Chương 33: Tiếp Rượu.
Anh Đao Bá lục lọi trong tủ, lôi ra một chiếc điện thoại cũ ném cho Cố Nhạc: "Đây là điện thoại cũ tao dùng trước đây, lát nữa kiếm cho mày một cái sim là dùng được."
Cố Nhạc đỡ lấy điện thoại, gật đầu cười: "Cảm ơn anh Đao Bá."
Đao Bá gật đầu, không nói thêm gì, lại lục thêm từ tay đàn em một cái sim đưa cho Cố Nhạc: "Mười giờ sáng mai vẫn ở đây, có tình hình thì điện thoại liên lạc."
Sắp xếp xong xuôi mọi thứ, Cố Nhạc cũng không ở lại lâu.
Cô đã biến mất đủ lâu rồi, nếu về trễ hơn nữa chắc chắn sẽ bị nghi ngờ.
Sau khi Cố Nhạc rời đi, anh Đao Bá vẫy tay gọi một tên đàn em lại, cúi người sát tai nói nhỏ:
"Mày đi theo con nhỏ kia xem nó ở đâu, rồi qua địa bàn của thằng Tài Chó dò la thử, xem dạo gần đây thằng Hoàng Mao có xích mích gì với ai không."
Đao Bá vẫn còn nghi ngờ về thân phận của Cố Nhạc, thủ đoạn cao cường mà lại giấu giếm, trên người cô ta nhất định có bí mật.
Cố Nhạc biết Đao Bá chắc chắn vẫn còn hoài nghi thân phận của mình, nhưng đó là chuyện thường tình, cô không thấy có gì sai.
Cô cũng biết hắn đang cho người theo dõi mình từ xa, nhưng đó cũng không thành vấn đề. Cố Nhạc một mạch rẽ trái rẽ phải, dễ dàng thoát khỏi đuôi.
Sau khi thoát khỏi sự theo dõi, cô lập tức quay về Hoa Nở Dưới Đêm với tốc độ nhanh nhất.
Nhưng vừa bước vào cửa, một cuốn sổ sách dày cộp đã bay thẳng vào đầu cô, theo sau là những lời chửi rủa của người đàn bà.
"Đồ vô dụng, mày đi đâu rồi? Giờ này bận ngập đầu mà mày còn học được cái trò trốn việc hả?"
Dì Yến trợn mắt, giận dữ mắng: "Không phải là muốn ăn đòn chứ gì?"
Cố Nhạc không nói gì, chỉ khẽ nghiêng người né cuốn sổ bay tới, ngẩng đầu nhìn người phụ nữ đang nói.
Chỉ thấy mặt Kim Yến ửng đỏ, ánh mắt cũng hơi mơ màng, trông đã có chút say. Thông thường, Kim Yến sẽ không tiếp khách uống rượu.
Xem ra hôm nay bà ta đã uống không ít trong phòng riêng của anh Tài.
"Mẹ kiếp, tụi tao đang đợi mày đây này." Kim Yến vừa nói vừa ợ một cái: "Mau lên phòng của Văn Hà bọn nó đi. Văn Hà nói rồi, đã không phục vụ được thì vào uống vài ly tạ lỗi đi."
Nghe vậy, Cố Nhạc nhíu mày. Tối nay Văn Hà cứ nhất quyết bắt cô vào phòng riêng, không biết con người này rốt cuộc muốn gì, chẳng lẽ chỉ đơn thuần muốn làm nhục cô thôi sao?
Thật ra, Cố Nhạc không hiểu lắm cái tâm tư nhỏ nhen kiểu này của Văn Hà. Cô và Văn Hà thực ra chẳng có giao thiệp gì, điểm chung duy nhất chỉ là qua lời đồn của người khác.
Vì vậy, cô không hiểu, rốt cuộc vì sao người phụ nữ này cứ khăng khăng nhắm vào mình.
"Đứng trân trân làm gì? Còn không mau cút vào cho bà?!" Kim Yến vừa nói vừa túm lấy thứ gì đó bên cạnh ném tới:
"Lại làm anh Tài tức giận nữa, bà đánh chết mày bây giờ."
Cố Nhạc thở dài một hơi khó nhận thấy, gật đầu rồi đi về phía phòng riêng.
Đẩy cửa phòng ra, mùi khói thuốc và rượu xộc thẳng vào mặt. Dưới ánh đèn mờ ảo bày la liệt đủ loại rượu ngoại, những cô gái ăn mặc mát mẻ ngồi trên sofa, khéo léo đùa giỡn với khách.
Văn Hà ngồi ở vị trí chủ tọa, đang nằm bẹp trong lòng đàn ông hôn hít, tay người đàn ông luồn trong áo cô ta sờ soạng, xem ra không khí đang rất nóng bỏng.
Cố Nhạc dừng động tác một chút, xem ra mình vào không đúng lúc rồi.
Âm thanh cửa phòng mở ra đóng lại khiến mọi người đều dừng lại, ánh mắt đổ dồn về phía Cố Nhạc.
Anh Tài thấy Cố Nhạc bước vào liền dừng tay, nhưng tay vẫn chưa rút ra khỏi áo Văn Hà, trong mắt hiện rõ vẻ không hài lòng.
