Chương 30: Cũng Gian Nan
Trên đường không có nhiều người qua lại. Trong các góc phố, có thể thấy những người dân từ nơi khác chạy nạn, mang theo hành lý trên vai, ngồi bệt xuống đất nghỉ ngơi giữa cơn gió lạnh.
Thỉnh thoảng mới có một chiếc ô tô chạy qua. Điều đó khiến Trương Cường cảm thấy nơi đây tiêu điều, vắng vẻ!
Nhưng so với các thành phố khác, nơi đây chẳng khác gì thiên đường!
Các cửa hàng bên đường vắng tanh, hàng hóa trên kệ ít đến tội nghiệp, đặc biệt là thực phẩm và các nhu yếu phẩm hằng ngày.
Dắt Ngốc Cường đi dạo qua mấy cửa hàng rồi bước ra, Trương Cường có chút thất vọng. Anh tìm một người dân địa phương đang đi ngang để hỏi thăm xem mua đặc sản địa phương ở đâu.
Người địa phương nhìn Trương Cường và con chó đang được dắt, lắc đầu, thở dài, không nói gì rồi quay đi.
Trương Cường hơi ngạc nhiên. Anh nhìn đồng hồ, đã hơn năm giờ chiều, bụng cũng thấy đói. Anh quyết định quay về khách sạn ăn cơm trước, ngày mai sẽ đến kho hàng xem thế nào, rồi đi dạo quanh các nơi khác ở Khang Định.
Dắt Ngốc Cường về lại khách sạn, vừa định lên lầu thì thấy cô nhân viên nữ trẻ tuổi đang dọn dẹp quầy lễ tân. Anh liền dừng bước, bước tới mỉm cười nói:
– Cảm ơn cô đã giới thiệu cửa hàng, tôi mua được bể chứa nước rồi. Cô cho tôi hỏi, ở đây mua đặc sản địa phương ở đâu vậy? Tôi ghé vài cửa hàng ở đây mà không mua được gì.
Cô nhân viên trẻ hơi nhíu mày, nhỏ nhẹ nói:
– Không có gì, mua được là tốt rồi. Bây giờ ở đây gần như không còn ai bán đặc sản địa phương. Kể từ khi thảm họa cực đoan bắt đầu vào tháng chín năm kia, nơi này đã trải qua mưa to, bão tuyết và thời tiết cực hàn. Vì Khang Định có địa thế tương đối cao, nước ngập nhanh chóng rút đi, không ảnh hưởng gì đến việc đi lại bình thường. Nhưng thời tiết khắc nghiệt như vậy khiến hoa màu ở đây mất trắng hai năm liên tiếp, số lượng trâu bò, dê cừu bị chết rét rất lớn, những người chăn nuôi đem làm thịt khô, đến giờ cũng tiêu thụ gần hết, còn ai mang ra bán nữa đâu! Nhiều nhu yếu phẩm hằng ngày của người dân ở đây trước đây phần lớn đều từ nội địa vận chuyển tới, nhưng giờ thảm họa ở các thành phố nội địa còn nghiêm trọng hơn cả nơi này, không thể vận chuyển được. Vì thế người dân bình thường ở đây chỉ có thể tìm cách kiếm điểm tích lũy, rồi hằng tháng mua một lượng lương thực và nhu yếu phẩm có hạn từ chính quyền, như vậy mới sống nổi. Gần đây, nguồn dự trữ vật tư của chính quyền cũng sắp cạn, liên tục cắt giảm lượng cung ứng. Nên nhiều người dân chỉ có thể đến chợ đen, dùng điểm tích lũy trả giá cao để mua thức ăn và đồ dùng, hoặc đi qua các thành phố ở Tạng Tỉnh gần đó dùng điểm tích lũy mua vật tư mang về bán lại. Nhưng nghe nói giờ các thành phố bên Tạng Tỉnh cũng bắt đầu hạn chế nguồn cung vật tư, mỗi người dùng thẻ chip quy đổi điểm vật tư của mình, mỗi tháng chỉ được mua một lần, mà cũng có hạn mức. Nhưng dù có hạn mức, số lượng cung ứng vẫn nhiều hơn ở đây kha khá.
Trương Cường nghe cô nhân viên trẻ nói vậy, thầm thở dài. Không ngờ cuộc sống của những người dân thường ở đây cũng gian nan đến thế.
