Chương 70: Cầu cứu
Tìm đến nhà Điền Quốc Cường, người ra mở cửa là một người phụ nữ thời trang nhưng có vẻ hơi lạnh lùng.
Thấy Đặng Tú Trân và mọi người, cô ta không nói gì, chỉ lạnh lùng quan sát.
“Chúng tôi đến tìm cục trưởng Điền, không biết cục trưởng Điền có ở nhà không?” Đặng Tú Trân khẽ hỏi, sự lạnh nhạt của đối phương khiến cô có chút ngại ngùng.
“Không có, có việc thì đến đơn vị mà tìm!” Người phụ nữ nói rồi đóng sầm cửa lại.
“Ai đến thế?” Trong nhà vọng ra giọng của mẹ Điền Quốc Cường.
“Hai người muốn đi cửa sau, tôi cho họ đi rồi.” Người phụ nữ đáp.
“Ồ.” Mẹ Điền Quốc Cường ứng tiếng.
“Đi cửa sau thì đuổi hết đi. Lão Hùng, sau này anh cũng phải chú ý, đừng để người lạ vào nhà, tránh gây rắc rối cho con cháu!” Bố Điền Quốc Cường nói.
Nghe vậy, Đặng Tú Trân vốn định chào hỏi một tiếng cũng đành ngậm miệng, cùng Thầm Ngạn Lâm quay về.
Sáng hôm sau, Điền Quốc Cường đến báo cho Đặng Tú Trân: “Đúng là có hai tên buôn người, một người phụ nữ và tình nhân của ả. Bọn chúng không chỉ buôn bán con của người khác mà còn bán cả đứa con ruột của mình.
Hôm đó nghe Đặng Tú Trân kể về chuyện bắt cóc trẻ con, anh đã cho người đi theo hai đứa trẻ đó.
Hôm qua ở công viên Tây Hồ, hai tên buôn người chia nhau hành động. Người phụ nữ dùng kem để dụ bọn trẻ, cho chúng ăn kem rồi bảo sẽ dẫn đi chơi.
Người đàn ông thì đến bắt chuyện với vợ chồng Tề Quốc Dân, làm phân tâm và cố tình che chắn.
Khi bọn trẻ bị người phụ nữ dẫn đi, người đàn ông còn giả vờ giúp họ tìm kiếm. Sau khi tách khỏi vợ chồng Tề Quốc Dân, hai tên buôn người nhanh chóng gặp lại nhau, dẫn bọn trẻ bỏ trốn.
Để thu thập đủ bằng chứng, chúng tôi đợi đến khi chúng sắp lên tàu mới bắt giữ.
Hai tên này mồm mép cứng lắm, đã bắt quả tang rồi mà vẫn không chịu nhận tội...”
Đặng Tú Trân nói: “Anh tin lời chúng tôi nói đến vậy sao?”
Điền Quốc Cường cười: “Tôi tin vào phán đoán của mình.”
“Anh là cảnh sát lão luyện, khả năng phán đoán siêu phàm!” Đặng Tú Trân trêu chọc một câu.
Điền Quốc Cường cũng không giận, ngập ngừng một chút rồi nói: “Còn một chuyện tôi muốn nhờ cô giúp, chính là vụ án người phụ nữ trong vali.”
Ban đầu anh từng nghĩ đến Đặng Tú Trân, cố tình đến nhắc một câu, nhưng phát hiện Đặng Tú Trân không có phản ứng gì, anh nghĩ hay là tự mình điều tra thì hơn.
Sở dĩ không nói nhiều, một là không thể tiết lộ chi tiết vụ án, hai là sợ làm Đặng Tú Trân sợ hãi.
Dù sao muốn nhờ Đặng Tú Trân giúp thì phải cho cô xem những hình ảnh kinh khủng đó. Trong tiềm thức, anh nghĩ Đặng Tú Trân chỉ là một người phụ nữ từ nông thôn lên, kiến thức và lòng dạ có hạn.
Nhưng mấy ngày nay, họ đã tiến hành rất nhiều cuộc điều tra từ nguồn gốc chiếc vali, quần áo của nạn nhân, đặc điểm của nạn nhân, danh sách người mất tích... mà vẫn không có kết quả gì, đến giờ vẫn chưa xác định được danh tính nạn nhân, nói gì đến phá án.
Hôm qua bắt được bọn buôn người, anh chợt nghĩ, Đặng Tú Trân không chỉ biết một số vụ án, cô ấy dường như còn có thể biết chính xác một số chuyện sắp xảy ra.
“Ý anh là người trong chiếc vali mà Văn Tĩnh và các con phát hiện?”
“Ừ, chính là người đó. Chúng tôi điều tra mấy ngày không có chút tiến triển nào, nên nghĩ hay là nhờ cô xem thử, xem có thể giúp chúng tôi tìm ra manh mối nào không.”
“Tôi? Giúp các anh?” Đặng Tú Trân chỉ vào mình, có chút không tin nổi hỏi lại.
“Cô nghe nhiều chuyện, biết đâu có chuyện liên quan đến vụ án, có thể giúp chúng tôi mở rộng manh mối. Nhưng tôi nói trước, cô phải giữ bí mật đấy.”
