Chương 11: Cúp nước, cúp điện, cúp gas
Buổi sáng thức dậy, trời đã hơn chín giờ. Vẫn là tiếng Ngốc Cường kêu ăng ẳng dưới gầm giường đánh thức Trương Cường khỏi giấc ngủ.
Rửa mặt xong, anh bỏ nước lọc và đồ hộp cho thú cưng vào bát inox của Ngốc Cường. Ngốc Cường gần như vùi đầu vào bát, ăn hết sức phấn khích.
Anh lấy từ kệ hàng trong không gian ra ổ chó, que gặm răng, đồ chơi cho thú cưng và miếng lót vệ sinh cho chó, sắp xếp xong xuôi. Ngốc Cường đã nằm ườn trong chiếc ổ mới, gặm que gặm răng hí hửng.
Trương Cường không muốn nấu ăn nữa, liền lấy từ kệ hàng trong không gian ra một suất cơm đóng gói sẵn, một phần đầu cá sốt ớt băm, rót một ly Lão Giáo Đặc Khúc và ăn.
Bật TV lên, bản tin thời sự đang đưa tin về tình hình thiệt hại khắp nơi. Nhiều thành phố nội địa đã ngập lụt nghiêm trọng. Chuyên gia khí tượng dự đoán đây là một thảm họa khí hậu cực đoan hiếm gặp trên toàn cầu, kêu gọi người dân ở trong nhà, hạn chế ra ngoài và chờ chính phủ cứu trợ.
Trương Cường nhấp một ngụm rượu, thở dài. Thảm họa khí hậu cực đoan kiểu này mới chỉ bắt đầu. Thành phố này có vị trí địa lý khá đặc biệt, địa hình lại cao nên hiện tại ảnh hưởng chưa lớn lắm. Còn về sau ra sao, chỉ đành phó mặc cho trời thôi!
Sau nửa tháng mưa lớn liên miên, nước, điện, gas cuối cùng cũng bị cắt toàn bộ. Trương Cường lấy keo chống thấm ra, bịt kín tất cả lỗ thoát nước dưới sàn trong phòng vệ sinh, nhà bếp, ban công và cả bồn cầu.
Sóng điện thoại cũng bắt đầu chập chờn, lúc có lúc không. Trong nhóm cư dân WeChat của khu chung cư, ai nấy đều than vãn, oán trách và cầu cứu.
Trương Cường cũng thuận miệng than vài câu. Thời điểm này cần phải thuận theo thế chung. Trong lòng anh hiểu rõ, lúc này mọi người chỉ biết than phiền và cầu cứu, chứ chưa đến mức tuyệt vọng.
Chính phủ bắt đầu tổ chức cứu trợ. Chính quyền địa phương và ban quản lý chung cư cứ ba ngày lại phát nhu yếu phẩm cơ bản theo nhân khẩu thực tế của từng hộ dân.
Trương Cường cầm chứng minh thư ở tầng một, nhận nhu yếu phẩm cá nhân cho ba ngày, xách túi đồ đi về tầng 28.
Về đến nhà, anh mở túi ra xem: chín chai nước tinh khiết, ba hộp lẩu tự sôi, sáu gói mì ăn liền, ba quả táo, một hộp thịt nguội đóng hộp, ba túi cải muối. Tuy không nhiều nhưng cũng tạm đủ cho một người lớn dùng trong ba ngày.
Anh không khỏi thầm khen chính phủ nước mình. Nếu là ở nước khác, chẳng ai quan tâm đến sống chết của dân thường, mọi thứ chỉ có thể dựa vào bản thân mình.
Nhưng thảm họa khí hậu cực đoan cứ tiếp diễn, cứu trợ còn trụ được bao lâu?
Anh lấy cục sạc dự phòng dung lượng lớn từ kệ hàng trong không gian ra, đặt ở phòng khách, cắm vào chiếc đèn cây tiết kiệm điện cạnh góc sofa. Căn phòng vốn tối mờ bỗng tràn ngập thứ ánh sáng vàng ấm dịu.
Ngốc Cường ngoạm đồ chơi trong miệng, lon ton chạy tới. Trương Cường chơi với nó một lúc, rồi cho nó ăn thêm một bữa, lấy khăn giấy ướt khử trùng lau một lượt khắp người nó. Ngốc Cường ăn no, ngoạm đồ chơi chạy về ổ ngủ.
Mưa càng lúc càng dữ dội, đã thành một trận mưa như trút nước. Mây đen giăng kín bầu trời, sấm chớp vang dội như muốn nuốt chửng cả mặt đất.
Nước mưa dâng cao tràn qua các con đường trong khu chung cư, dần dần nhấn chìm tầng hầm để xe.
Trương Cường lấy radio ra, dò sang dải tần tin tức. Trên đài toàn là những bản tin về việc các tỉnh thành trong cả nước đang vất vả chống lũ, cứu hộ khẩn cấp.
Chuyên gia khí tượng dự đoán trận mưa lớn này khó có thể ngừng trong thời gian ngắn, mong người dân nhất định phải bảo vệ an toàn cho bản thân. Chính quyền các địa phương đang tích cực xây dựng các trạm cứu trợ, người dân cần chuẩn bị sẵn sàng tinh thần tự cứu.
Trương Cường bất lực thở dài, tắt radio, vệ sinh cá nhân qua loa rồi về phòng ngủ.
Đồ cứu trợ vốn ba ngày một lần, sau hai tuần biến thành một tuần một lần, số lượng cũng không ngừng bị cắt giảm.
Nước ngập không ngừng dâng cao, đã dần nhấn chìm tầng một. Điện thoại cũng mất hẳn sóng.
Nhiệt độ dần hạ xuống, trong phòng cảm giác lạnh hơn nhiều.
Trương Cường nhìn chiếc nhiệt kế ngoài trời treo trên ban công, không ngờ đã gần chạm 0 độ C. Anh liền dời ổ chó, bát nước, bát đồ ăn của Ngốc Cường vào phòng khách, đóng chặt cửa ban công.
Anh lấy chăn điện, chăn bông, chăn len từ kệ hàng trong không gian ra, trải lại giường, rồi lấy thêm một cục sạc dự phòng dung lượng lớn đặt cạnh tủ đầu giường, cắm chăn điện và đèn bàn tiết kiệm điện.
Anh thay vào người bộ đồ giữ nhiệt, áo len lông cừu, áo khoác bông mùa đông, người lập tức ấm hẳn lên.
Từ khu đồ ăn đóng gói trên kệ hàng trong không gian, anh lấy ra một suất thịt xào ớt, một suất nấm hương xào cải thìa, một suất cơm chiên thịt xông khói, cùng một chai rượu Thiệu Hưng ủ mười năm. Mùi thơm cay nồng bốc lên, đồ ăn nóng hổi khiến Trương Cường thèm ăn vô cùng, anh liền ăn lấy ăn để.