Văn Hà thấy người đến là Cố Nhạc, nhướng mày lên, vẫy tay ra hiệu cho đàn em bên cạnh tắt nhạc. Trong phòng lập tức chìm vào một sự yên lặng ngột ngạt đến kỳ lạ.
"Đến rồi à Cố Nhạc, để anh Tài đợi cô lâu lắm rồi đấy." Giọng Văn Hà vừa cười vừa không, chỉ hai câu đã đẩy Cố Nhạc vào thế khó: "Cô là cái thân phận gì mà dám để anh Tài chờ những hai tiếng đồng hồ?"
"Xin lỗi, tôi xin mời anh Tài một ly."
Cố Nhạc trước tiên bày tỏ sự hối lỗi, nói xong liền bước lên trước rót một ly rượu uống cạn.
Vị cay nồng của rượu ngoại trôi xuống cổ họng, Cố Nhạc khó chịu nhíu mày. Sống lâu năm trong môi trường này, nói không biết uống rượu là không thể.
Nhưng tửu lượng của cô không tốt, và cũng hầu như không ai cố tình ép cô uống.
"Một ly là đủ rồi sao?" Văn Hà lại nhướng mày, không có ý định tha cho Cố Nhạc như vậy.
Cố Nhạc nhíu chặt mày, giờ cô thực sự cảm thấy người phụ nữ này hơi phiền rồi, nhưng cô chỉ mím môi không nói gì, lại cúi đầu rót thêm một ly định đưa lên miệng.
Ngay lúc này, giọng nói của Văn Hà lại vang lên, cắt ngang động tác của Cố Nhạc.
Chỉ thấy cô gái khẽ cười, dùng ánh mắt quét qua mấy chai rượu trên bàn, nhẹ nhàng lên tiếng:
"Uống hết đống này đi, coi như tạ lỗi với anh Tài vậy."
Câu nói này vừa thốt ra, tất cả mọi người xung quanh đều hít một hơi lạnh.
Trên bàn lẻ tẻ còn gần năm sáu chai rượu ngoại, nếu một người uống hết đống này, không chừng sẽ mất mạng.
Sau khi nói xong câu đó, Văn Hà lại khẽ hôn lên cằm người đàn ông, giọng điệu đầy vẻ nũng nịu: "Anh thấy có được không~ anh Tài?"
Người đàn ông vốn đã không hài lòng với Cố Nhạc, lại thêm yêu cầu của Văn Hà, là đàn ông thì đương nhiên phải chiều. Không tốn một đồng nào mà có thể làm phụ nữ vui, có gì mà không làm chứ?
Anh Tài gật đầu, mặc nhiên đồng ý với trò vô lý của Văn Hà.
Người phụ nữ lập tức như nhận được thánh chỉ, ngồi thẳng dậy khỏi lòng đàn ông, nhìn Cố Nhạc cười khúc khích: "Uống đi, uống hết đống này thì coi như cô đã tạ lỗi rồi."
Cố Nhạc chỉ cúi nhìn thoáng qua đống rượu trên bàn, rồi nhíu mày từ chối:
"Xin lỗi, nhiều quá, tôi uống không nổi."
Với tửu lượng của mình, uống nhiều rượu như vậy dù không chết cũng mất nửa mạng.
Lời của Cố Nhạc vừa dứt, trong phòng càng yên lặng hơn, mọi người đều nín thở, không ngờ người phụ nữ này lại dám cả gan đến vậy.
Lập tức một tên đàn em đập bàn đứng dậy, ném ly rượu xuống dưới chân cô một cái thật mạnh: "Mẹ kiếp, chị hai bảo uống thì cứ uống, dám từ chối nữa tao cho mày vỡ sọ!"
Nói rồi hắn cầm lên một chai rượu rỗng, chỉ thẳng vào đầu Cố Nhạc.
Cố Nhạc lạnh lùng liếc người đàn ông đó một cái, vẫn kiên quyết từ chối:
"Uống không nổi."
Cô biết, từ chối lần nữa đồng nghĩa với việc phải động thủ.
Sau khi lộ ra năng lực, tình thế của cô chắc chắn sẽ rất bị động, sẽ phải đối mặt với sự truy đuổi kép từ đội cảnh vệ và băng đảng của anh Tài, nhưng cô không có lựa chọn nào khác, cả bàn rượu này thực sự vượt quá khả năng của cô.
Ngay khi ánh mắt Cố Nhạc lóe lên tia sáng xanh, chuẩn bị cắn răng lao vào một trận.
Một hồi chuông điện thoại vang lên, phá vỡ sự yên tĩnh trong phòng.
Chủ nhân chiếc điện thoại nhỏ giọng bịt miệng nói xong cuộc gọi, mặt mày nghiêm trọng đi đến bên anh Tài nói: "Anh Tài, Hoàng Mao chết rồi."
Nghe thấy câu này, ánh mắt anh Tài lập tức trở nên hung ác, gần như theo phản xạ liền nhìn về phía Cố Nhạc.
Hoàng Mao hai tiếng trước vừa mới xung đột với Cố Nhạc, hai tiếng sau đã bị giết.
Mà Cố Nhạc lại vừa vặn trong khoảng thời gian này, biến mất đúng hai tiếng.
Tất cả mọi thứ trùng hợp quá mức.
Cô gái này thực sự chỉ là một đứa làm công quèn thôi sao?
