Chương 40: “Anh muốn em đụng mặt nó?”
Sau khi lên lầu, Chúc Gia Diên lại nhìn kỹ cục u trên trán Chúc Lệnh Du, rồi hỏi han tình hình.
Lúc này đầu Chúc Lệnh Du đã đỡ đau hơn, nhưng vẫn bị cậu thúc giục đi nghỉ.
Vừa về đến phòng, điện thoại của Chúc Lệnh Du reo lên.
Nhìn thấy hình đại diện là dấu chân mèo trên tuyết, cô hơi ngạc nhiên.
Cô và Chu Thành Hoán vốn chẳng liên lạc nhiều, từ khi có cái group chat đó thì phần lớn là nói chuyện trong nhóm, toàn do Chúc Gia Diên chuyển lời.
Sao tự nhiên anh ta lại gọi video call cho cô?
Chúc Lệnh Du nghi hoặc bắt máy, hơi thận trọng hỏi: “Có chuyện gì thế?”
Đầu dây bên kia vào thẳng vấn đề, nói vỏn vẹn bốn chữ: “Mạnh Khác tới rồi.”
Chúc Lệnh Du khựng lại một chút, “Anh đụng mặt nó rồi à?”
Từ điện thoại kề sát tai vọt ra giọng nói nhẹ bẫng của Chu Thành Hoán: “Em muốn anh đụng mặt nó?”
Chúc Lệnh Du nghẹn họng.
Mơ hồ cảm thấy câu này như đang ám chỉ điều gì đó.
Đương nhiên cô không muốn.
Trong điện thoại, Chu Thành Hoán lại nói: “Không muốn con trai em đụng mặt nó thì mau đi gọi nó đi. Chắc không kịp xuống thang máy đâu, bảo nó ra cầu thang bộ trốn trước rồi hãy xuống, anh chờ nó ở dưới nhà.”
Chúc Lệnh Du không ngờ Mạnh Khác lại tới muộn như vậy.
Nghe xong điện thoại của Chu Thành Hoán, Chúc Lệnh Du lập tức ra khỏi phòng đi tìm Chúc Gia Diên.
Chúc Gia Diên vừa dọn dẹp xong cái giường nhỏ trong thư phòng, đã bị cô kéo đi vội vã.
Chúc Gia Diên rất bất mãn, nhưng cũng không chần chừ: “Mẹ, vậy mai con qua thăm mẹ.”
May mà tuần trước Chúc Gia Diên dọn đi chỉ để lại vài bộ quần áo trong tủ, phòng khách chẳng có dấu vết gì của cậu, nếu không lúc này Chúc Lệnh Du còn phải cuống cuồng dọn đồ.
Cô tiễn Chúc Gia Diên ra cửa, mở cửa đứng ở bên cạnh nhìn cậu ra ngoài, đang định dặn ngày mai qua nhớ mặc thêm áo, thì giọng nói bỗng ngừng lại.
Cô thấy Mạnh Khác đứng ở hành lang không xa.
Cả ba người đều khựng lại một chút.
Sau đó, người phản ứng đầu tiên là Mạnh Khác.
Anh đi thẳng tới, bước qua trước mặt Chúc Gia Diên, tới bên cạnh Chúc Lệnh Du ở cửa.
Đầu tiên anh chẳng nói gì, ánh mắt lướt qua mặt cô, rồi dừng lại trên trán cô.
Lúc này tóc Chúc Lệnh Du đang xõa, vài sợi tóc rủ xuống trước trán.
Mạnh Khác giơ tay định gạt tóc trên trán cô ra, cô theo bản năng né tránh.
Tay Mạnh Khác hụt, khựng lại một chút rồi thu về, hỏi: “Đầu còn đau không?”
Chúc Lệnh Du cụp mắt lắc đầu, không lên tiếng.
Giọng Mạnh Khác vẫn dịu dàng nuông chiều như mọi khi: “Bác sĩ bảo về tĩnh dưỡng, sao không nằm nghỉ đi?”
Lần này Chúc Lệnh Du mới mở miệng: “Chúc Gia Diên nghe nói, qua thăm em.”
Mạnh Khác lúc này mới nhìn về phía Chúc Gia Diên, giọng nói không còn dịu dàng như vừa nãy, mang theo chút xa cách, cảm ơn cậu: “Cảm ơn đã quan tâm, tôi sẽ chăm sóc tốt cho cô ấy.”
Chúc Gia Diên: “Chăm sóc tốt cho cô ấy, nên bây giờ mới tới?”
Mạnh Khác cau mày, giọng hiếm khi lạnh đi: “Chuyện này hình như không liên quan tới cậu.”
Chúc Gia Diên không nhịn được: “Sao lại không liên quan tới tôi?”
“Đủ rồi.”
Chúc Lệnh Du hơi đau đầu chen vào giữa hai người, nhìn về phía Chúc Gia Diên, nói: “Thôi, cậu về đi.”
Chúc Gia Diên vừa còn hăng hái lập tức xụ vai xuống, có chút không cam lòng nhưng vẫn nghe lời: “Được ạ.”
Cậu trong tương lai cũng đối xử rất tốt với cậu, cậu chỉ nhất thời không nhịn được.
“Con đi đây.” Chúc Gia Diên nói.
Chúc Lệnh Du gật đầu.
Chúc Gia Diên đi rồi, Chúc Lệnh Du quay người nhìn Mạnh Khác.
Mạnh Khác cũng đang nhìn cô.
Cô cụp mắt xuống, nói: “Vào nhà đi.”
Chúc Lệnh Du và Mạnh Khác đính hôn tới nay đã hơn một năm, chuyển tới căn hộ này ở cũng hơn một năm, Mạnh Khác rất ít khi lên đây.
Mấy lần lên đây đều là vì Chúc Lệnh Du bị ốm tới thăm cô, rất giữ phép tắc.
Vào nhà rồi, Chúc Lệnh Du định đi rót nước cho Mạnh Khác, thì bị anh kéo lại.
“Không cần đâu.”
“Vậy ngồi đi.” Chúc Lệnh Du nói.
Phòng khách căn hộ tuy nhỏ, nhưng được Chúc Lệnh Du trang trí rất ấm cúng, bày biện nhiều món đồ nhỏ cô sưu tầm được.
Mạnh Khác bước tới trước sofa dừng lại, ánh mắt dừng trên góc sofa.
Chúc Lệnh Du nhìn theo hướng mắt anh, thấy ở góc sofa có một cái bảo vệ cổ tay màu đen.
Cái bảo vệ cổ tay màu đen rất nổi bật trên chiếc sofa màu sáng, rõ ràng không phải đồ của Chúc Lệnh Du, mà là đồ con trai.
Đây là cái Chúc Lệnh Du mua cho Chúc Gia Diên trước đây.
Cái bảo vệ cổ tay này chỉ dùng một hai lần, sau khi phát hiện Chúc Gia Diên thể lực yếu, đánh bóng một lúc đã thở hổn hển, thì không dùng nữa, sau đó không biết để ở đâu.
Lúc nãy Chúc Gia Diên đưa Chúc Lệnh Du về, nhìn thấy cái bảo vệ cổ tay này trong khe ghế sofa.
Cậu nói sẽ mang đi, kết quả lúc đi vội vàng quên mất.
Chúc Lệnh Du nói: “Đây là của Chúc Gia Diên, quên ở đây.”
Mạnh Khác không có phản ứng gì, thu hồi ánh mắt, ngồi xuống sofa, “Nó thường tới à?”
Giọng điệu như tiện miệng hỏi.
Chúc Lệnh Du vừa định mở miệng, điện thoại của Mạnh Khác reo lên.
Cô nhìn Mạnh Khác liếc điện thoại, ngón tay vuốt một cái.
Có phải là Tô Dự Tình gọi không nhỉ?
Tiếp đó, điện thoại Mạnh Khác lại reo lần nữa.
Mạnh Khác vẫn ngắt máy, hiếm khi lộ ra vẻ bực bội.
Sau đó không có cuộc gọi nào nữa.
Mạnh Khác nhìn Chúc Lệnh Du đang không nói gì, “Anh tìm chỗ khác cho em ở nhé?”
Chúc Lệnh Du hồi thần, trên mặt hiện lên vẻ ngạc nhiên và thắc mắc, ngơ ngác nói: “Em ở đây tốt mà.”
“An ninh ở đây không tốt lắm.” Mạnh Khác nói, “Muộn thế này ai cũng có thể vào.”
Chúc Lệnh Du sững ra một lúc, hiểu ra anh đang nói Chúc Gia Diên.
