Chương 88: Tùy Mị chưa từng hiểu rõ Tịch Tiệm Bạch.
Dưới ánh nhìn của Phương Minh Tế và Đào Chân, Tịch Tiệm Bạch rũ mi, hàng lông mày khẽ động, chỉ trầm mặc một hơi rồi ngẩng mắt, thản nhiên đáp:
“Thấy trên vòng bạn bè của Mãn Mãn.”
Phương Minh Tế hiểu ra.
Tùy Mị không đăng vòng bạn bè thường xuyên, nửa tháng cũng chưa chắc đăng một bài, chủ yếu là những khoảnh khắc quan trọng, còn chuyện vụn vặt thì rất ít.
Cô cũng không đặt chế độ “vài ngày”, cứ thế phơi bày một cách thoải mái.
Nếu có hứng lướt, có thể lướt tít xuống tận lễ tốt nghiệp tiểu học của Tùy Mị.
Chỉ là, mấy năm cấp ba, Tùy Mị có đăng ảnh của mình không nhỉ?
Trong ấn tượng mơ hồ của Phương Minh Tế, hình như mỗi lần lướt thấy vòng bạn bè của Tùy Mị, cô đều đăng phong cảnh và tranh vẽ.
Bức ảnh duy nhất anh nhớ rõ là tấm ảnh chụp lúc cô tốt nghiệp cấp ba.
Thiếu nữ đứng dưới ánh nắng, gương mặt trắng trẻo xinh xắn, đôi mày thanh tú, ánh mắt sáng ngời linh động, ôm một bó hoa rực rỡ sắc màu như cầu vồng, nụ cười rạng rỡ vô cùng.
Phương Minh Tế còn để lại bình luận: “Hoa đẹp, người còn đẹp hơn. Chúc mừng em gái Mãn Mãn thoát khỏi biển khổ, bước vào giảng đường đại học.”
Không lâu sau, Tùy Mị trả lời: “Cảm ơn anh Minh Tế! Hoa người khác tặng, em cũng rất thích~”
Trước đó còn đăng nữa không? Hay là anh không lướt tới?
Cũng có thể anh nhớ nhầm.
Phương Minh Tế đang nghĩ ngợi, chợt thấy Tịch Tiệm Bạch ngẩng đầu, như chú chó nhỏ ngửi thấy hơi của chủ, ánh mắt chăm chú dõi theo, đã khóa chặt người đang chờ đợi.
Bị động tác bất ngờ của anh làm phiền, Phương Minh Tế và Đào Chân cũng theo bản năng quay đầu nhìn lại, thì thấy Tùy Mị đang bước ra từ một góc rẽ phía sau.
Vừa mới thấy Mãn Mãn hồi bé mũm mĩm đáng yêu, giờ lại nhìn Tùy Mị đã trưởng thành, trong lòng chợt dâng lên một chút cảm giác chênh vênh.
Vẻ ngây thơ hồn nhiên của tuổi thơ đã tan biến, chỉ còn đôi mắt bồ câu tròn xoe vẫn mang dấu vết của quá khứ, trong trẻo long lanh, dịu dàng như suối xuân giữa núi.
Chỉ là không hiểu sao, đuôi mày cô hơi nhíu lại, đôi môi mềm khẽ mím, như đang đau đầu vì một vấn đề phức tạp nào đó.
Đào Chân nghiêng người áp vào vách ngăn bên cạnh, mắt chăm chú nhìn Tùy Mị, lên tiếng trước:
“Chị Mãn Mãn, sao chị đi lâu thế mới về?”
Tùy Mị nghe tiếng, chậm nửa nhịp ngẩng mắt nhìn tới.
Cô giơ điện thoại lên lắc nhẹ, khẽ cười: “Nghe điện thoại một chút.”
Đào Chân không nghi ngờ gì, “ồ” một tiếng.
Tùy Mị liếc nhanh về phía Tịch Tiệm Bạch, người vẫn đang nhìn cô chằm chằm, rồi cụp mi xuống, đi vòng qua vách ngăn giữa quán, chậm rãi tiến lại gần.
Mắt cô tinh, từ xa đã thấy rõ bức ảnh phóng to trên màn hình điện thoại trong tay Tịch Tiệm Bạch.
Tùy Mị ngạc nhiên: “Sao anh lại xem ảnh của em?”
Phương Minh Tế giải thích: “Tiểu Chân tò mò, anh lướt đến bài đăng hôm trước của dì Tùy.”
