Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Kho báu không gian: Tôi sống như vua giữa đại hồng thủy > Chương 12

Chương 12

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 12 có bản audio.

Chương 12: Hỗn Loạn

 

Thời gian thấm thoát, đã đến giữa tháng mười một, mưa lớn cũng đã rơi liên tục suốt hai tháng.

 

Chính phủ phát vật tư cứu trợ, cả số lần lẫn số lượng đều ngày càng giảm.

 

Trận mưa không ngớt khiến nước ngập thành ao, khu dân cư đã bị nhấn chìm đến tận tầng sáu. Cư dân ở những tầng thấp, dưới sự điều phối của ban quản lý tòa nhà, lần lượt chuyển lên các căn hộ bỏ trống phía trên.

 

Nhiều gia đình trong khu cả ngày chỉ ăn được một bữa, mà thức ăn lại rất ít. Người ta bắt đầu có nhận thức mới về lương thực và cái đói.

 

Trật tự xã hội dần trở nên hỗn loạn. Mỗi tối trước khi đi ngủ, Trương Cường đều kiểm tra hai lớp cửa. Ổ của con chó được đặt ngay gần cửa ra vào; ngoài kia có động tĩnh gì là Ngốc Cường lại sủa ầm ĩ.

 

Anh lấy dùi cui điện cao áp công suất lớn và dao rừng từ trong không gian ra, để bên cạnh, bảo đảm có tình huống là dùng được ngay.

 

Giờ ngủ, Trương Cường vẫn mặc nguyên quần áo. Trong tình trạng thiên tai khí hậu cực đoan thế này, phải cẩn thận thêm cẩn thận. Màn đêm che chở cho quá nhiều tội ác; chỉ một phút sơ suất có thể phải trả giá đắt, thậm chí là cả tính mạng.

 

Trong hoàn cảnh này, pháp luật và đạo đức không còn ràng buộc được ai. Bản chất con người trở nên vô cùng thực dụng và đáng sợ. Vì một miếng ăn, vì để sống sót, người ta có thể làm bất cứ chuyện gì, kể cả liều mạng.

 

Những đêm gần đây, trong tòa nhà thường vang lên tiếng kêu thảm thiết và tiếng ẩu đả. Môi trường vốn yên ổn giờ đã xuất hiện hỗn loạn. Trương Cường hiểu rất rõ, chuyện này sớm muộn cũng xảy ra.

 

Đang ngủ ngon thì bị tiếng sủa điên cuồng của Ngốc Cường đánh thức. Anh cầm dùi cui điện cao áp và con dao rừng để đầu giường, đeo kính nhìn đêm, nhanh chóng lăn người xuống giường.

 

Ra tới phòng khách, Ngốc Cường từ cạnh cửa chạy tới, phát ra tiếng gầm gừ.

 

Trương Cường mơ hồ nghe thấy cánh cửa chống trộm ngoài hành lang vang lên liên hồi — có kẻ đang cạy cửa!

 

Anh đi giày, mở cửa căn hộ, nhẹ nhàng bước ra trước cửa chống trộm ở hành lang, nhìn qua mắt mèo: hai người đàn ông đang mày mò trước cửa.

 

Anh kề dùi cui điện cao áp vào cánh cửa chống trộm, bật công tắc. Dòng điện cao áp rung lên lào xào, lập tức ngoài cửa vang lên mấy tiếng kêu thảm.

 

Trương Cường mở nhanh cánh cửa chống trộm, tay phải cầm dao rừng, tay trái cầm dùi cui điện đang nổ lách tách dữ dội, chọc thẳng vào hai người đàn ông đang ngã dưới đất.

 

Hai người dưới đất co giật không ngừng, trước cửa rơi một thanh sắt và một cái tuốc nơ vít.

 

Trương Cường tay phải cầm dao rừng, vung một nhát về phía hai người dưới đất. Hai tiếng kêu thảm vang lên, rồi không còn động tĩnh gì nữa.

