Chương 34: Cuộc Hỏi Cung Riêng.
Cô gái này thực sự chỉ là một đứa làm công quèn sao? Anh Tài mặt mày âm trầm, ánh mắt soi mói đảo qua người Cố Nhạc.
Cố Nhạc cũng cúi đầu xuống, che giấu đi vẻ kinh ngạc nghi hoặc trong mắt.
Xác của Hoàng Mao nằm trong một con hẻm cực kỳ hẻo lánh, lại còn bị chính mình chặt mất đầu, lý ra không thể nhanh chóng phát hiện thi thể và xác định danh tính đến vậy.
Rốt cuộc chuyện này là thế nào? Cố Nhạc trong đầu nhanh chóng suy tính các khả năng.
Anh Tài nheo mắt quan sát Cố Nhạc vài giây, cuối cùng đảo mắt đi chỗ khác, vẫy vẫy tay ra hiệu cho đám tiểu đệ đuổi hết những người không liên quan ra ngoài.
Tất cả các cô gái tiếp rượu, bao gồm cả Văn Hà, đều bị mời ra. Đến lượt Cố Nhạc thì bị anh Tài lên tiếng ngăn lại.
Anh Tài ngồi trên sofa, ánh mắt tối tăm nhìn chằm chằm vào Cố Nhạc: "Đứa tên Cố gì đó, cô ở lại."
Văn Hà nghe vậy lập tức sốt ruột, chân mang giày cao gót lộp cộp chạy đến bên người đàn ông, vòng tay qua cánh tay anh ta mà nũng nịu:
"Tại sao chứ! Anh Tài thiên vị~ Em cũng muốn ở lại mà~"
Người đàn ông lập tức nhức đầu xoa xoa thái dương, hít một hơi thật sâu nhịn cơn giận: "Em ra ngoài trước đi."
"Không chứ, tại sao cô ta được ở lại mà em không được, hứ, anh Tài có phải không thích em nữa rồi~" Cô gái chu môi, ánh mắt đầy vẻ oan ức mà nũng nịu.
Nhưng người đàn ông đang lúc bực bội, nào có tâm trạng nào để dỗ dành cô ta, lập tức nổi cáu nắm chặt lấy cằm người phụ nữ, từng chữ một nói:
"Tôi không muốn nói lần thứ hai, cút nhanh cho tôi!"
Cơn thịnh nộ của người đàn ông làm Văn Hà khiếp sợ, chỉ thấy ánh mắt cô gái lập tức trở nên trong veo, vội vàng nở một nụ cười gượng gạo khó coi, đứng dậy cúi đầu rời khỏi phòng VIP.
Trong phòng VIP giờ chỉ còn lại anh Tài cùng một đám tiểu đệ, và Cố Nhạc đứng giữa.
Tiểu đệ vừa nãy nghe điện thoại có vẻ hơi nghi hoặc, gãi đầu hỏi:
"Anh Tài, sao anh lại để cô ta ở lại làm gì?"
Người đàn ông nghe vậy nghiêng người ngồi, vắt chân chữ ngữ, châm một điếu thuốc dựa vào sofa, chậm rãi mở miệng:
"Hoàng Mao chết rồi, trước khi chết vừa mới xảy ra xung đột với cô ta, vừa hay người đàn bà này lại biến mất hai tiếng đồng hồ, mày nói xem ai là kẻ ra tay?"
Giọng nói người đàn ông cực kỳ chậm rãi, ánh đèn mờ ảo trong phòng VIP cùng làn khói thuốc phả ra, khiến người ta không nhìn rõ thần sắc của hắn, càng thêm phần áp lực.
Tiểu đệ nghe điện thoai ngập ngừng một chút, há hốc mồm ấp úng:
"Một tên trộm, nghe nói trước đây là làm móc túi."
Người đàn ông nghe vậy suýt bị khói thuốc sặc, chỉ thấy hắn ho hai tiếng, có chút khó hiểu nhìn tiểu đệ:
"Cái, cái gì móc túi, linh tinh gì thế?"
Tiểu đệ hắng giọng, mặt mày trở nên nghiêm trọng: "Bang Trường Không tối nay có một nhân vật lợi hại đến, nghe nói là đi Bái Sơn Đầu."
"Người đó tốc độ nhanh vô cùng, từ nhỏ đã luyện được tay nghề trộm cắp, không chỉ trộm đồ mà giết người cũng trong vô hình, nghe nói chớp mắt là có thể lấy đầu người ta."
"Đáng sợ hơn, người đó còn có một thân lực lượng kỳ dị vô cùng lớn, nghe nói lớn đến mức có thể trực tiếp bóp nát đầu người, loại có thể dùng tay không bẻ cong thép đó."
Tiểu đệ nói xong mím môi, nhìn anh Tài lại có chút không chắc chắn:
"Em cũng thấy chuyện này quá hoang đường, nhưng tin tức tám phần là thật, chỉ là có thể hơi thêm mắm thêm muối thôi."
Anh Tài càng nghe càng nhíu chặt mày: "Vậy thì liên quan gì đến cái chết của Hoàng Mao?"
"Người đó đi Bái Sơn Đầu, món lễ vật mang theo chính là..." Tiểu đệ nói đến đây nuốt nước bọt, ngập ngừng một lúc mới lại mở miệng: "Chính là cái đầu của Hoàng Mao."
