Chương 79: Trị liệu
Xong rồi xong rồi xong rồi xong rồi!
Vân Sơ Hoài lo lắng đi qua đi lại trong phòng phẫu thuật. Không gian bị nhìn thấy rồi, a a a a a a a!!!
Sao hắn lại đột nhiên tỉnh dậy chứ! Thuốc mê quái gì vậy, nói là gây mê ít nhất hai tiếng cơ mà, đằng này mới có nửa tiếng đã tỉnh rồi!
Làm sao bây giờ? Hay là giết người diệt khẩu? Ở đây thần không biết quỷ không hay giết hắn, lát ra ngoài Tịch Tình hỏi thì bảo không cứu được là xong.
Vân Sơ Hoài ngồi xổm xuống, kề dao vào cổ Tịch Lăng, nhưng mãi không ra tay được. Cứ giằng co một lúc, cuối cùng cô vẫn vứt dao xuống.
Vân Sơ Hoài đứng dậy hít một hơi thật sâu để bình tĩnh lại, rồi mở camera giám sát ra xem tình hình vừa rồi.
Trên màn hình sáng hiện lên cảnh Tịch Lăng đang được băng bó bỗng nhiên mở mắt. Ngay lúc hắn tỉnh dậy, những cánh tay máy cũng ngừng hoạt động. Hắn ngơ ngác nhìn quanh một lúc, rồi xuống giường, loạng choạng bước tới cửa sổ. Ngay sau đó, cô xuất hiện và tát một cái làm hắn ngất đi.
Khoảng thời gian này chưa đầy nửa phút, mà biểu hiện của Tịch Lăng trông cũng không tỉnh táo lắm, chắc chắn vẫn còn tác dụng của thuốc mê.
“Hệ thống.” Vân Sơ Hoài đột nhiên lên tiếng.
“Có tôi.”
“Tại sao hắn tỉnh sớm vậy?”
“Ting! Báo cáo ký chủ, bệnh nhân này có khả năng kháng thuốc mê, và quá trình trao đổi chất diễn ra nhanh khiến thuốc mê mất tác dụng sớm.”
“…”
Đúng là con đường không ai ngờ tới.
Thật mẹ nó là kháng thuốc mê. Hóa ra tiêm liều thuốc mê bình thường chẳng ngấm được bao lâu vào người hắn!
Vân Sơ Hoài thở dài, khiêng người dưới đất lên bàn phẫu thuật rồi nói: “Hệ thống, phân tích chi tiết dữ liệu cơ thể hắn, tính toán liều thuốc mê, cho hắn ngủ thêm hai tiếng nữa.”
“À quên, dùng loại dễ gây ảo giác ấy.”
“… Rõ.”
Vân Sơ Hoài đeo găng tay y tế và khẩu trang, bắt đầu thao tác thủ công. Người này không thể giết bừa được, vậy thì cố gắng cứu chữa hết mức có thể.
Vết thương trên người Tịch Lăng rất nhiều. Vừa rồi bàn phẫu thuật chỉ khâu vết thương ở bụng hắn, Vân Sơ Hoài cố tình cài đặt để khâu không được đẹp, ngoằn ngoèo, thậm chí còn thừa chỉ.
Bây giờ cô rút túi máu ra, không truyền máu cho Tịch Lăng nữa, chỉ cần đảm bảo hắn không chết là được. Những vết thương khác trên người hắn, cô sẽ tự tay xử lý. Bàn y tế dù sao cũng chỉ là máy móc, nếu để nó xử lý hết thì chắc chắn sẽ gây nghi ngờ. Thế nên Vân Sơ Hoài tự tay bôi thuốc và băng bó, muốn tùy tiện thế nào thì tùy, muốn băng xấu thế nào thì băng, cuối cùng còn thắt một cái nơ con bướm trên người hắn.
Làm xong, Vân Sơ Hoài nhìn Tịch Lăng được băng kín như cái bánh tét, bật cười thành tiếng.