Cô không muốn nghe anh nói xấu Chúc Gia Diên, liền nói: “Chúc Gia Diên là bạn của em.”
Mạnh Khác hỏi lại: “Bạn kiểu gì mà nói những lời như thế.”
Sự khinh miệt thoáng hiện trong lời nói dịu dàng của anh khiến Chúc Lệnh Du nhíu mày, giọng cô trở nên lạnh hơn: “Anh ấy quan tâm em.”
Nói xong, không khí lập tức ngưng đọng.
Cô chưa từng nói chuyện với Mạnh Khác bằng giọng điệu như vậy.
Chúc Lệnh Du muốn nói gì đó, nhưng lại không biết lúc này nên nói gì. Cô mím môi, ánh mắt rơi xuống đôi dép lê của mình.
Một tiếng thở dài lọt vào tai cô.
“Tối nay bị dọa sợ à?”
Giọng hỏi mang ý dỗ dành này khơi ra một góc cảm xúc trong đáy lòng Chúc Lệnh Du.
Cô vẫn cúi đầu không nhìn Mạnh Khác, chỉ nói: “Em ở đây tốt mà, xung quanh toàn người trường A, lại gần trường.”
“Được, không chuyển.”
Mạnh Khác gạt mấy sợi tóc trên trán cô ra xem, khẽ hỏi: “Còn đau không?”
Lông mi Chúc Lệnh Du khẽ run, lắc đầu.
“Xin lỗi Linh Linh.”
Khóe mắt Chúc Lệnh Du nóng lên.
Thực ra lúc ở bệnh viện, khi Đặng Yến tới, ngoài ngạc nhiên ra, cô cũng có thất vọng.
Mãi tới tận lúc về nhà, cô vẫn mong đợi anh sẽ tới.
“Mạnh Khác.”
Chúc Lệnh Du gọi anh một tiếng, ngước mắt lên, “Anh đã đi đâu thế? Em nghe nói dì với Đặng Yến đều gọi cho anh, anh đều không nghe máy.”
Mắt cô dưới ánh đèn rất trong veo, rõ ràng in bóng Mạnh Khác.
Mạnh Khác bỏ tay xuống, mấy sợi tóc vừa được gạt trên trán Chúc Lệnh Du lại nhẹ nhàng rủ xuống.
“Có người bạn gặp chút chuyện.”
Chúc Lệnh Du thở dài trong lòng, một cơn mệt mỏi dâng lên.
Đúng lúc này, điện thoại Mạnh Khác lại reo lên.
Anh cúi xuống nhìn điện thoại.
Chúc Lệnh Du liếc thấy cuộc gọi đến, là Đặng Yến.
Mạnh Khác bắt máy.
Chúc Lệnh Du mơ hồ nghe thấy Đặng Yến hỏi Mạnh Khác tới chỗ cô chưa.
Mấy câu sau đó, Mạnh Khác bỏ điện thoại xuống mở loa ngoài: “Nó muốn nói chuyện với em.”
“Linh Linh, đỡ hơn chưa?” Giọng Đặng Yến từ điện thoại vọng ra.
Chúc Lệnh Du trả lời: “Đỡ nhiều rồi.”
Đặng Yến: “Anh tôi tới tạ tội chưa?”
Câu này khiến Chúc Lệnh Du nhất thời không biết đáp lại thế nào. Cô ngượng ngùng nhìn sang chỗ khác, ậm ừ đáp một tiếng.
Đặng Yến lại nói: “Lần này anh ấy không đúng, lúc như thế này mà không liên lạc được. Em nói em này, đừng có dễ dàng tha thứ cho anh ấy đấy.”
Chúc Lệnh Du nhận ra mục đích anh gọi điện thoại này là sợ cô và Mạnh Khác cãi nhau.
Thực ra, cô và Mạnh Khác chưa bao giờ cãi nhau.
“Tốt nhất là kệ anh ấy một bên, nhốt ngoài cửa. Rồi bắt anh ấy quay video xin lỗi…”
Đặng Yến càng nói càng linh tinh.
Mạnh Khác lên tiếng, giọng nhàn nhạt: “Không còn gì để nói thì cúp đi.”
Đặng Yến lập tức ngoan ngoãn: “Vâng ạ, cúp đây.”
Điện thoại cúp, phòng khách trở lại yên tĩnh.
Im lặng vài giây, Chúc Lệnh Du nói: “Em không sao, muốn nghỉ rồi.”