Anh Tài lúc này mới nối liền một loạt sự việc tối nay, tức giận đến mức bóp nát ly rượu trên tay, nghiến răng nghiến lợi nói: "Mẹ kiếp, láo đến thế là cùng, dám động thẳng vào người của lão tử?"
Người đàn ông nói xong lại nhìn về phía tiểu đệ, giọng điệu âm hiểm: "Mày đi tìm người liên lạc với đám phế vật Bang Trường Không, bảo chúng nó, hoặc là giao nộp kẻ đi Bái Sơn Đầu hôm nay cho lão tử, hoặc là đợi lão tử tự mang người sang giết tới tận cửa."
Tiểu đệ ánh mắt lấp lánh, có chút do dự: "Nhưng chuyện vừa xảy ra mà chúng ta đã đi đòi người, chẳng phải sẽ lộ ra chúng ta đã cài cắm nội gián sao?"
"Quản nhiều làm gì! Lão tử còn sợ chúng nó sao! Ai cũng dám thu, tưởng lão tử chết rồi hả?!"
Người đàn ông nói xong giật một tờ khăn giấy, lau sạch rượu và mảnh vỡ thủy tinh trên tay, rồi vo viên ném thẳng vào mặt Cố Nhạc: "Lời nào nên nói lời nào không nên nói, cô hiểu chứ?"
Cục giấy đập vào mặt, Cố Nhạc ánh mắt tối sầm lại: "Hôm nay tôi chẳng nghe thấy gì cả, tôi chỉ ở lại dọn dẹp thôi."
Cô biết người đàn ông ám chỉ chuyện Hoàng Mao bị giết, đây là một nỗi nhục đối với băng đảng, truyền ra ngoài e rằng khó mà phục chúng.
Anh Tài hài lòng đứng dậy đi đến trước mặt Cố Nhạc, giơ tay vỗ vỗ vào mặt cô, khinh miệt cười một tiếng: "Chuyện hôm nay mà lộ ra một chữ, cái miệng của cô đừng hòng giữ nữa."
Lực tay của người đàn ông không hề nhẹ, vỗ mặt Cố Nhạc nghiêng sang một bên, từng chữ một nói: "Biết chưa?"
Cố Nhạc nhắm mắt lại, cố nén xuống ý muốn đâm chết người đàn ông: "Biết rồi."
Người đàn ông nhận được câu trả lời hài lòng, rũ rũ chiếc áo khoác da trên người, dẫn theo một đám tiểu đệ rời khỏi phòng VIP.
Đợi đến khi trong phòng VIP chỉ còn lại Cố Nhạc, ngoài cửa vang lên tiếng giày cao gót, Văn Hà mang đôi giày cao chót vót, khoanh tay bước vào.
"Anh Tài nói gì với mày?" Người phụ nữ nhướng mày, nhìn Cố Nhạc giọng điệu kiêu ngạo: "Mày tốt nhất thành thật nói cho tao, đừng có giở trò."
Vừa nãy ở ngoài cửa cô ta vốn định trực tiếp hỏi người đàn ông, nhưng người đàn ông chỉ lạnh nhạt liếc nhìn cô ta một cái rồi bỏ đi, căn bản không có cơ hội mở miệng, nên mới tìm Cố Nhạc hỏi chuyện.
Cố Nhạc nhìn người phụ nữ trước mặt, cười một tiếng đầy ẩn ý: "Anh ấy không cho tôi nói với cô."
Câu nói của Cố Nhạc mơ hồ không rõ ràng, người có tâm nghe vào ắt sẽ hiểu ra một tầng ý nghĩa khác.
Quả nhiên, rõ ràng là giọng điệu rất bình thường, nhưng trong tai Văn Hà lại mang theo sự khiêu khích và mập mờ, cô ta lập tức điên tiết gào lên:
"Muốn chết hả? Cảnh cáo mày đừng có đánh ý đồ gì đến anh Tài!"
Văn Hà vừa nói vừa muốn giơ tay túm lấy tóc Cố Nhạc, để trút giận trong lòng.
Trong mắt Cố Nhạc ánh xanh lóe lên, lập tức nắm chặt lấy tay người phụ nữ, lạnh lùng liếc Văn Hà một cái, rồi giơ tay vứt cô ta sang một bên.
Văn Hà bị vứt lảo đảo lùi về phía sau mấy bước, ngã vật xuống đất, cho đến lúc này cô ta mới từ trong ánh mắt của Cố Nhạc tỉnh táo lại, ánh mắt Cố Nhạc vừa nãy thực sự đã làm cô ta khiếp sợ.
Văn Hà giật mình nhận ra mình vừa bị Cố Nhạc hù dọa, lập tức cảm thấy xấu hổ, cao giọng gào lên:
"Mày dám động thủ, mày muốn chết hả Cố Nhạc! Ngày mai tao sẽ bảo anh Tài giết mày!"
"Mày tốt nhất mau mau xin lỗi tao!!"
Nhưng Cố Nhạc không thèm để ý đến tiếng gào thét của người phụ nữ, chỉ quay lưng bước ra khỏi phòng VIP, cách ly tiếng gào thét phẫn nộ sau cánh cửa.
Lúc này Kim Yến đang đợi ở hành lang, thấy Cố Nhạc đi ra, lập tức nhíu mày hỏi: "Anh Tài nói gì?"
Người đàn ông đơn độc lưu Cố Nhạc lại nói chuyện, hành vi này rất khác thường, Kim Yến đương nhiên sẽ cảm thấy tò mò.
