Chương 8: Tình cờ gặp người sống sót
Nhâm Tâm Nhu lúc này chỉ nhắm tới kho hàng của các cửa hiệu trong hầm gửi xe, chẳng thèm bận tâm lũ xác sống có xông vào trung tâm thương mại hay không.
Phía sau trung tâm thương mại Vạn Cổ có mấy tòa nhà văn phòng, cùng thuộc một tập đoàn bất động sản với trung tâm thương mại. Vì vậy, hầm gửi xe phía mấy tòa nhà ấy thông với hầm gửi xe của trung tâm thương mại. Trong các tòa nhà văn phòng chắc chắn phải có nhiều cư dân, nghĩa là xác sống dưới hầm sẽ không ít.
Nhâm Tâm Nhu đứng ở cửa cầu thang bộ, bên cạnh cửa dán một sơ đồ thoát hiểm phòng cháy. Cô ghi nhớ bố cục của hầm gửi xe, vị trí các cửa thang bộ, thang máy và lối thoát hiểm. Trên sơ đồ, ở một góc có một vùng trống được ghi chú “Khu kho”.
Cô quyết định xuống tầng hầm 2 trước. Người sống sót xuống tầng hầm 2 để lấy xe, lũ xác sống quanh quẩn ở đó khả năng cao sẽ bám theo xe mà di chuyển lên tầng hầm 1; xác sống ở tầng hầm 1 lại theo những chiếc xe chạy trốn mà bò lên mặt đất. Vì vậy, cô đoán xác sống ở tầng hầm 2 nhất định là ít nhất.
Trong trung tâm thương mại, Nhâm Tâm Nhu nhặt được mấy chiếc rìu cứu hỏa, tiện thể thu cả bình cứu hỏa vào không gian. Cô bắt đầu nhớ cây mã tấu quân dụng kiếp trước, một nhát gặt một cái đầu. Rìu cứu hỏa không phải lúc nào cũng chém đứt được đầu xác sống ngay một nhát; có khi vạt mất nửa cái sọ vẫn phải bồi thêm nhát nữa.
Nhâm Tâm Nhu khinh khỉnh liếc cây rìu trong tay, lẩm bẩm: “Có đồ ăn đồ mặc thôi chưa đủ, phải tìm cách dự trữ ít vũ khí tử tế mới được.”
Cô lấy ba lọ nước hoa Bát Thần từ trong không gian, đổ lên người và đầu. Cô hy vọng mùi hương có thể tạm thời che giấu “hơi người” của mình, tranh thủ chút thời gian chém những con xác sống gặp trên đường, tránh bọn chúng phát hiện ra thịt tươi rồi hét to gọi đồng bọn.
“Phù... phù...”
Nhâm Tâm Nhu day mũi hít thở sâu, suýt nữa bị mùi bạc hà nồng nặc của nước hoa xông tới mức ho sặc sụa.
Cô nhẹ nhàng đẩy cửa cầu thang, khom người, mượn những chiếc ô tô làm vật che chắn, lặng lẽ quan sát xung quanh. Xác sống ở tầng hầm 2 quả thực rất ít, con gần nhất cũng cách cô hơn hai mươi mét. Cô khom người luồn qua các khe xe, nhanh chóng xử lý đám xác sống ở gần.
Nước hoa Bát Thần rõ ràng có tác dụng, chỉ là tác dụng không lâu bền như cô tưởng, hoặc nói đúng hơn là cô đã đánh giá thấp khứu giác của xác sống. Mới được vài ba phút, đã có con xác sống ngửi thấy hơi người, vểnh mũi hít hít như đang phán đoán, miệng phát ra tiếng “hộc hộc” khẽ khàng.
Nhâm Tâm Nhu tự dịch tiếng kêu đó: “Hình như mình ngửi thấy mùi thịt? Có phải mùi thịt không?”
Con xác sống khứu giác nhạy bén đó có mấy con đồng bọn đang lảng vảng bên cạnh. Chúng nghiêng đầu, lẽo đẽo đi theo sau nó, từ từ tiến về phía Nhâm Tâm Nhu.
Cô nhanh chóng cân nhắc trong đầu: sáu con xác sống này đứng rất gần cửa dốc xe lên tầng hầm 1. Trừ khi cô xử lý được chúng trong ba giây, chứ chỉ cần một con gào lên một lúc, chắc chắn sẽ dẫn tới đám xác sống quanh lối dốc xe ở tầng trên. Cô không chắc tầng hầm 1 có bao nhiêu xác sống. Bây giờ, cô hối hận vì đã hành động bốc đồng. Đáng lẽ cô nên tìm phòng giám sát trước, xem tình hình trong hầm rồi mới ra tay.
Giờ đã không kịp quay lại. Nhâm Tâm Nhu nằm sấp xuống, từ phía sau xe chậm rãi bò tới gần sáu con xác sống. Quá trình tuy hiểm nhưng cuối cùng cũng thuận lợi vòng ra sau lưng bọn chúng, tới bên một chiếc xe. Cô đứng dậy, trên trán đọng vài giọt mồ hôi.
Cô căng thẳng, không phải lo mình không giải quyết nổi chỉ sáu con xác sống, mà lo chúng sẽ kéo đến một đám đông, khiến cô mất số vật tư trong hai kho hàng lớn. Thứ trong kho, cô nhất định phải giành bằng được!
