Chương 29: Bổ sung nước ngọt
Một đêm ngủ ngon lành lạ thường, lúc tỉnh dậy đã là mười giờ sáng. Ngoài cửa sổ nắng đẹp, bầu trời xanh thẳm, từng áng mây trắng như những cánh buồm trắng tinh đang trôi lững lờ trên nền trời xa thẳm.
Trương Cường nhìn chiếc nhiệt kế ngoài ban công nhỏ, âm mười lăm độ, nhiệt độ đang ấm lên nhanh chóng.
Rửa mặt đánh răng xong, anh cho ít mì ngũ cốc thô vào nồi nước gà còn lại từ tối qua, rồi bỏ thêm ít rau xanh.
Phần thịt gà ta còn lại, anh trộn với một bát cơm, thêm ít nước thịt rồi đặt xuống cho Ngốc Cường. Con chó ư ử một tiếng rồi vùi đầu ăn ngấu nghiến.
Ăn xong, dọn dẹp sạch sẽ, anh ngồi trong phòng ăn nhỏ hút một điếu thuốc, nghĩ lát nữa sẽ dắt Ngốc Cường ra ngoài đi vòng vòng, nếu tiện thì mua chút đặc sản địa phương về cất trữ.
Ý thức tiến vào không gian, anh rà soát lại toàn bộ vật tư dự trữ.
Trước kia ở thành phố, anh đã dự trữ 300 bồn chứa nước dung tích một tấn. Sau năm tháng mưa lớn và thời kỳ cực hàn kéo dài một năm rưỡi, suốt hai mươi mốt tháng, anh đã dùng hết nước sinh hoạt của 90 bồn.
Cần bổ sung thêm nước sinh hoạt rồi. Tiếp theo sẽ là thời kỳ cực nhiệt và dịch bệnh, nguồn nước ngọt sạch sau này sẽ càng ngày càng khan hiếm.
Đeo dây dắt cho Ngốc Cường, anh ra khỏi phòng suite, đi qua quầy lễ tân khách sạn, thấy cô nhân viên nữ đang ngồi thẫn thờ, liền mỉm cười hỏi:
– Chào cô, cô có biết quanh Khang Định chỗ nào bán bồn chứa nước cỡ lớn không? Tôi muốn mua một ít.
Cô nhân viên trẻ đứng dậy, cười nói:
– Bác hàng xóm cạnh nhà tôi làm nghề này đấy. Bồn chứa nhà bác ấy chất lượng lắm, bác ấy cũng rất thật thà, hiền lành. Bác ấy chủ yếu bán cho dân chăn nuôi ở vùng Tạng. Khang Định mùa đông giá rét, đường ống nước thường bị đóng băng, nên gần như nhà nào ở đây cũng có bồn chứa nước để trữ nước qua mùa đông. Nhà tôi cách đây không xa, ra khỏi khách sạn rẽ trái, qua một ngã tư, có một con đường nhỏ, hai bên là nhà hai tầng, tầng dưới làm cửa hàng, trong đó có một tiệm bồn chứa nước của nhà bác ấy. Để tôi ghi địa chỉ cho anh, anh qua xem thử.
Nói xong, cô viết địa chỉ rồi đưa cho Trương Cường.
Trương Cường mỉm cười nhận lấy, nói:
– Cảm ơn cô, tôi qua xem thử.
Anh dắt Ngốc Cường ra khỏi khách sạn, nhìn địa chỉ, đi khoảng mười mấy phút thì thấy tiệm bán bồn chứa nước.
Bước vào trong tiệm, thấy dọc tường bày các loại bồn chứa nước dung tích khác nhau. Một người đàn ông trung niên dáng vẻ thô kệch đi tới, nhìn Trương Cường cười hỏi:
– Chào anh, tôi là chủ tiệm đây. Anh muốn mua bồn chứa nước à? Mấy cái bày trong tiệm đều là loại dung tích thường thôi, còn loại dung tích lớn để ở sân sau.
Trương Cường nhìn người đàn ông trung niên thô kệch trước mặt, đúng là một người đàn ông Khang Ba điển hình. Anh mỉm cười nói:
– Tôi muốn mua vài bồn dung tích lớn. Chất lượng bồn thế nào, có những loại dung tích bao nhiêu?
Người đàn ông trung niên cười nói:
– Chất lượng thì anh cứ yên tâm. Chất liệu đều là loại nhựa dày dặn, chống ăn mòn, đạt tiêu chuẩn thực phẩm. Loại dung tích lớn có 3 tấn, 5 tấn, 8 tấn, 10 tấn, 20 tấn, lớn nhất là 30 tấn. Bồn đều có sẵn đầu nước kín và vòi xả, kèm theo ống nước và viên khử trùng nước.