Tịch Tiệm Bạch đưa tay trả điện thoại cho Phương Minh Tế.
Đào Chân sốt ruột, miệng lảm nhảm: “Chị ơi, hồi bé chị dễ thương quá đi mất!”
“Nếu có ai hỏi: ‘Cô giáo ơi, con tôi có thể làm mẫu nhí không?’”
“Thì cô giáo cứ lôi ảnh chị ra mà bảo: ‘Khi nào cháu xinh bằng một phần mười chị này thì hẵng quay lại hỏi!’”
Cô bé nói với giọng điệu khoa trương hết cỡ.
Dù trong lòng Tùy Mị đang có chuyện, cô cũng khó mà không bật cười.
Cô tiến lại gần, ngồi xuống chiếc ghế mà Tịch Tiệm Bạch đã lặng lẽ kéo ra, cố ý đảo mắt nhìn quanh bàn một vòng.
Rồi giả vờ nhíu mày vẻ khổ não.
“Cũng có ăn món tráng miệng gì đâu, sao miệng lại ngọt thế này?”
Đào Chân kiêu hãnh ngẩng đầu: “Vì em nói thật mà!”
Tùy Mị lại cười đáp lại Đào Chân vài câu, đôi môi đã khô vì liếm nhiều lần, cô nhấc ly thủy tinh trước mặt lên, uống ực hai ngụm.
Trong ly là trà sữa đá tự làm của quán.
Vị béo ngậy của sữa tươi hòa quyện với hương thơm của lá trà sao, mát lạnh trơn mượt trôi xuống cổ họng, dường như cũng làm đông cứng những suy nghĩ rối bời trong đầu.
Bên cạnh, Tịch Tiệm Bạch hơi nghiêng đầu lại gần, khẽ nói: “Em chưa trả lời tin nhắn của anh.”
Giọng nói bình thản như đang thuật lại, nhưng đuôi câu lại thoáng chút tủi thân, để tâm.
“…”
Tùy Mị khựng lại một chút, khẽ cong môi: “Em đang nghe điện thoại, xong mới thấy, dù sao cũng sắp về rồi nên không trả lời.”
Giọng cô vẫn ngọt ngào mềm mại như mọi khi.
Tịch Tiệm Bạch vốn cũng không cần cô giải thích, chỉ muốn gây chú ý một chút thôi.
Tùy Mị về rồi mà chẳng thèm nhìn anh mấy lần.
Nhưng lời vừa dứt, Tịch Tiệm Bạch nhạy bén nhận ra sự khác thường tinh tế trong giọng nói và cảm xúc của cô, ánh mắt lướt qua gương mặt trắng trẻo của cô, hàng lông mày khẽ nhíu, giọng càng trầm xuống.
Anh ghé sát quá, gần như thì thầm vào tai cô, hơi thở nhẹ nhàng phả qua vành tai.
Anh trịnh trọng hỏi: “Gặp chuyện khó khăn gì à?”
Ánh mắt nhìn cô trầm tĩnh pha chút lo lắng, như thể chỉ cần Tùy Mị gật đầu xác nhận, anh sẽ bất chấp tất cả để giải quyết chuyện khiến cô phiền lòng.
Hàng mi Tùy Mị khẽ run, theo bản năng siết chặt ngón tay.
Đúng vậy.
Chuyện khó thật.
Mà trùng hợp thay, người cần giải quyết lại chính là anh ta đây ^ᵕ^ꐦ
Ở văn phòng trên lầu, khi nhìn thấy câu dịch đó, nhìn thấy tin nhắn Tịch Tiệm Bạch gửi tới, cô suýt chút nữa đã nhấn vào hỏi thẳng: Rốt cuộc có phải anh không?
Sự thôi thúc mãnh liệt muốn nắm lấy anh đang lên men trong lòng.
Người đàn ông Tịch Tiệm Bạch ngoài đời kia, kiềm chế lạnh nhạt, ân cần tôn trọng, liệu có thật sự là Tịch Tiệm Bạch trong mộng, kẻ khao khát cô đến cùng cực, lời lẽ phóng túng, thần sắc si cuồng kia không?
Nếu thật sự là anh.
Vậy thì ba năm sau hôn nhân ở kiếp trước, hơn một tháng sau khi trọng sinh, có phải cô chưa từng hiểu rõ anh?
