Chương 9: Quan sát không gian
Nhâm Tâm Nhu không ngăn cản họ đòi chia tay trong hoàn cảnh này. Tiếng cãi vã của họ so với tiếng gọi 'radio' của đám xác sống, chỉ như tiếng ruồi vo ve.
Họ càng cãi to, xác sống phía sau càng đông. Bọn họ bây giờ chính là miếng mồi ngon.
Gã đàn ông cũng chưa đến mức quá ngu, lao vào đám xác sống mở đường máu.
Nhâm Tâm Nhu vừa chạy vừa chém xác sống lao tới, mắt vẫn tìm kiếm thứ gì đó.
Cách đó vài mét, trên mặt đất có một chiếc chìa khóa xe. Cô nhặt lên, bấm nút mở khóa.
'Tít tít!' Chiếc xe tương ứng nằm ngay cách đó có mấy mét. Cô đưa chìa khóa cho gã đàn ông: 'Đi đi! Đừng chạy nhanh quá, đâm vào xác sống với tốc độ cao là xe dễ chết máy đấy!'
Nhâm Tâm Nhu nhắc nhở xong vẻ như tử tế, rồi tiếp tục chạy về phía trước, hoàn toàn không có ý định lên xe.
Gã đàn ông nhận chìa khóa, không chút do dự lao về phía xe, mở cửa sau nhét người phụ nữ vào, sau đó bản thân cũng lên xe, đóng cửa, bò lên ghế lái, nổ máy - tất cả làm liền một mạch.
Chiếc xe lùi ra khỏi vị trí, đám xác sống chỉ còn cách nó nửa mét, với tay là chạm được vào đuôi xe.
Phía trước xe cũng có xác sống xông tới. Xe chỉ nhanh hơn đám xác sống phía sau một chút, chậm chạp di chuyển về phía tầng hầm một.
Xem ra gã đàn ông rất nghe lời dặn. Nhỡ xe thật sự chết máy giữa đường, bị hàng trăm con xác sống vây quanh thì khác gì tự tìm chết.
Lúc này, Nhâm Tâm Nhu đã trốn vào không gian, chờ đám xác sống kéo theo chiếc xe rời đi.
Cô không chắc có thể trốn trong không gian bao lâu. Nếu chỉ trốn được một phút thì cô đành chịu xui xẻo, lao ra mà đánh.
Nhân lúc này, cô quan sát kỹ không gian.
Vị trí cô đứng cách đống hàng dự trữ hơn mười mét. Cô vừa động ý niệm, bước ra một bước, liền đến ngay bên cạnh đống hàng.
'Bước một bước là tới nơi, tìm đồ cũng tiện thật.'
Nhâm Tâm Nhu nhìn quanh một lượt. Không gian không phải không có ranh giới, chỉ là diện tích quá lớn, đến mức những bức tường ranh giới trông xa tít tắp.
Không gian không phải hình vuông, mà giống hình tròn.
'Rộng hơn cả sân bay quốc tế. Đằng kia là cái gì thế?' Nhâm Tâm Nhu phát hiện trên bức tường không xa có một tấm màn đang le lói ánh sáng.
Cô đứng trước tấm màn, dùng ngón tay chạm thử. Ngón tay có thể xuyên qua tấm màn sáng. Cô vội rụt tay về, kiểm tra xem ngón tay có dị thường gì không.
'Bước qua tấm màn này, chính là thế giới thực sao?'
Nhâm Tâm Nhu tính toán thời gian. Lúc này chắc đôi nam nữ kia đã đến tầng hầm một, đám xác sống nhất định cũng đi theo phía sau lên tầng. Cô không hề nghe thấy tiếng xác sống.
Trong không gian có thể nghe được âm thanh từ bên ngoài. Âm thanh hơi nghẹt, hơn nữa không phân biệt được phát ra từ hướng nào.
Cô lùi lại vài bước, rồi xông qua tấm màn sáng.
Đập vào mắt cô không phải hầm đỗ xe, mà là một vùng đất rộng lớn.
Diện tích nơi này nhỏ hơn khu vực lưu trữ bên kia tấm màn rất nhiều. Cô sờ lên vết bớt hình chữ S trên ngực. Vòng tròn phía trên của vết bớt chữ S lớn gần gấp đôi vòng tròn phía dưới.
'Vậy nên... hình dạng của hai không gian này giống hệt vết bớt của tôi.'
Nhâm Tâm Nhu lẩm bẩm: 'Đất đai rộng thế này, chẳng lẽ tôi còn phải ra ngoài tìm nước trồng rau sao? Mệt chết đi được! Tôi mới không thèm bỏ công trồng trọt làm gì! Mấy ngày nay tích thêm chút rau củ quả tươi là đủ ăn cả đời rồi.'
