Chương 41: Xót xa
Tối hôm ấy Chúc Lệnh Du ngủ không ngon giấc, trong lòng cứ có cảm giác bàng hoàng sau cú sốc.
Hôm sau, Chúc Gia Diên đến chơi với cô, hai mẹ con ở nhà cả ngày.
Thứ Hai, Chúc Lệnh Du đội cái u trên trán đến trường, đương nhiên bị Kha Tây và Thôi Thấm hỏi han quan tâm.
Vụ tai nạn tối hôm đó tuy may mà không sao, nhưng nghĩ lại cô vẫn còn hơi sợ, may mà tài xế phản ứng đủ nhanh.
Học xong buổi sáng, Chúc Lệnh Du cùng Kha Tây và Thôi Thấm chậm rãi bước ra khỏi lớp, chờ thang máy đợt tiếp theo.
Giáo viên môn chuyên ngành trước đó có đề nghị bài tập nhóm của họ sau khi chỉnh sửa và chi tiết hóa có thể gửi tham gia giải Red Dot.
Tuy trong ngành vẫn nói giá trị của giải Red Dot không còn như xưa, nhưng nó vẫn là một trong những cuộc thi thiết kế quốc tế nổi tiếng hiện nay. Nếu giành được giải, sau này bỏ vào CV và portfolio sẽ rất có ích cho họ.
Hơn nữa trường có hỗ trợ, nếu không thì phí tham gia cũng là áp lực với sinh viên.
Chúc Lệnh Du và các bạn suy nghĩ một lúc, đều có hứng thú với Red Dot, quyết định thử sức.
Ba người vừa đi vừa nói chuyện từ lớp ra tới cổng trường.
Đang nói gần xong thì điện thoại Chúc Lệnh Du reo lên.
Là Bùi Trạch Dương gọi.
Chúc Lệnh Du nghiêng người tránh một luồng gió lạnh thổi tới, rồi bắt máy.
“Anh Bùi?”
“Ừ, anh đây.” Giọng Bùi Trạch Dương lười nhạt, tùy tiện từ điện thoại truyền ra, “Linh Linh, anh nhớ sáng nay em có tiết đúng không? Tan học chưa?”
Chúc Lệnh Du đáp: “Vừa tan ạ.”
Bùi Trạch Dương cười đắc ý: “Anh Bùi mày nhớ tốt chứ hả? Có hơn thằng A Khác không?”
Rồi anh lại nói: “Đầu em sao rồi? Anh tiện đường ngang trường em, ghé thăm em, tiện thể ăn cơm luôn.”
Khi Chúc Lệnh Du ra tới cổng trường, xe của Bùi Trạch Dương đã đậu bên đường.
Hôm nay Bùi Trạch Dương không lái chiếc siêu xe phô trương của mình, xe khá sang trọng, do tài xế lái. Anm hạ kính xe hàng ghế sau vẫy tay với Chúc Lệnh Du.
Hai người đến một quán ăn tư nhân gần đó.
Ngồi xuống rồi, Bùi Trạch Dương nhìn trán Chúc Lệnh Du, xót xa “chẹp” một tiếng: “Sao va mạnh thế này.”
Mấy người họ đều coi Chúc Lệnh Du như em gái, biết cô dễ dị ứng, bình thường ăn cơm cùng cũng phải để ý, chăm sóc cô đã quen, có bao giờ thấy cô bị thương bao giờ đâu.
Chúc Lệnh Du vuốt tóc, giọng nhẹ nhàng: “Thực ra cũng đỡ lắm ạ, không sưng to lắm đâu.”
Càng như vậy càng khiến người ta thương.
Em gái trong nhà Bùi Trạch Dương, kể cả lũ nhỏ, đứa nào chẳng là tiểu thư được cưng chiều, động tí va chạm là dù không bắt mọi người làm nô lệ cũng phải kêu la ầm ĩ, chỉ có cô là không lên tiếng.
Huống hồ lần trước Mạnh Khác còn nói với anh, thực ra Linh Linh không thích uống canh cá đến thế.
Không nói ra là vì không muốn phá hỏng hứng thú câu cá của anh.
“Thực ra hôm qua anh đã định gọi hỏi em rồi, nhưng cuối tuần nhiều việc quá.”
Nhân viên phục vụ đến bưng món, Bùi Trạch Dương dừng lại một chút, rồi nói tiếp: “Còn nhớ Tô Dự Tình không? Lần trước ở quán bar của Tăng Hoàn ấy, bạn cùng trường cấp ba của anh.”
Đột nhiên nhắc đến Tô Dự Tình, tay cầm đũa của Chúc Lệnh Du khựng lại, cô gật đầu.
“Tối thứ bảy cô ấy gặp khách suýt xảy ra chuyện. Khách đó anh từng nghe người ta nhắc tới, dù sao cũng chẳng phải thứ tốt đẹp gì. Cũng may tối đó cô ấy gặp may, đúng lúc đụng phải A Khác. Hôm qua anh mới nghe, đã giúp xử lý rồi.”
Bùi Trạch Dương nói trước mặt Chúc Lệnh Du khá kín đáo.
Sở dĩ anh biết tên khách đó của Tô Dự Tình là vì hắn ta cậy có chút tiền, thích chơi gái, thủ đoạn hèn hạ, trò nhiều, lại rất nhỏ nhen, thù dai.
Với tư cách bạn bè, Bùi Trạch Dương đã giúp xử lý hậu quả, cho tên đó một bài học.
Ở Bắc Thành này, có chút tiền cũng chưa chắc muốn làm gì thì làm.
Chúc Lệnh Du nghe vậy, biết Tô Dự Tình gặp Mạnh Khác không phải tình cờ.
Bùi Trạch Dương “ê” một tiếng: “Linh Linh, không phải em ăn ớt xanh là nổi mẩn sao?”
Chúc Lệnh Du hoàn hồn, nhìn miếng ớt xanh suýt đưa vào miệng, bỏ xuống nói: “Em không để ý.”
Bùi Trạch Dương uống một ngụm trà, lại nói: “Sau này ra trường đi làm em phải cẩn thận đấy. Nhưng không sao, em có A Khác rồi, ai dám mù mắt thế.”
**
Cái u trên trán Chúc Lệnh Du mất hơn mười ngày mới tan hết.
Lúc này đã vào giữa tháng Mười Hai.
Năm nay Tết đến sớm, vào tháng Một, nên nghỉ cũng sớm, các môn cần thi, các tiết cần kết thúc đều xong vào khoảng trước sau Tết Dương lịch.
Thêm nữa phải nộp bài Red Dot đợt sớm, nên gần đây Chúc Lệnh Du rất bận, không có thời gian đi thăm Chúc Gia Diên.
Hôm nay đã hẹn sẽ đến thăm nó, ăn tối cùng nó.
Chúc Lệnh Du có tiết buổi chiều, học xong thì về nhà.
Chiều tối lúc chuẩn bị ra ngoài, cô nhận được một tin nhắn, hơi bất ngờ.
Chu Thành Hoán: [Xuống lầu.]
Sao anh ấy lại đến.
Chưa đầy hai phút, trong nhóm nhảy ra tin mới.
Chúc Gia Diên: [Con tan học rồi.]
Chúc Gia Diên: [Mẹ ơi, bố đón được mẹ chưa?]
Chúc Lệnh Du nhắn riêng cho Chúc Gia Diên hỏi: [Sao bố con lại đến?]
Chúc Gia Diên: [Đến đón mẹ ạ.]
Chúc Gia Diên: [Tiện thể bố có rảnh.]
Chúc Lệnh Du đoán chắc là Chúc Gia Diên yêu cầu, nhất thời hơi bất lực.
Cô thu dọn đồ đạc xuống lầu, thấy bên đường đỗ một chiếc xe, chính là chiếc Chu Thành Hoán lái tối cô va đầu.
Nhớ tới chiếc Huayra BC bọc nhung siêu ngầu của anh, cô hơi thắc mắc, người này đổi tính rồi sao, tự dưng lại khiêm tốn thế.
Chúc Lệnh Du bước tới mở cửa xe leo lên.
Trong xe, Chu Thành Hoán đang gọi điện thoại.
Anh ngước mắt nhìn cô một cái, lại nói thêm vài câu với điện thoại rồi mới cúp máy.
Thấy anh gọi xong, Chúc Lệnh Du nói: “Anh không cần nghe lời Gia Diên đến đón em đâu, em tự bắt taxi được mà.”
Chu Thành Hoán vẫn đang xem tin nhắn trên điện thoại, mấy giây sau mới chậm rãi ngẩng đầu, giọng không rõ cảm xúc: “Con trai cô thế nào cô không biết à?”
Chúc Lệnh Du: “…”
Nói cứ như không phải con anh ấy không bằng.
Huống hồ, Gia Diên có thể sai khiến được anh ấy sao.
Chỉ có Gia Diên bị sai khiến thôi.
Chúc Lệnh Du định nói gì đó, thì Chu Thành Hoán bỏ điện thoại xuống, “bốp” một tiếng.
“Dây an toàn.”
Lời sắp ra khỏi miệng của Chúc Lệnh Du bị câu nhắc nhở này cắt ngang.
Cô “à” một tiếng, cúi xuống cài dây an toàn.