Anh liền hỏi:
– Tạng Tỉnh bên đó chịu thiệt hại do thảm họa rất nhỏ phải không? Vậy sao người dân ở đây không chuyển đến Tạng Tỉnh sinh sống? Chẳng lẽ vật tư ở Tạng Tỉnh không thiếu sao?
Cô nhân viên trẻ lắc đầu, nói:
– Tình hình thiệt hại ở Tạng Tỉnh đúng là nhẹ hơn nơi này một chút. Cũng có không ít người ở đây sang đó sống một thời gian ngắn rồi quay về, nói rằng chi phí sinh hoạt ở các thành phố Tạng Tỉnh rất cao, mà việc làm thì khó tìm, kiếm điểm tích lũy bằng mồ hôi công sức thì cuộc sống rất vất vả. Sở dĩ vật tư ở Tạng Tỉnh không thiếu là vì luôn nhận được các chính sách hỗ trợ từ quốc gia. Do vị trí địa lý đặc biệt, nơi đó cực kỳ ít bị ảnh hưởng bởi thiên tai, nên từ rất sớm đã xây dựng cơ sở dự trữ vật tư quy mô lớn, cũng là một trong những đơn vị dự trữ vật tư cấp quốc gia, vì vậy nguồn đảm bảo vật tư sinh hoạt tốt hơn nhiều.
Trương Cường nghe xong bỗng hiểu ra. Anh cũng có thể hiểu được. Từ trước đến nay, nhà nước luôn dành sự ưu tiên, hỗ trợ về chính sách cho các tỉnh khu vực dân tộc thiểu số như Tạng Tỉnh, Cương Tỉnh, cũng như người dân nơi đó, miễn giảm thuế phí, đẩy mạnh hỗ trợ giáo dục, y tế, cơ sở hạ tầng.
Tạng Tỉnh có được cơ sở dự trữ vật tư lớn cấp quốc gia cũng là điều dễ hiểu, không có gì bất ngờ.
Trương Cường gật đầu, nói với cô nhân viên trẻ:
– Tai họa rồi cũng sẽ qua đi, mọi thứ sẽ tốt đẹp hơn thôi!
Cô nhân viên trẻ cũng kiên định gật đầu.
Trương Cường dắt Ngốc Cường về lại phòng suite, tháo dây dắt, đổ gần nửa chậu nước đun sôi để nguội vào bát nước, con chó liền liếm nước ngon lành.
Anh dùng bếp điện từ hấp một đĩa lớn lươn khô, rưới chút dầu mè, trộn một đĩa cà chua với đường, lấy ra một suất cơm hộp, một vò rượu Nữ Nhi Hồng Thiệu Hưng.
Bỏ mấy miếng lươn khô vào cơm trộn cho chó, thêm một hộp thịt hộp.
Vừa ăn, Trương Cường vừa nghĩ về những lời cô nhân viên trẻ nói lúc tối.
Chi phí sinh hoạt ở Tạng Tỉnh rất cao, người dân thường khó có thể sống nổi ở các thành phố nơi đó.
Trương Cường thầm nghĩ: “Không đúng! Dân số thường trú và mức chi tiêu sinh hoạt ở Tạng Tỉnh trước khi thảm họa khắc nghiệt xảy ra luôn rất ổn định.”
Chẳng lẽ ngay từ giai đoạn đầu của thảm họa khí hậu cực đoan, đã có rất nhiều người – mà còn là những người có tiền – kéo tới đó trước, giành mất không gian sinh tồn của cư dân bình thường?
Thôi, không nghĩ nữa. Bây giờ chỉ có thể đi tới đâu hay tới đó. Với lại trong không gian của mình có khối tài nguyên dự trữ đủ để chống đỡ cuộc sống sau này, lo cho bản thân là được rồi. Còn chuyện khác, không phải việc mình cần bận tâm!
Ăn uống no nê, dọn dẹp sạch sẽ, Trương Cường đi tắm nước nóng rồi thu quần áo đã phơi khô trên ban công vào.
Nhìn sang, Ngốc Cường đã nằm trong ổ chó ngáy khò khò.
Nằm trên giường, nhìn bầu trời ngoài cửa sổ, những vì sao lấm tấm, đẹp vô cùng.