Ngay lúc cô khom người dồn sức chuẩn bị lao vào đám xác sống, tấm rèm bên trong cửa kính chiếc xe cách cô một mét bỗng bị kéo sang. Một người phụ nữ đập cửa kính hét lớn: “Cứu mạng! Nhặt giúp chúng tôi chìa khóa xe dưới gầm xe lên được không! Van xin cô!”
Chưa đầy nửa giây, lũ xác sống đã quay đầu, há mồm phát ra tiếng kêu săn mồi.
Nhâm Tâm Nhu nằm bò xuống, tiếp tục bò đi khỏi nơi phiền phức này. Lúc này mà xử lý bọn xác sống cũng chẳng còn ý nghĩa gì, xác sống ở tầng hầm 1 đã nghe thấy tiếng động và bắt đầu di chuyển xuống dưới. Trước mặt cô năm mét là cửa dốc xe lên tầng hầm 1, cô phải nhanh chóng băng qua lối đó. Chỉ cần cô chạy nhanh, với mấy kẻ ngốc trong xe làm mồi nhử, lũ xác sống sẽ không đuổi theo cô.
Nhâm Tâm Nhu rạp người, nhanh chóng bứt tốc. Cặp đôi trong xe nhận ra tình hình không ổn, mở cửa lao ra ngoài. Lũ xác sống đã mò tới đầu xe, họ không kịp nhặt chìa khóa, hoảng loạn chạy theo sau Nhâm Tâm Nhu.
“...” Nhâm Tâm Nhu cau mày, đứng thẳng dậy, quay người chạy tới chém sạch sáu con xác sống. Giết xong, cô nhanh chóng chạy về phía mục tiêu, chẳng buồn liếc hai kẻ ngốc đó một cái. Cô thà gặp một đợt xác sống tràn tới còn hơn gặp người sống sót.
Đi qua cửa dốc xe, quả nhiên đám xác sống ở tầng hầm 1 đang nháo nhào lao xuống. Dốc xuống rất thuận lợi cho lũ xác sống không biết đau, lao còn nhanh hơn cả đi thang cuốn. “A! Nhiều xác sống quá!” Người phụ nữ nhìn thấy cảnh trên dốc xe, sợ hãi hét lên.
Người đàn ông đang kéo cô ta chạy gắt lên: “Mẹ kiếp, em im đi! Vừa nãy không phải em hét lung tung thì đám xác sống đã chẳng để ý tới bọn mình! Đáng lẽ chúng đi thêm vài mét nữa, anh đã xuống xe nhặt được chìa khóa rồi!”
Nhâm Tâm Nhu chạy theo đường thẳng, vừa chạy vừa chém những con xác sống cản đường. Chỉ cần cô chạy đủ nhanh, cô sẽ bỏ được hai cái loa phát thanh phía sau. Kho hàng ở ngay trước mắt, nhưng giờ không kịp phá cửa thu đồ; cô phải xử lý đám phiền phức phía sau trước.
Người phụ nữ thở hồng hộc gọi với: “A Nghĩa, em chạy không nổi nữa!”
“Không muốn chết thì chạy nhanh lên!” Người đàn ông nói rồi buông tay cô ta, tự chạy một mình.
“A Nghĩa! Chờ em với!” Người phụ nữ níu lấy cánh tay người đàn ông, muốn tìm lại chỗ dựa.
Người đàn ông dứt khoát hất tay cô ta ra: “Đừng kéo anh! Anh chỉ hẹn hò với em thôi, không phải cùng em sống chết có nhau! Em có chết, anh cũng chẳng thấy lạ! Mẹ kiếp! Đồ ngu!”
Nhâm Tâm Nhu vừa nghe “kịch hay” phía sau, vừa tiếp tục xử lý xác sống.
Người đàn ông không cho người phụ nữ níu kéo là cách làm đúng, cũng giống như không thể đi cứu người vừa sẩy chân rơi xuống nước; lúc mới rơi xuống, sức người ta lớn lắm, cứu vào lúc đó chắc chắn sẽ bị kéo luôn xuống nước.
Người phụ nữ cố sức chạy, vừa khóc vừa nài nỉ: “A Nghĩa! Anh nói anh sẽ bảo vệ em mà! Anh kéo em chạy đi, em sắp chạy không nổi rồi, em sợ lắm!”
“Anh đã nói sẽ bảo vệ em, nhưng với điều kiện em phải đáng để anh bảo vệ! Từ sáng tới giờ, em suýt hại chết anh mấy lần rồi, mẹ kiếp! Đưa em tới chỗ an toàn rồi thì đừng có bám lấy anh nữa!” Người đàn ông tên A Nghĩa không chút nương tình nói lời chia tay.
“Anh là đồ khốn! Em nhìn nhầm anh rồi! Chia tay thì chia tay, em không thèm!” Người phụ nữ đến lúc này vẫn không quên thể hiện lòng hiếu thắng đáng buồn cười.
“Cảm ơn em đã không thèm! Đồ ngu!” Người đàn ông đáp trả.
Nhâm Tâm Nhu nghe cãi nhau nghe rất đã tai. Kiểu kịch bản trước giây còn mặn nồng, keo sơn, giây sau đường ai nấy đi, kiếp trước cô thấy nhiều lắm. Ngay cả những màn chia tay tàn khốc, đáng sợ hơn thế này, cô cũng chứng kiến không biết bao nhiêu lần. Người đàn ông này lúc xuống xe vẫn còn nắm tay bạn gái, coi như cũng là kẻ có chút lương tâm trong thời mạt thế.
