là vị trí dễ thủ khó công.
Trên mặt đất không một giọt máu, rõ ràng khu này đã có người đứng ra coi sóc từ trước, mà người đó vừa có năng lực vừa có nhân thủ.
Vương Bằng Phi quan sát đám đông đứng xem, ánh mắt dừng trên gương mặt cười hề hề của Nhâm Nghĩa Dũng.
Hai bên chỉ trao nhau một ánh mắt, Vương Bằng Phi đã hiểu ra gần hết. Điều duy nhất khiến hắn băn khoăn là Trương Lục do Nhâm Nghĩa Dũng phái ra đứng nói chuyện, hay hai người này vốn không cùng một phe?
Vương Bằng Phi không băn khoăn lâu, rất nhanh đã có đáp án.
Sau bài nói chuyện có tiến có lui của Trương Lục, mấy người thành phố ở thôn Liễu Tam vốn quen làm lãnh đạo lần lượt tán thành kế hoạch dựa vào căn cứ chính quyền để xây dựng “căn cứ độc lập”.
Hơn một trăm dân thôn Liễu Tam, đa số cũng vỗ tay khen hay, cho rằng đề xuất của Trương Lục khả thi.
Kẻ cầm đầu thôn Liễu Tam bỗng cất cao giọng đề nghị:
“Chúng ta cần thành lập một ban lãnh đạo căn cứ! Ai có ý tưởng thì đăng ký tham gia!”
Kẻ đó nhìn quanh chờ đợi phản ứng, rồi cũng nhìn về phía Vương Bằng Phi. Chuyện vừa cãi nhau kịch liệt với nhóm Vương Bằng Phi coi như chưa từng xảy ra.
Vương Bằng Phi lại nhìn về Nhâm Nghĩa Dũng, chỉ thấy ông vẫn tươi cười, không nói một lời, cứ như đang xem trò hay.
Lúc này, Nhâm Hải Dương đã sắp xếp xong người già trẻ nhà họ Nhâm, đi về phía này:
“Bác Hai! Cháu đã sắp xếp xong xuôi cả rồi. Mấy căn hộ trong tòa nhà đều sạch sẽ. Cháu bảo Kiến Quân dẫn mấy chú và mấy đứa em họ sang các tòa khác mở khóa rồi.”
Lời của anh khiến mọi người đều quay sang nhìn.
Đới Tiểu Tùng vẹt đám đông, cười nói:
“Anh Nhâm, anh không tử tế gì cả! Sao không lén báo bọn em một tiếng, để bọn em cũng có cơ hội chọn chỗ ở tốt một chút!”
Kẻ cầm đầu thôn Liễu Tam cười nhạt, giọng mỉa mai:
“Các người nhanh tay thật đấy! Không lên tiếng mà đã sắp xếp xong xuôi rồi? Hiểu, hiểu. Chỗ tốt ai đến trước được trước, ai mà chẳng muốn ở cho thoải mái!”
Nhâm Hải Dương nói thẳng:
“Buồn cười thật! Khu này là người của tôi dọn dẹp và bảo vệ! Tôi không cho người nhà mình vào ở trước, chẳng lẽ lại cho các người?”
Mấy kẻ cầm đầu thôn Liễu Tam nhất thời đỏ bừng cả mặt.
Đới Tiểu Tùng cứng người, hối hận vì mở miệng quá sớm. Anh ta nhìn Trương Lục một cái như cầu cứu.
Dưới đáy mắt Vương Bằng Phi lóe lên một tia sáng sắc lẹm. Hắn bước về phía Nhâm Nghĩa Dũng:
“Chiều hôm qua, nếu không có bác cho chúng cháu lên xe tải, bây giờ chúng cháu chắc chỉ còn lại bộ xương. Ơn cứu mạng này, có cơ hội cháu nhất định sẽ báo đáp!
Bác! Nơi này là địa bàn của bác, bác nói sao nghe vậy. Nếu bác muốn bọn cháu đi, bọn cháu tuyệt đối không dám níu kéo!”
Vương Bằng Phi đang quy thuận.
Nhâm Nghĩa Dũng cười lớn:
“Cháu đã chịu gọi ta một tiếng bác, ta còn đuổi cháu đi, chẳng thành ra ức hiếp con cháu sao? Yên tâm, khu này đủ chỗ cho mọi người!”
Nhâm Hải Dương tức khắc hiểu ý bác hai. Vương Bằng Phi là người dùng được, bác hai muốn thu nạp hắn thành người của mình.
Giọng Nhâm Hải Dương dịu xuống, nhắc nhở:
“Ngoài tòa nhà số 10 ra, các tòa còn lại các người tự chọn nơi ở. Trong mấy tòa đó vẫn còn khá nhiều xác sống. Các người chọn tòa nào thì xác sống trong tòa đó do chính mình xử lý. Xác đừng để trong tòa, mùi hôi nặng lắm, ảnh hưởng chỗ ở. Cách đây một cây số có một công viên, mang xác ra đó đốt.”
Đợi cháu nói xong, Nhâm Nghĩa Dũng cười hề hề bổ sung:
“Xác sống ngửi thấy hơi người sẽ gọi đồng bọn. Nếu không muốn ngày nào đó lại bị lũ xác sống bao vây, thì bây giờ vất vả một chút, dọn sạch xác sống quanh chỗ mình ở. An trí xong thì tập hợp trước tòa nhà số 10, mọi người cùng nhau quét dọn sạch mấy tòa không có người ở.”
Trương Lục sầm mặt. Anh nhận ra vừa rồi mình quá nôn nóng, đến nỗi quên nghĩ tại sao nơi này không hề có một thi thể nào.
Nhâm Nghĩa Dũng chưa từng mở lời can ngăn người thôn Liễu Tam cãi vã. Trương Lục tưởng ông nhu nhược, thiếu tầm nhìn, hoặc già rồi không còn màng quyền thế. Anh tưởng cơ hội nắm quyền của mình đã tới.
Hóa ra không phải Nhâm Nghĩa Dũng không muốn làm người cầm đầu, mà ông đã có chuẩn bị từ lâu, mọi thứ đều nằm trong lòng bàn tay.
Trương Lục cảm thấy mọi toan tính và bài nói chuyện vừa rồi của mình chẳng khác gì trò hề. Chỉ cần anh ta và mấy kẻ cầm đầu thôn Liễu Tam ở lại nơi này, thì ban lãnh đạo không thể thành lập.
Nhâm Nghĩa Dũng nhất định sẽ là người đứng đầu duy nhất ở đây!
Trương Lục đánh giá lại Nhâm Nghĩa Dũng.
Nhâm Nghĩa Dũng chưa bao giờ là một vị Phật Cười nhân từ dễ đối phó. Ông là một con Hổ Cười.
Khu này vị trí rất tốt. Nếu muốn trở mình làm chủ, Trương Lục phải giết Nhâm Nghĩa Dũng.
Nhưng trước khi lặng lẽ trừ khử Nhâm Nghĩa Dũng, phải khiến cho đám con cháu nhà họ Nhâm nợ hắn thêm nhiều ân tình.