'Đợi về nhà thử xem có thể đưa ông vào đây không, ông trồng thì được.' Nhâm Tâm Nhu lập tức thay đổi chủ ý, định để ông làm việc nặng.
Kiếp trước, một thân một mình phiêu bạt suốt tám năm, không ai trò chuyện, gặp được người sống cô cũng chẳng thích nói chuyện. Dần dà, cô quen với việc tự nói một mình.
Tự nói tự nghe thành quen, tật này khó mà sửa được. Nhâm Tâm Nhu cứ lẩm bẩm không ngừng.
Cô tìm trong khu vực hàng dự trữ vài túi hạt giống rau. Chỗ lợi hại của siêu thị Sam là chỉ có thứ người ta không nghĩ tới, chứ không có thứ người ta mua không được.
Ngoài không bán động vật sống ra thì hình như thứ gì cũng có. Vừa rồi cô còn thấy cả mấy cục ắc quy năng lượng mặt trời cỡ nhỏ, có thể cắm quạt điện.
Nhâm Tâm Nhu tiện tay rắc hạt giống xuống đất, mỗi loại rau gieo một khoảng nhỏ, rồi dùng bình tưới cây rảy một chút nước. Hạt giống cần đủ nước mới nảy mầm được.
Trước ngày tận thế, cô sống với ông bà ở nông thôn. Cô biết trồng rau, trí nhớ của thân xác này cũng có những hiểu biết thường thức về trồng rau nuôi gà.
'Đợi khi nào nảy mầm, để ông vào tỉa cây. Nếu ông có thể vào đây.'
Sau khi nảy mầm, cây chen chúc nhau giành chất dinh dưỡng sẽ khiến rau không lớn được. Vì vậy, hạt rau nảy mầm là phải tỉa cây ngay. Đây là công đoạn mệt mỏi nhất trong việc trồng rau.
Nhâm Tâm Nhu không nán lại trong không gian quá lâu. Cô quay trở lại hầm xe, xung quanh chỗ cô đứng ngoài xe ra thì không một bóng người.
Nhâm Tâm Nhu nhếch khóe miệng. Mồi nhử biết di chuyển đúng là thứ dùng tốt nhất.
Cô nhanh chóng chạy về phía các nhà kho, cạy cửa kho chính. Kho hàng trước sau đều có cửa ra vào. Hai bên lối vận chuyển dài dằng dặc chia thành từng gian như cửa hàng, mỗi gian kho nhỏ đều có cửa cuốn riêng.
Cô nhanh chóng cạy cửa cuốn từng nhà kho đi ngang qua, như bầy châu chấu quét qua đồng, không để lại thứ gì, hốt sạch vào không gian.
Mỗi nhà kho quần áo đều chất không ít trang phục thu đông, chắc là đủ để cô nghênh đón đợt cực hàn hai năm sau.
Tiếng cửa cuốn thu hút vài con xác sống, nhưng không gây được uy hiếp gì với cô. Thu dọn xong, cô chạy về tầng hầm một theo lối thoát hiểm.
'Mồi nhử' chỉ phụ trách rời khỏi đây, chứ không có nghĩa vụ dẫn xác sống chạy khắp hầm xe vì cô.
Trong hầm xe rộng lớn, vẫn còn rất nhiều xác sống đang đi lang thang vô định. Kẻ thì lảng sang tầng hầm hai, kẻ chậm chạp bò lên tầng một, phần lớn vẫn đứng yên tại chỗ 'chờ lệnh'.
Bảo cô từ bỏ con 'cừu béo' chỉ cách trong tầm tay, cô không làm được.
Đồ ăn, thức uống, đồ dùng có thể từ từ thu thập dọc đường. Nhưng hiện tại đang là mùa hè, bên ngoài rất khó tìm được quần áo mùa đông.
Ngoài vài cửa hàng bán đồ trái mùa đặc biệt ra, căn bản không thấy bóng dáng áo bông hay giày ống da.
Cô không thể phí thời gian đi lục soát công ty thời trang, tìm áo bông, giày tất bị trả lại nhà máy khi đổi mùa. Nhà máy đông người thì xác sống chắc chắn cũng đông.
Cô cũng chẳng muốn tốn công cạy cửa từng nhà, mở tủ quần áo tìm đồ giữ ấm và chăn đệm của họ. Vừa tốn thời gian vừa tốn sức, mà thật ra cô khá chê quần áo mà người khác đã mặc qua.
Cho nên, chỗ hàng tồn kho ngay trước mắt, cô nhất định phải lấy bằng được!