Tùy Mị ngẩn ngơ nhìn màn hình máy tính.
Dù cô đã vô số lần thầm nghĩ, giá mà Tịch Tiệm Bạch thật sự như trong mơ thì tốt biết mấy, như vậy thì từ trong ra ngoài đều hoàn toàn khớp với sở thích của cô.
Nhưng khi phát hiện ra khả năng đó là thật.
Cô lại sinh ra cảm giác trống trải mơ hồ.
Tùy Mị chợt nhớ lại lần ở sân vận động, khi bị Quan Đằng chặn lại nghe anh ta nói mấy chuyện vẩn vơ về Tịch Tiệm Bạch, cô đã thấy hoang đường buồn cười đến nhường nào.
Lúc đó, cô nghĩ một cách đầy tự tin và hiển nhiên: Sống chung ba năm, Tịch Tiệm Bạch phải giỏi che giấu và giả vờ đến mức nào mới có thể duy trì vẻ ngoài đứng đắn tự chủ như vậy?
Có lẽ là có thể.
Có lẽ là cô đã quá coi trọng bản thân.
Có lẽ là thật, Tùy Mị chưa từng hiểu rõ Tịch Tiệm Bạch.
Tùy Mị nhắm mắt lại.
Không ai thích bị giấu giếm, bị lừa dối.
Nhưng Tùy Mị còn chưa kịp sinh ra sự tức giận hay tủi thân, thì trong đầu đã hiện lên hình ảnh đêm qua ở quán rượu, Tịch Tiệm Bạch cẩn thận ngậm mút đầu ngón tay cô, đôi mắt trong veo long lanh ngấn lệ, khẽ thì thầm nói thích.
Rồi trong mộng, Tịch Tiệm Bạch quỳ một gối, ánh mắt nhìn cô chứa đựng sự si mê cuồng nhiệt khó có thể diễn tả bằng lời. Anh muốn chiếm hữu mãnh liệt, lại đối với cô thành kính quy phục.
Thích là thật.
…Thích là thật, đúng không?
Nằm mơ thì không thể giả vờ được.
Ý trong lời nói của Tịch Tiệm Bạch, hình như trước cả cô, anh đã mơ rất nhiều giấc mơ về cô.
Thêm việc chính anh nói, anh thích cô từ rất lâu rồi.
Tùy Mị gập ngón tay áp lên môi, vô thức cắn vào đốt ngón tay, trong lúc suy nghĩ miên man để lại một dấu răng hình trăng lưỡi liềm hồng nhạt.
Cô có thể cảm nhận được sự thích thú thẳng thắn của Tịch Tiệm Bạch.
Nhưng kiếp trước cô cũng thật sự đối mặt với sự kiềm chế lạnh nhạt của anh.
Tùy Mị bối rối nghĩ, hình như cô không phân biệt được rốt cuộc Tịch Tiệm Bạch đang diễn lúc nào, lúc nào là thật lòng lộ ra.
Không phân biệt được dưới khuôn mặt lạnh lùng không gợn sóng kia, rốt cuộc đâu mới là con người thật của anh.
Tất nhiên.
Tất cả những điều này, đều được xây dựng trên tiền đề rằng người trong mơ thật sự là anh.
Con phố cũ trước cổng trường, tiếng Pháp xa lạ nhưng lại nghe hiểu được.
Hai điểm này đều có thể dùng lý do để ngụy biện.
Nếu anh không muốn thừa nhận…
Tùy Mị thậm chí không chắc liệu cô có còn tiếp tục mơ nữa hay không, liệu sau khi cô vạch trần, giấc mơ có đột ngột dừng lại, không để lại gì, cũng không tìm thấy dấu vết nào không.
Thời gian lâu dần, đến lúc đó ngay cả cô cũng sẽ nghi ngờ, liệu mình có thật sự đã mơ một giấc mơ đẹp đến vậy không?
Đầu óc Tùy Mị đang xoay chuyển nhanh chóng, hết đề xuất phương án này rồi lại tự phủ quyết, dựa trên những hiểu biết hiện tại của cô về Tịch Tiệm Bạch, bình tĩnh phán đoán phản ứng và đường lui mà anh có thể có.
Cô nghĩ, phải khiến anh không đường chạy trốn.
Vậy thì—
Trong mộng chờ đợi anh, dẫn dắt anh, vạch trần anh.
Cô phải lấy được tất cả câu trả lời về anh.