Trương Cường suy nghĩ một lát rồi hỏi:
– Quanh đây có nhà kho nhỏ nào cho thuê ngắn hạn, có sẵn nước và điện không? Tôi muốn thuê tạm hai tuần để chứa mấy thứ đã mua.
Người đàn ông trung niên ngẫm nghĩ, nói:
– Có. Cách đây không xa có một xưởng chế biến thực phẩm nhỏ, trong đó có một nhà kho. Thời kỳ cực hàn nó phá sản rồi, giờ cũng không có nguyên liệu để sản xuất kinh doanh nữa. Ông chủ là người địa phương, nhà ngay phía trước, không xa đâu. Lát nữa tôi qua hỏi giúp anh, chắc không vấn đề gì. Kho bỏ trống cũng phí, cho thuê lại kiếm được chút điểm.
Trương Cường rút thuốc lá ra, đưa cho người đàn ông trung niên một điếu, tự châm một điếu hút một hơi, cười nói:
– Vậy phiền anh. Tôi muốn mua loại 30 tấn, 20 tấn và 10 tấn, mỗi loại 15 cái. Anh xem giá tính sao?
Người đàn ông trung niên hút một hơi rồi nhả khói, cười nói:
– Giờ buôn bán khó khăn, kiếm được chút điểm chỉ vừa đủ nuôi gia đình. Anh lấy nhiều thế này, chắc chắn tôi để giá ưu đãi nhất. Mấy loại này tôi đều có hàng sẵn cả.
Nói xong, anh ta cầm máy tính trên bàn, vừa bấm vừa cẩn thận tính toán lên tờ giấy trắng.
Tính một lát, anh ta cầm tờ giấy đã ghi đầy đủ giá cả và số lượng đưa cho Trương Cường, cười nói:
– Anh xem nhé. Đây là số lượng và giá của ba loại bồn anh cần. Tôi đã để giá thấp nhất rồi đấy.
Trương Cường nhận lấy tờ giấy, xem kỹ:
Bồn dung tích 30 tấn: 165 điểm một chiếc, 15 chiếc: 2475 điểm.
Bồn dung tích 20 tấn: 110 điểm một chiếc, 15 chiếc: 1650 điểm.
Bồn dung tích 10 tấn: 55 điểm một chiếc, 15 chiếc: 825 điểm.
Tổng cộng: 4950 điểm.
Trương Cường cười nói:
– Nhiều thật đấy! Cần ngần ấy điểm cơ à!
Người đàn ông trung niên cười khổ:
– Chậc, thật ra giá đã rất thấp rồi. Loại bồn này dày dặn, chất liệu đạt tiêu chuẩn thực phẩm, anh lại mua toàn loại dung tích lớn, số lượng nhiều. Chỉ vì bây giờ đang thời kỳ thiên tai khí hậu khắc nghiệt, không còn cách nào, phải tìm cách sống trước đã, nên đành bán rẻ thôi.
Trương Cường gật đầu, vẻ trầm ngâm, khẽ nói:
– Đúng vậy, mong là mọi thứ rồi sẽ tốt lên! Tôi đi đổi chút điểm trước, còn phiền anh hỏi giúp tôi chuyện thuê kho ngắn hạn nhé. Lát gặp lại.
Người đàn ông trung niên mỉm cười nói:
– Ngay ngã tư phía trước có một trạm quy đổi điểm vật tư của cơ quan chính phủ. Giờ tôi đi hỏi chuyện thuê kho ngắn hạn cho anh, anh cứ yên tâm. Lát gặp lại.
Trương Cường dắt Ngốc Cường ra khỏi tiệm, đi về phía ngã tư.
Xung quanh có nhiều người nhìn Trương Cường và con chó bằng ánh mắt ngạc nhiên. Một bác gái ngồi trước cửa hàng nhỏ lẩm bẩm:
– Con chó này béo khỏe quá! Không biết phải tốn bao nhiêu thức ăn mới nuôi được đến thế này! Chậc!
Trương Cường cúi nhìn Ngốc Cường đang dắt, quả thực hơi gây chú ý thật.
Anh cởi ba lô khỏi vai, trong không gian, từ chiếc hộp đặt trên kệ cất riêng vàng, lấy ra hai thỏi vàng đầu tư loại 500g một thỏi, trong nháy mắt đã đưa vào ba lô.
Nhìn lại số vàng còn lại trong hộp trên kệ, vẫn còn 30 thỏi loại 500g, còn trong hai chiếc vali kim loại có 24 thỏi loại 1000g.
Trương Cường thở dài. Số vàng này, nếu là xã hội yên bình hai năm về trước, không có thảm họa khắc nghiệt xảy ra, thì mua một căn nhà khá tốt ở khu trung tâm thành phố lớn hạng nhất cũng thừa sức.
Cũng đủ để một gia đình bình thường sống một đời chất lượng.