Phải công nhận Tịch Lăng đẹp trai thật. Sống mũi cao, mắt sâu, ngũ quan rõ nét và sâu thẳm. Dù mặt còn dính máu cũng không che được vẻ tuấn mỹ của hắn. Dưới sống mũi cao thẳng là đôi môi mỏng khẽ khép, vì mất máu quá nhiều nên môi hắn tái nhợt, càng tăng thêm vẻ đẹp bệnh tật. Bây giờ hắn nhắm mắt, vẻ mặt an tĩnh, hàng lông mi dày và dài đổ bóng xuống dưới mí mắt.
Chẹp, đàn ông mà có lông mi dài thế làm gì.
Thân hình Tịch Lăng cũng không tồi. Vai rộng eo thon chân dài, đường nét cơ bắp rõ ràng, săn chắc, làn da mịn màng như ngọc.
Để băng bó cho hắn, Vân Sơ Hoài cũng đã sờ soạng không ít, cảm giác rất đã tay.
Kiếp trước, người này là nhân vật nổi bật trong căn cứ. Đẹp trai thì ai cũng thấy, nhưng thứ thực sự đáng sợ là thực lực của hắn. Vân Sơ Hoài chỉ từ xa nhìn thấy hắn, hắn luôn tỏ ra lạnh lùng, xa cách, ngoại trừ ba người kia thì không ai có thể đến gần hắn.
Nhưng bây giờ ai mà ngờ được Tịch Lăng lại ngoan ngoãn nằm đây để cô muốn làm gì thì làm… hôm, trị liệu.
Vân Sơ Hoài còn thấy lạ. Tịch Lăng không màng ai là điều ai cũng thấy, vậy mà Lục Cảnh Úc lại dễ dàng tin rằng cô đã câu được hắn, và còn tin sái cổ. Cô cũng có gặp Tịch Lăng mấy lần đâu, mỗi lần đều chỉ nhìn từ xa, nếu không thì sao cô có thể không nhận ra hắn là dị năng giả ngũ thuộc tính.
Vậy thì chỉ có thể là do năng lực cảm ứng tâm linh của Tô Mạc Tây ảnh hưởng. Nhưng nếu Lục Cảnh Úc không hoàn toàn tin tưởng cô, thì làm sao hắn dễ dàng bị năng lực chỉ mới cấp hai của Tô Mạc Tây thao túng được chứ.
Trải qua một đời, bây giờ Vân Sơ Hoài cảm thấy những nỗ lực và gian khổ mà cô đã dành cho hắn ở kiếp trước đều đổ xuống sông xuống bể. Cô hết lòng hết dạ với Lục Cảnh Úc, cuối cùng đổi lại chỉ là sự phản bội. Chỉ vài lời nói đã khiến hắn hoàn toàn vứt bỏ cô, ném cô xuống địa ngục.
Bây giờ cô chỉ sống cho chính mình. Không chỉ sống, mà còn phải sống thật rực rỡ, sống thật mạnh mẽ.
Vân Sơ Hoài cúi đầu nhìn Tịch Lăng đang nằm trên giường. Người này thực lực mạnh mẽ, thế lực lớn, đã gặp rồi thì phải tận dụng thật tốt.
Băng bó xong, Vân Sơ Hoài lấy một chiếc xe lăn, đặt hắn lên đó, rồi cả hai cùng ra khỏi không gian.
Tuy nói là nửa tiếng, nhưng nhờ không gian, từ lúc vào đến lúc ra, bên ngoài mới chỉ qua chưa đầy hai mươi phút. Cô trực tiếp mở cửa, đẩy Tịch Lăng ra ngoài.
Tịch Tình đang cầm vũ khí canh gác bên ngoài phòng. Dưới đất nằm vài xác zombie còn tươi, nhìn là biết cô ấy vừa giết.
Nghe tiếng động sau lưng, Tịch Tình quay đầu lại: “Ra rồi à? Nhanh thế!” Nhưng khi thấy Tịch Lăng quấn đầy băng, cô ấy cũng nhịn không được bật cười: “Phụt! Băng kiểu gì thế này? Xác ướp à?”
Vân Sơ Hoài tùy tiện vuốt tóc: “Có thời gian đó cầm máu được là tốt rồi, miễn là còn sống.”
“Giờ làm gì? Tiếp tục thu đồ à?”
