Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Mạt Thế Song Trùng Sinh: Bốn Tháng Tích Trữ Đổi Lấy Cả Đời Bình An > Chương 27

Chương 27

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 27 có bản audio.

Chương 27: Lại gặp cướp đường

 

Lâm Đại Cương quay sang hỏi: - A Đông, A Cường, hai cậu có đổi không?

 

Tần Ngao Đông nói: - Bọn tôi tạm thời không cần gì, không đổi.

 

Lưu Vũ Cường nhếch mép cười: - Tôi cũng không đổi, để dành sau này tìm cô vợ lo cuộc sống.

 

Đinh Tây Tây thấy dáng vẻ lưu manh của Lưu Vũ Cường thì nhịn không được cười: - Đúng đấy, anh Cường kiếm cho em một chị dâu nhé!

 

Lâm Đại Cương có chút thất vọng, một mình đổi gạo thì sợ không mang về được tới nhà.

 

Đinh Tây Tây thấy Lâm Đại Cương muốn đổi bèn nói với Đại Hổ: - Này anh bạn, giá mấy cái ô nhỏ của anh không ổn rồi, một cái đổi hai cân gạo ngon được không?

 

Đại Hổ nghe vậy suýt không cười nổi: - Cô gái à, cô chém giá dữ quá. Nhiều nhất một cái đổi một cân gạo ngon, giá đó tôi cũng chẳng lời được.

 

Đinh Tây Tây hỏi Lâm Đại Cương: - Anh Đại Cương, anh có muốn đổi không? Nếu muốn đổi thì em và A Đông sẽ đi cùng anh thêm một chuyến nữa.

 

Tần Ngao Đông gật đầu: - Ừ, được. Một mình anh e là khó mà mang gạo về đến nhà.

 

Lưu Vũ Cường cũng nói: - Dù sao tôi cũng đang rảnh, cùng đi vậy!

 

Lâm Đại Cương nhìn mọi người với ánh mắt biết ơn: - Cảm ơn, làm phiền mọi người quá. Nhà anh đã lâu lắm rồi không được ăn cơm trắng, mình khổ thì đành chịu, nhưng vợ con ở nhà cũng phải khổ cùng.

 

Lâm Đại Cương lại nói với Đại Hổ: - Anh bạn, tôi về lấy hàng, một lát sẽ quay lại.

 

Đại Hổ thấy làm ăn thành công cũng vui vẻ: - Được, anh bạn, tôi cứ đứng đây chờ.

 

Bốn người nhanh chóng lái thuyền về khu chung cư, Lâm Đại Cương về nhà lấy đồ, ba người ngồi trên thuyền cao su đợi. Hôm nay hiếm hoi trời không mưa một giọt nào, mặt trời cũng ẩn hiện.

 

Lâm Đại Cương rất nhanh đã xuống, phía sau còn có Lâm Sĩ Kiệt đi theo: - Thằng bé cũng muốn ra ngoài xem, tôi nghĩ cho nó thấy thế gian ngoài kia thế nào cũng tốt.

 

Đinh Tây Tây khẽ cười: - Sĩ Kiệt cũng nên ra ngoài mở mang tầm mắt. Đi thôi!

 

Tần Ngao Đông vừa vận hành thuyền vừa nói: - Anh Đại Cương, mấy cái ô nhỏ này càng về sau càng khan hiếm, đừng đổi hết một lần, biết đâu lại tăng giá.

 

Lâm Đại Cương vốn định nhân lúc có người đi cùng hộ tống mà đổi thêm ít gạo, nhưng nghe Tần Ngao Đông nói vậy nghĩ cũng có lý, vậy nên đổi ít thôi.

 

Quay lại chỗ Đại Hổ, thấy cũng có người đang hỏi giá, thuyền của bốn người ghé vào nghe ngóng một chút, Đại Hổ thấy Tần Ngao Đông liền cười vẫy tay.

 

Hai chiếc thuyền cao su ghé sát vào nhau, Lâm Đại Cương trước tiên lấy bảy chai rượu ra cho Đại Hổ xem. Bốn chai rượu vang đỏ, ba chai rượu trắng, rượu trắng đều là loại bình thường, còn rượu vang đỏ có hai chai trước thảm họa phải bán hơn năm trăm tệ một chai, hai chai còn lại chỉ khoảng bốn năm mươi tệ một chai.

 

Đại Hổ xem xong nói: - Hai chai rượu vang ngon này tôi đổi cho anh sáu cân gạo ngon, năm chai còn lại ba cân gạo. Bảy chai rượu, chín cân gạo ngon, giá này anh ra chỗ khác không ai cho được đâu.