Dắt Ngốc Cường, anh bước vào trạm quy đổi điểm vật tư ở ngã tư. Hai nhân viên đang ngồi trong quầy kính tán gẫu.
Trương Cường đặt hai thỏi vàng đầu tư và tấm thẻ chip quy đổi điểm vật tư của mình lên quầy, khẽ nói:
– Nhờ anh chị đổi giúp hai thỏi vàng này thành điểm.
Hai nhân viên cân và kiểm tra vàng, sau đó nạp 6000 điểm vào thẻ chip quy đổi điểm vật tư của Trương Cường.
Màn hình nạp điểm hiển thị số dư trên thẻ là 8280 điểm.
Ký xong phiếu giao dịch, cầm lại thẻ, anh dắt Ngốc Cường quay lại cửa hàng bán bồn chứa nước.
Người đàn ông trung niên thấy Trương Cường trở lại, vội đứng dậy cười nói:
– Lúc nãy tôi qua hỏi giúp anh rồi. Ông chủ xưởng thực phẩm đồng ý cho thuê ngắn hạn. Trong kho có sẵn nước, điện, diện tích cũng không nhỏ. Anh thuê hai tuần thì trả 100 điểm. Tiền nước điện do cơ quan chính phủ thu riêng theo số công tơ. Anh thấy được không?
Trương Cường suy nghĩ một lát, gật đầu nói:
– Được. Anh dẫn tôi đến kho xem trước đã. Nếu thấy ổn thì tôi thuê luôn, rồi quay lại trả tiền hàng. Mấy bồn tôi mua, anh chở thẳng tới kho nhé.
Người đàn ông gật gật đầu, dẫn Trương Cường gặp chủ xưởng thực phẩm rồi đến nhà kho của xưởng cách đó không xa. Trương Cường nhìn quanh một lượt. Trong góc cạnh tường có xây một bể nước nhỏ, có một vòi nước máy lưu lượng lớn; gần cửa kho cũng có một vòi nước máy lưu lượng lớn.
Anh lập tức chốt với chủ xưởng thuê kho này hai tuần, ghi lại chỉ số các công tơ nước và điện trong kho, trả 100 điểm tiền thuê. Chủ xưởng giao chìa khóa cửa kho cho Trương Cường.
Sau đó, Trương Cường dắt chó cùng người đàn ông trung niên quay lại cửa hàng, ký hợp đồng mua bồn chứa nước, trả cho người đàn ông 4950 điểm.
Ngoài ống nước và lọ lớn viên khử trùng nước đi kèm bồn, người đàn ông còn tặng thêm năm thùng viên khử trùng nước, và hứa sẽ lập tức tìm người đưa bồn tới kho.
Trương Cường tính nhẩm: 45 bồn dung tích lớn cộng với 90 bồn một tấn đã dùng hết, đổ đầy nước máy cần 990 tấn. Kho có hai vòi nước lưu lượng lớn, hai tuần chắc chắn là dư dả.
Rồi anh mỉm cười nói với người đàn ông trung niên:
– Anh tìm giúp tôi hai người phụ việc được không? Vào kho rửa sạch mấy bồn này, cho viên khử trùng nước với lượng thích hợp, rồi bơm đầy nước máy. Ngoài ra tôi còn 90 bồn một tấn nữa, lát nữa sẽ có người đưa đến kho, cũng cần rửa sạch và bơm đầy nước. Thuê làm trong hai tuần, tiền công dễ nói.
Nghe vậy, mặt người đàn ông trung niên lập tức lộ vẻ phấn khởi, cười nói:
– Khỏi cần tìm phụ việc ngoài, người nhà tôi làm được mà. Mấy việc rửa bồn kiểu này tôi vẫn thường nhờ họ làm. Anh cứ giao hết cho tôi. Tiền công anh trả 50 điểm, anh thấy được không?
Trương Cường nói:
– Được. Vậy tôi ra kho trước. Khi nào nhận bồn xong, tôi sẽ giao chìa khóa kho cho anh.
Dắt Ngốc Cường đến nhà kho, anh nhìn quanh một lượt, không có camera giám sát gì. Lập tức, 90 bồn một tấn đã dùng hết trong không gian được anh chuyển ra, xếp dọc theo tường.
Anh lấy một chai nước tinh khiết và mấy túi thịt khô nhỏ cho Ngốc Cường.
Hơn nửa giờ sau, người đàn ông trung niên dẫn mấy người, đẩy mấy chiếc xe kéo dài, lần lượt chở các bồn chứa đến kho rồi cẩn thận bê xuống.
Trương Cường giao chìa khóa kho cho người đàn ông trung niên, rồi trả thêm 50 điểm tiền công.
Anh dắt Ngốc Cường ra khỏi kho của xưởng thực phẩm, thảnh thơi đi dạo trên đường.