“Không, còn phải mang theo hắn nữa. Tôi đã dùng thuốc mê, không biết hắn sẽ tỉnh lúc nào. Rút lui trước đã. Tôi cảm giác người này bị đồng đội tập kích, kẻ thù của hắn có thể vẫn còn ở gần đây, chỗ này không an toàn. Chúng ta rời khỏi đây trước.”
“Được thôi.”
Thế là hai người đẩy xe lăn ra thẳng khỏi bệnh viện, khiêng người lên xe RV rồi lái xe rời khỏi thành phố, chạy về phía ngoại ô.
Họ vừa đi được vài phút, trong bệnh viện lại có ba người đến. Họ nhanh chóng tìm thấy căn phòng đầy máu kia.
Đào Chinh ngồi xuống sờ thử máu dưới đất: “Máu còn mới, không biết có phải của Tịch Lăng không.”
Đỗ Hào men theo vết máu đi vào phòng trong, thấy bàn phẫu thuật đầy máu, dưới đất còn vứt một đống quần áo rách. Anh nhặt lên chạy ra ngoài gọi hai người kia: “Mau xem cái này, có phải quần áo của đại ca không!”
Nghe thấy có manh mối của đại ca, tất cả đều chạy tới. Tống Lâm Xuyên đưa bàn tay thon dài ra nhặt mảnh quần áo rách nát đầy máu lên, giũ ra xem xét kỹ lưỡng: “Là của anh ấy. Sáng nay Tịch Lăng mặc chính là cái này.”
“Khoan đã, đây không phải là áo lót của đại ca sao?” Đỗ Hào phát hiện ra điểm đáng ngờ, “Nhìn giống như bị kéo cắt ra ấy nhỉ?”
“Đại ca bị thương, có thể là tự mình chữa trị ở đây.”
Tống Lâm Xuyên chỉ vào những vũng máu dưới đất: “Chảy nhiều máu thế này, có thể thấy anh ấy bị thương rất nặng. Dù có thể tự chữa, thì anh ấy có thể chạy đi đâu được?”
“Không phải đại ca bị bắt cóc đấy chứ?” Đỗ Hào nhíu mày nói ra suy đoán nghiêm trọng nhất, “Tên phản bội Hứa Thắng dám ám sát đại ca, rất có thể còn có người khác tiếp ứng. Khốn thật, nếu không phải hắn đã chạy đến căn cứ của Kiếp Hỏa, tôi đã giết hắn từ lâu rồi.”
Tống Lâm Xuyên vẫn giữ bình tĩnh: “Chắc là không phải. Tôi vừa xem bên ngoài, có dấu vết lốp xe, trùng khớp với lốp xe lăn trong bệnh viện. Trong phòng phẫu thuật cũng có nhiều băng gạc dính máu. Mà những người đó đã ra tay giết Tịch Lăng thì cũng chẳng cần để hắn sống. Tôi nghiêng về khả năng có bên thứ ba đột nhiên xuất hiện cứu hắn.” Nói xong, cô lại nhún vai: “Dĩ nhiên, chỉ là suy đoán. Không rõ những người đó là tốt hay xấu.”
“Giờ phải làm sao?”
Đào Chinh nói: “Trước tiên hãy tìm quanh đây. Nếu tìm được thì tốt, không tìm được thì về trước. Đại ca không còn ở đây, mấy người chúng ta không thể vắng mặt quá lâu, thời gian dài chắc chắn sẽ khiến người khác nghi ngờ. Dù có về cũng tuyệt đối đừng nhắc đến chuyện đại ca gặp chuyện, nhất là đừng để người của Kiếp Hỏa nghi ngờ. Đỗ Hào, cậu là dị năng giả tốc độ, nếu thực sự không tìm được, tôi và Lâm Xuyên sẽ về ổn định mọi người, còn cậu ở lại tiếp tục tìm.”
“Đành vậy thôi.”
“Đi thôi, nhân lúc dấu vết còn. Đại ca bị thương, chắc chắn chạy không xa. Hy vọng kế hoạch vừa rồi không cần dùng tới.”
“Mỗi người chia nhau tìm, một tiếng sau dù tìm được hay không cũng phải về căn cứ hội hợp.”
“Rõ!”