“Được, vậy để tôi xem trước.” Đặng Tú Trân không khỏi cảm thán mạng lưới sau này phát triển, trên mạng có đủ mọi thứ, khiến vị cảnh sát vàng kinh nghiệm dày dặn này phải đến cầu cứu một người đầu óc không được thông minh cho lắm như cô.
Đặng Tú Trân nhìn những bức ảnh, thấy buồn nôn, thậm chí cô còn có thể cảm nhận được mùi hôi thối đó.
Cô nhớ đến một vụ án trên mạng kiếp trước, giống một cách kỳ lạ với vụ án này. Một người đàn ông và một người phụ nữ quen nhau trên mạng, người đàn ông tự xưng là quản lý cấp cao của công ty, lương thưởng hàng triệu. Người phụ nữ nói mình bị bệnh, người đàn ông nói không sao, tôi sẽ bỏ tiền chữa bệnh cho cô.
Thế là người phụ nữ vượt ngàn dặm đến gặp, sau khi mặn nồng, người đàn ông lại không đưa ra được tiền chữa bệnh cho cô. Lúc này người phụ nữ mới biết người đàn ông thực ra chỉ là một công nhân bình thường.
Hai người cãi nhau dữ dội, người đàn ông lỡ tay đánh chết người phụ nữ. Vì sợ phải ngồi tù, anh ta mua một chiếc vali du lịch, nhét xác người phụ nữ vào rồi mang đi vứt xác nơi hoang vắng.
Hiện trường chỉ có một chiếc vali du lịch, quần áo của nạn nhân, tấm ga trải giường bọc xác và túi nilon đen trùm đầu, không còn vật gì khác.
Mà những thứ đó đều là đồ dùng thường ngày, ngoài chợ bán đầy.
Cảnh sát cũng dùng đủ mọi biện pháp điều tra nhưng không thu được chút manh mối nào, không thể xác định được danh tính nạn nhân.
Cảnh sát quan sát chiếc vali nhiều lần, phát hiện chiếc vali còn mới nhưng bánh xe bên dưới đã bị mòn. Từ đó suy ra nghi phạm mua vali chỉ để vứt xác, và chiếc vali chắc hẳn đã bị kéo đi.
Thế là họ mua một chiếc vali giống hệt, cho vật nặng tương đương với trọng lượng của người chết, rồi kéo thử trên đường theo điều kiện hiện trường. Từ đó xác định khoảng cách giữa kẻ phạm tội và hiện trường.
Lúc đó dựa vào mức độ mòn của vali, họ suy ra khoảng cách khoảng 1,5 km, vậy nên lấy hiện trường làm tâm, tỏa ra phạm vi 2 km để rà soát. Quả nhiên phát hiện một lão già có một người thuê nhà đột nhiên bỏ trốn.
Cảnh sát tìm thấy vết máu trùng khớp với hiện trường và túi nilon giống hệt trong phòng trọ. Từ đó xác định danh tính nghi phạm, một mẻ lưới bắt gọn.
Điền Quốc Cường nghe vậy, bề ngoài bình tĩnh nhưng trong lòng dậy sóng: anh vô cùng khẳng định, Đặng Tú Trân không phải có năng lực đặc biệt thì chính là đến từ tương lai, nếu không thì không thể giải thích vì sao cô biết nhiều chuyện đến vậy, đặc biệt là những chuyện chưa từng xảy ra.
Dù là điều nào đi nữa, cũng vượt quá nhận thức của anh, quá kinh ngạc!
“Nhìn tôi làm gì? Trên mặt tôi có gì à?” Đặng Tú Trân ngẩng đầu lên thì thấy Điền Quốc Cường đang lặng lẽ nhìn mình.
“Trên mặt cô không có gì, tôi chỉ kinh ngạc vì cô biết quá nhiều chuyện quá kỳ lạ. Cảm ơn cô, vô cùng cảm ơn!” Điền Quốc Cường nói rồi đứng dậy rời đi. Những gì Đặng Tú Trân kể đã cho anh một hướng đi hoàn toàn mới, anh phải nhanh chóng đi sắp xếp.
Điền Quốc Cường đi được một lúc, Tề Quốc Dân và Phương Mai dẫn theo bọn trẻ, xách theo đủ loại túi lớn túi nhỏ đến.
Vừa nhìn thấy Đặng Tú Trân, mắt Phương Mai đã đỏ hoe, cô nắm chặt tay Đặng Tú Trân liên tục nói cảm ơn.
Tề Quốc Dân kể với Đặng Tú Trân, bọn buôn người đã từng tiếp xúc với anh, nói có việc làm ăn muốn nhờ vả, đi lại vài lần thành quen mặt.
Nào ngờ đối phương là bọn buôn người, căn bản không phải làm ăn gì, mà là muốn bắt cóc con anh.
Nhắc đến hai tên buôn người này, vợ chồng Tề Quốc Dân nghiến răng nghiến lợi, hận không thể lập tức cầm dao đi giết chúng.
Phương Mai nói: “Em gái, nếu không có em, con chị đã bị bắt cóc mất rồi, đó là mạng sống của chị! Em chính là ân nhân cứu mạng của chị, em đã cứu cả gia đình chị!”
Đặng Tú Trân cảm thấy mình nhận lời cảm ơn này có chút hổ thẹn, vội nói: “Chuyện này không liên quan nhiều đến em, mọi người nên cảm ơn cục trưởng Điền, anh ấy mới là ân nhân lớn của mọi người.”
