Chương 78: Cứu người
Thấy Tịch Lăng ngất đi, Vân Sơ Hoài cũng thu hồi Thợ săn số ba.
Tịch Tình bên cạnh rút trường đao chỉ vào hắn: "Chém luôn đi." Nói xong liền làm thế định ra tay.
"Khoan đã!" Vân Sơ Hoài vội vàng giơ tay ngăn lại, vị này chính là nhân vật quan trọng, sao có thể tùy tiện chém được.
"Sao? Quen à?" Tịch Tình thấy Vân Sơ Hoài cứ nhìn chằm chằm vào mặt người đàn ông đó, liền cười trêu, dùng vai khều nhẹ Vân Sơ Hoài: "Hay là... để ý rồi? Anh ta đẹp trai thật mà."
"Nói nhăng gì thế, tất nhiên là không quen." Vân Sơ Hoài bất lực liếc Tịch Tình một cái, nói dối nhỏ, rồi bước đến bên người đàn ông đó xem xét vết thương: "Chỉ là thấy dị năng của người này rất đặc biệt, cậu đoán thử xem mấy vết thương trên xác lũ tang thi ngoài kia là do đâu?"
"Anh ta là hệ kim, vậy chẳng lẽ còn bốn đồng đội dị năng giả thuộc tính khác?"
Vân Sơ Hoài lắc đầu: "Không, tất cả đều do một mình hắn làm, hắn có năm thuộc tính dị năng: phong, hỏa, lôi, băng, kim."
Tịch Tình kinh ngạc hít một hơi lạnh, há hốc mồm gần như không nói nên lời: "Cái... cái này... cái này..."
Vân Sơ Hoài ngước nhìn cô ấy, xác nhận: "Thật đấy, tôi không thể nhìn nhầm được."
Tịch Tình bịt miệng, không thể tin nổi nhìn người đàn ông trên ghế sofa từ đầu đến chân, bởi vì trong nhận thức của cô, ngoại trừ Vân Sơ Hoài, cơ bản mỗi dị năng giả chỉ có một loại dị năng, mấy tháng nay cô gặp các dị năng giả cũng đúng như vậy, ngay cả dị năng công kích đủ loại của Vân Sơ Hoài cũng có thể gói gọn trong một từ "Thao túng năng lượng", thế mà người đàn ông này lại có tận năm loại dị năng! Nếu là hai hệ thì cô còn chấp nhận được, chứ năm hệ trực tiếp vượt quá nhận thức của cô rồi!
Còn Vân Sơ Hoài thì đang chăm chú kiểm tra vết thương của người đó.
Quần áo của Tịch Lăng rách nát, có thể thấy trên người hắn có không ít vết thương lớn nhỏ, nhưng vết thương trên bụng mới là nguy hiểm nhất, dường như bị thứ gì đó xuyên thủng, máu đang chảy ồ ạt ra ngoài.
Có vẻ không ổn rồi.
"A Tình, giúp tôi một tay, khiêng anh ấy lên bàn phẫu thuật trong kia." Giọng Vân Sơ Hoài có chút nghiêm túc.
"Cậu muốn cứu anh ta?"
"Ừ."
"Nhưng vừa nãy anh ta còn muốn giết cậu."
Vân Sơ Hoài dùng gạc ấn mạnh vào vết thương của Tịch Lăng: "Vừa nãy chỉ là thăm dò, anh ta thế, tôi cũng thế, nếu không thì anh ta đã không ngất dễ dàng như vậy. Với dị năng ngũ hệ của hắn, nếu muốn giết tôi thì đã không chỉ dùng một loại dị năng. Huống hồ người như vậy chết thì đáng tiếc lắm. Đến phụ một tay."
Vân Sơ Hoài đỡ cánh tay Tịch Lăng, Tịch Tình nâng chân hắn, hai người vất vả lắm mới khiêng được hắn lên bàn phẫu thuật trong phòng trong.
Để không chạm vào vết thương gây tổn thương thứ cấp, hai người khiêng rất cẩn thận, may mà bình thường họ chăm chỉ rèn luyện, nếu không thật sự không khiêng nổi cái anh chàng cao mét tám này. Bàn phẫu thuật hơi ngắn, Tịch Lăng nằm lên còn thừa cả chân.
Trong quá trình di chuyển Tịch Lăng, máu của hắn cũng chảy dọc đường, cứ chảy tiếp thế này hắn nhất định sẽ chết, phải nhanh chóng cầm máu.
Vân Sơ Hoài nhíu mày, cô không biết tại sao Tịch Lăng lại ở chỗ này, lại còn trong tình trạng hấp hối, nếu cô không gặp Tịch Lăng, có khi hắn thật sự sẽ chết ở đây.
Chẳng lẽ kiếp này cô không đến căn cứ sớm nên xảy ra hiệu ứng cánh bướm, suýt nữa đã đập chết đại lão Tịch à?
Cũng không phải là không có khả năng.
Vân Sơ Hoài đeo khẩu trang y tế và găng tay y tế, nói với Tịch Tình: "A Tình, cậu ra ngoài canh chừng, đừng để bất cứ thứ gì quấy rầy tôi, tôi bắt đầu cầm máu cho anh ấy đây."
"Ơ? Cậu một mình được không? Không cần tôi giúp à?"
"Tôi đã học qua y tế cơ bản, cầm máu thôi không cần giúp. Ở đây dù sao cũng không an toàn, tôi sợ mùi máu sẽ thu hút tang thi, cậu ra ngoài canh chừng, nửa tiếng, trừ khi tôi gọi cậu, tuyệt đối đừng vào quấy rầy tôi."
"Được."
Đợi Tịch Tình ra ngoài đóng cửa lại, Vân Sơ Hoài đặt tay lên người Tịch Lăng, rồi cả hai cùng biến mất khỏi căn phòng.
Trong không gian, Tịch Lăng cởi trần nằm trên bàn phẫu thuật ở tầng hai bệnh viện, xung quanh là vô số cánh tay máy móc kỳ lạ cầm đủ loại dụng cụ phẫu thuật bay lượn trên người hắn, sau khi làm sạch vết thương liền bắt đầu khâu lại.
Người này ngoài vết thương phần mềm, nội tạng cũng có chút tổn thương, nếu không có cái bệnh viện nhỏ vạn năng này, chỉ riêng Vân Sơ Hoài chắc chắn không thể cầm máu tốt cho hắn.
Bên cạnh bàn phẫu thuật còn treo túi máu để truyền máu cho hắn.
Những túi máu này là Vân Sơ Hoài thu thập vào đầu thời mạt thế, lúc đó còn chưa mất điện, máu trong ngân hàng máu vẫn còn dùng được, nên cô đã thu một ít vào không gian bảo quản. Bây giờ hầu hết các khu vực đều mất điện, cộng thêm đã qua lâu như vậy, máu trong ngân hàng máu của bệnh viện sớm không dùng được nữa.
Vì vậy những túi máu này thực sự rất quý giá, dùng một ít là mất một ít, trừ khi có người đến hiến máu.
Nhưng dùng cho Tịch Lăng, Vân Sơ Hoài cũng không thấy tiếc. Người này có ảnh hưởng không nhỏ trong căn cứ, có thể kết giao quan hệ tốt với hắn sẽ giúp họ sau này đi lại trong căn cứ dễ dàng hơn.
Vân Sơ Hoài kiểm tra kỹ vết thương trên bụng hắn, phát hiện là do dị năng thổ hệ gây ra, có vẻ như bị gai đất đâm thủng. Không biết đại lão Tịch lợi hại như vậy sao lại bị dị năng giả thổ hệ làm bị thương đến mức này, chẳng lẽ bị tập kích?
Những người chống lại tang thi lúc nãy chắc hẳn là Tịch Lăng và đồng đội của hắn, vậy những đồng đội khác của hắn đâu? Tại sao chỉ có một mình hắn trốn ở đây?
Chẳng lẽ đại lão Tịch bị đồng đội bỏ rơi?
Vân Sơ Hoài lắc đầu, lập tức phủ nhận suy đoán này. Tuy kiếp trước cô chưa từng tiếp xúc với Tịch Lăng, chỉ nhìn thấy hắn từ xa, nhưng hắn đối xử tốt với đồng đội thế nào là điều mọi người trong căn cứ đều thấy rõ. Nếu không phải điều kiện gia nhập Dạ Nhận quá khắt khe, hầu như tất cả dị năng giả đều muốn chen vào Dạ Nhận.
Thành viên Dạ Nhận rất đông, bên cạnh Tịch Lăng thường thấy có ba người, nhưng đều không phải dị năng giả thổ hệ. Có thể làm Tịch Lăng bị thương như vậy, chỉ có người đặc biệt thân cận mới làm được, vậy đó là ai?
Kiếp trước Vân Sơ Hoài không trực tiếp tiếp xúc với Dạ Nhận, nên cô cũng không rõ bên cạnh Tịch Lăng còn có ai, chỉ là ba người kia nổi bật hơn mà thôi.
Nhưng điều này thì liên quan gì đến Vân Sơ Hoài chứ, nên cô không nghĩ nữa, cứu hắn một mạng là được rồi.
Nhân lúc ca phẫu thuật còn phải một lúc, Vân Sơ Hoài thấy ở đây chán nên dịch chuyển đến biệt thự kiếm việc làm. Cô gọi màn hình sáng ra bắt đầu sắp xếp lại kho hàng của mình.
Mấy ngày nay thu thập được quá nhiều thứ, linh tinh đủ loại, nên cô phân loại các món đồ, tránh quên và cũng tiện lấy dùng bất cứ lúc nào.
Đang lúc Vân Sơ Hoài tập trung sắp xếp, sắc mặt cô đột nhiên thay đổi, cảm nhận được điều gì đó, vội vàng dịch chuyển trở lại bệnh viện.
Cô thấy Tịch Lăng không biết từ lúc nào đã xuống khỏi bàn phẫu thuật, lúc này đang đứng ở cửa sổ tầng hai nhìn ra ngoài!
Tịch Lăng nghe thấy động tĩnh sau lưng thì quay đầu lại, liền thấy một cái tát lao tới.
"Bốp!"
Tịch Lăng lại ngất đi.