 

Trương Cường nhìn ra hành lang tối đen, chỉ còn tiếng mưa ào ào cùng cơn gió lạnh gào thét, không một bóng người. Anh lập tức quăng cả hai tên cùng thanh sắt và tuốc nơ vít xuống dưới lầu.

 

Anh đưa con dao rừng ra ngoài lan can, dùng nước mưa rửa sạch vết máu, lau khô. Kiểm tra cánh cửa chống trộm vẫn nguyên vẹn, khóa chặt hai lớp cửa rồi trở vào phòng khách.

 

Anh cho Ngốc Cường hai miếng thịt bò khô coi như thưởng. Ngồi xuống ghế sofa, bật chiếc đèn bàn tiết kiệm điện, châm một điếu thuốc và từ từ rít.

 

Trương Cường thở dài một hơi. Những chuyện như đêm nay, sau này e rằng sẽ liên tiếp xảy ra.

 

Anh sẽ không chủ động gây sự với ai, không muốn sinh chuyện, nhưng tuyệt đối không sợ chuyện, càng không mềm lòng nương tay.

 

Anh cắm dùi cui điện cao áp vào cục sạc dự phòng dung lượng lớn để sạc.

 

Hút xong điếu thuốc, anh về phòng ngủ, lên giường nằm tiếp. Ra ngoài một lát, người anh đã thấy lạnh, nhiệt độ lại giảm xuống không ít.

 

Trương Cường nằm trong chiếc chăn ấm áp mềm mại, cảm giác vô cùng dễ chịu.

 

Sau cơn mưa lớn, nước ngập còn chưa kịp rút thì tiếp đó chắc chắn sẽ là đợt cực hàn. Chỉ trong một ngày, nhiệt độ sẽ nhanh chóng tụt xuống âm bốn mươi mấy độ. Rất nhiều người còn chưa kịp phản ứng đã bị đóng băng đến chết giữa cơn cực hàn.

 

Trong thảm họa khí hậu cực đoan kiếp trước, Trương Cường đã từng thấm thía cái rét cực hàn ập đến đột ngột. Khi ấy sống sót được quả là một sự may mắn lớn.

 

Mỗi khi nghĩ lại, cả người anh không khỏi dấy lên một cơn ớn lạnh, lạnh thấu tận xương tủy!

 

Sáng sớm tỉnh dậy, anh nhìn chiếc nhiệt kế ngoài trời trên ban công: âm ba độ.

 

Mưa ngoài cửa sổ như xả lũ trút từ trên trời xuống, đã thành mưa cực lớn.

 

Vệ sinh xong, anh ăn một suất lẩu tự sôi do chính phủ phát trong đợt cứu trợ, lại mở thêm một lon bia. Còn với Ngốc Cường, anh trộn cơm với thịt hộp cho nó.

 

Chiếc radio lúc rõ lúc mờ phát bản tin dự báo thời tiết mới nhất và tình hình chống lũ cứu trợ ở các địa phương.

 

Chính quyền thành phố phối hợp với quân đội đồn trú tại địa phương đã xây dựng căn cứ tránh nạn quy mô lớn cho người dân ở quận Vũ Hầu, nơi có địa thế cao nhất. Dự kiến tháng 5 năm sau là có thể đưa vào sử dụng. Đồng thời kêu gọi người dân chú ý theo dõi kịp thời các thông tin cứu trợ do chính phủ công bố.

 

Trương Cường nghe bản tin radio, cười khổ một tiếng. Anh biết đây đã là khả năng lớn nhất mà chính phủ hiện có thể làm được.

 

Thảm họa khí hậu cực đoan này mang tính toàn cầu. Nhiều chính phủ nước ngoài đã bỏ mặc dân chúng; chỉ có chính phủ Tung Của là vẫn còn nghĩ tới chuyện cứu trợ cho người dân bình thường.

 

Anh tắt radio, lặng lẽ tính toán chuyện sắp tới.

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi