Chương 52: Thấy em rồi, ngước lên.
Chúc Lệnh Du vẫn chưa nói với Chúc Minh Đức và Hướng Anh về chuyện cô và Mạnh Khác đã chia tay.
Chưa kịp để cô mở lời, Hướng Anh đã trả lời thay: "Bọn nó vẫn ổn ạ."
Chúc Lệnh Du há miệng, cuối cùng không nói gì.
Thực ra giữa các chị em dâu nhà họ Chúc vẫn luôn có sự so bì ngầm, lúc này mà nói thật khác nào phá đám Hướng Anh.
Huống chi hôm nay là đêm giao thừa, không nên làm mất hứng, nói những chuyện này không hợp.
Hướng Anh lại dặn dò: "A Khác bận rộn, con phải quan tâm đến nó nhiều hơn. Bên nhà bà Mạnh cũng thường xuyên qua thăm."
Chúc Lệnh Du gật đầu qua loa.
"Linh Linh Tết có đến thăm bà Mạnh không?" thím hỏi.
Hướng Anh nói: "Có ạ. Trước đã hẹn với nhà họ Mạnh, mấy ngày Tết hai bên sẽ gặp mặt."
Chúc Lệnh Du cúi mắt không nói.
Trước đó quả thật có nhắc đến chuyện hai nhà ăn Tết cùng nhau.
Phía nhà họ Mạnh bây giờ không có động tĩnh gì, chắc Mạnh Khác vẫn chưa nói với gia đình về chuyện hai đứa chia tay.
Chắc cũng định đợi qua mấy ngày này rồi mới nói, đến lúc đó chắc không tụ họp được.
Cứ theo chủ đề Mạnh Khác, Chúc Minh Đức và Chúc Minh Bác lại nói về vài hợp tác đã định sau Tết với nhà họ Mạnh.
Hai nhà hợp tác chặt chẽ từ khi Chúc Lệnh Du và Mạnh Khác đính hôn.
Không biết nếu họ biết cô và Mạnh Khác chia tay, sẽ phản ứng thế nào.
Có lẽ do điều hòa quá nóng, Chúc Lệnh Du hơi khó thở, tay cầm đũa như nặng nghìn cân, muốn nói nhưng không có can đảm.
Ăn xong cũng chưa đến bảy rưỡi.
Chúc Lệnh Du ngồi một lúc rồi nói muốn đi.
Hướng Anh lát nữa cũng hẹn người đánh mạt chược, mọi người sau bữa tất niên ai có hoạt động riêng.
"Đi chơi với A Khác hả?"
Mọi năm tối giao thừa sau khi ăn xong, Chúc Lệnh Du thường đi chơi với Mạnh Khác, Bùi Trạch Dương, Hướng Anh đương nhiên nghĩ vậy.
Chúc Lệnh Du ừ một tiếng, không nói thêm.
Chào các bậc trưởng bối và hai đứa em trai xong, cô rời khỏi biệt thự.
Không khí lạnh lẽo ngoài trời giúp hơi thở của cô dễ chịu hơn đôi chút, nhưng cảm giác nặng nề đè nén trong lòng vẫn chưa tan biến.
Khu biệt thự tối nay hiếm khi náo nhiệt, hầu như nhà nào cũng có người, trên đường còn có một gia đình ba người vừa đi vừa cười nói.
Bầu không khí sum vầy này dường như chẳng liên quan gì đến cô.
Chúc Lệnh Du đứng ngoài cuộc, nhìn bóng lưng gia đình ba người ấy vài giây, rồi thu hồi ánh mắt, mở điện thoại gọi xe. Cô thấy Chúc Gia Diên đã nhắn tin trong nhóm từ mười mấy phút trước.
Chúc Gia Diên: [Mẹ, bên mẹ bao giờ xong?]
Chúc Lệnh Du trả lời: [Chuẩn bị qua đây.]
Cô vừa định thoát ra, tin nhắn của Chúc Gia Diên nhảy lên.
[Thấy mẹ rồi, ngước lên đi.]
Chúc Lệnh Du sững người, ngước lên.
Phía bên trái tầm nhìn, gia đình ba người ấm áp ấy vẫn chưa đi xa, một luồng đèn xe từ hướng đó tiến lại gần, khiến tầm nhìn của cô bỗng sáng rực.
Chớp mắt, xe đã dừng trước mặt cô.
Là chiếc Cullinan của Chu Thành Hoán.
Cửa kính xe hạ xuống, Chúc Gia Diên với vẻ mặt "bất ngờ chưa", "Mẹ."
Chúc Lệnh Du nhìn cậu, rồi nhìn Chu Thành Hoán ở ghế lái, có chút chưa kịp phản ứng: "Sao hai người lại đến?"
Chu Thành Hoán bắt gặp ánh mắt ngơ ngác nhưng tràn đầy vui mừng và nghi hoặc của cô, giọng nhàn nhạt: "Con trai cô nhất định phải đến đón."
Chúc Gia Diên cười với cô: "Người ta có người nhà đón, mẹ cũng có."
Thì ra cô cũng có người nhà đón.
Mãi đến khi ngồi vào trong xe, cảm giác cay xót nơi khóe mắt Chúc Lệnh Du vẫn chưa tan.
Xe chạy, điều hòa rất ấm, nghe Chúc Gia Diên kể về chuyện dán câu đối Tết chiều nay, cô vẫn có cảm giác mơ hồ, bởi vì rõ ràng vừa nãy cô còn cảm thấy mình như kẻ sống tách biệt.
"Câu đối con dán hả?" Giọng Chu Thành Hoán vang lên, âm cuối lên cao mang theo vài phần bất lực.
Chúc Gia Diên cười gượng.
Chiều nay sau khi nhắn tin với Chúc Lệnh Du xong, Chúc Gia Diên liền đi phụ dán câu đối, kết quả chưa được bao lâu, cánh tay cậu bắt đầu ngứa, bị dị ứng với keo.
Cho nên cuối cùng câu đối với cả những chữ Phúc đều do một tay bố cậu dán.
Chúc Lệnh Du cũng bị dị ứng với một số loại keo, lúc làm bài tập chuyên ngành thường rất cẩn thận.
"Có nghiêm trọng không?" cô quan tâm hỏi.
"Không nghiêm trọng," Chúc Gia Diên nói, "Tết nhất thì phải dán câu đối chứ, mẹ nói có đúng không?"
Chúc Lệnh Du gật đầu.
Chúc Gia Diên lại hỏi: "Mẹ, bên mẹ dán chưa?"
Chúc Lệnh Du: "..."
Chưa.
Chu Thành Hoán đang lái xe "chẹt" một tiếng, rõ ràng là chế giễu sự tán đồng vừa rồi của cô.
Chúc Lệnh Du: "..."
Quả thật cô trước nay không quá coi trọng hình thức này, Tết đối với cô chỉ là kỳ nghỉ đông.
Thêm nữa trước đó đang thực tập, nên lười dán.
Chúc Gia Diên nói với cô: "May quá, xe bố con còn một cặp câu đối, qua chỗ mẹ dán luôn thể."
Chúc Lệnh Du định nói "thôi", nhưng vừa rồi cô còn tán đồng "Tết nhất thì phải dán câu đối", nên có hơi yếu thế.
Đúng lúc này, tiếng thông báo WeChat vang lên.
Là điện thoại của Chu Thành Hoán.
Chúc Lệnh Du thấy Chu Thành Hoán liếc nhìn, rồi im bặt.
Có người gọi video cho anh, cuộc gọi bị từ chối.
Xe lại yên tĩnh.
Nhưng Chúc Gia Diên nhìn thấy màn hình điện thoại, bất chợt hỏi: "Diệp Kiến Vi là ai?"
Nghe thấy cái tên này, ban đầu Chúc Lệnh Du thấy hơi quen.
Nhớ lại những gì Lục Nguyệt Lang kể cho cô, cô theo bản năng nhìn về phía Chu Thành Hoán.
Đúng lúc đến ngã tư đợi đèn đỏ, xe dừng lại, Chu Thành Hoán ngước mắt lên, hai ánh mắt chạm nhau trong gương chiếu hậu.
Chúc Lệnh Du khựng lại, rồi dời mắt đi, mân mê quần áo.
Chúc Gia Diên nghi ngờ hỏi: "Giờ này gọi video cho bố, nhìn tên và ảnh đại diện là con gái, con còn không biết, ai thế?"
Chúc Lệnh Du làm như không có chuyện gì nhìn ra ngoài cửa sổ, giả vờ không biết gì.
Chu Thành Hoán nhìn vào gương chiếu hậu vài giây, thu hồi ánh mắt, giọng không cảm xúc: "Không phải chuyện con nên hỏi thì ít hỏi."
"... Vâng ạ."
Nói xong, đèn xanh bật.
Xe lại lăn bánh.
Chúc Gia Diên lấy điện thoại ra.
Vài giây sau, điện thoại của Chúc Lệnh Du ở hàng ghế sau rung lên.
Cô ngạc nhiên nhìn gáy Chúc Gia Diên phía trước, rồi mở tin nhắn.
Chúc Gia Diên: [Không phải là đối tượng xem mắt của bố con đấy chứ?]