 

Lâm Đại Cương gật đầu: - Được, vậy thì chín cân gạo. Ô nhỏ thì đổi một hộp thôi, loại mười hai cái.

 

Bao bì bên ngoài của ô nhỏ không hề hư hại chút nào, lớp màng nhựa bọc bên ngoài cũng không rách chỗ nào. Đại Hổ rất vui, mấy hộp ô nhỏ thu được trước đây, hộp giấy bên ngoài đều không được nguyên vẹn, hộp này coi như là có bao bì chỉnh chu nhất.

 

- Anh bạn ơi, mấy cái ô nhỏ này tốt đấy, bao bì nguyên vẹn, tôi đổi hai cái lấy ba cân gạo, thế là đủ tình nghĩa rồi chứ? Còn hộp nào nguyên vẹn thế này nữa không?

 

Lâm Đại Cương lại lấy ra một hộp: - Vậy đổi thêm một hộp nữa vậy! Mấy hộp còn lại bao bì bị nước làm hư hỏng rồi.

 

Đại Hổ tính nhẩm: hai hộp ô nhỏ ba mươi sáu cân, cộng thêm bảy chai rượu đổi được chín cân, tổng cộng bốn mươi lăm cân: - Anh bạn, chỗ này tổng cộng bốn mươi lăm cân gạo, anh cho thêm năm cái ô lẻ nữa, tôi đổi cho anh nguyên một bao gạo năm mươi cân, chưa bóc túi, được không?

 

Lâm Đại Cương gật đầu: - Được! Rồi đếm ra năm cái trong túi đưa cho Đại Hổ.

 

Đại Hổ khiêng bao gạo năm mươi cân đặt lên thuyền cao su của Tần Ngao Đông: - Mấy anh em, cô gái, tôi tên là Đại Hổ. Sau này có hàng cứ tìm tôi Đại Hổ, cam đoan sẽ cho các bạn mức giá mà người khác không có được.

 

Giao dịch kết thúc, hai cha con Lâm Đại Cương đều vui mừng, cuối cùng trong nhà lại có gạo trắng.

 

Đang đi giữa đường, không ngoài dự đoán, họ gặp bọn cướp đường. Hai chiếc thuyền cao su, mười hai người, một trước một sau chặn kẹp, trong đó có một tên còn cầm súng. Mồ hôi lạnh túa ra khắp trán Lâm Đại Cương.

 

Gã đàn ông cầm súng giơ khẩu súng lên lắc lắc rồi nói: - Mấy người tự nhảy xuống nước đi, cô gái và thuyền ở lại.

 

Tần Ngao Đông giả vờ sợ hãi giơ hai tay lên, hai người đàn ông khác thấy vậy cũng giơ tay theo. Lâm Sĩ Kiệt trẻ người non dạ không biết sợ, đang bực tức định đứng phắt dậy thì bị Đinh Tây Tây một tay ấn xuống. Cô ôm đầu từ từ đứng lên, đột nhiên giơ tay lên, một phát bắn trúng bàn tay cầm súng của gã đối diện, tiếp đó một phát nữa bắn vỡ đầu hắn.

 

Chuỗi động tác này chỉ diễn ra trong hai ba giây, cả hai thuyền chặn đường đều không kịp nhìn rõ Đinh Tây Tây rút súng bằng cách nào. Một bên hét lên "Tân ca!" vừa giơ trường đao trong tay. Hai chiếc thuyền chặn đường đều chỉ cách thuyền của họ đúng nửa bước, một tên trong số đó vung trường đao chém về phía Đinh Tây Tây.

 

Đinh Tây Tây hạ thấp người, nhấc chân đá một cú ngang, gã đó ngã thẳng về phía thuyền của họ. Tần Ngao Đông một phát đá bay hắn trở lại, hai tên trên thuyền phía trước bị đè ngã. Đinh Tây Tây lại lập tức giơ súng bắn, hai trong số năm tên còn lại bị bắn vỡ đầu. Tần Ngao Đông nhảy một cái sang thuyền bên kia, ba tên còn lại đều không phải đối thủ của anh. Đinh Tây Tây quay đầu nhìn về phía sau.

 

Trên thuyền phía sau, sáu tên đã bị Lưu Vũ Cường đánh rơi xuống nước một tên, hai cha con Lâm Đại Cương đang giữ chặt một tên nhảy sang thuyền, Lâm Sĩ Kiệt giật lấy con dao trong tay hắn, một nhát đâm thẳng vào ngực.

 

Đinh Tây Tây vội hét: - Sĩ Kiệt, đừng đâm sâu quá, cẩn thận thủng cả thuyền! Vừa hét vừa nhắm về phía thuyền sau bắn một phát. Bọn cướp trên thuyền phía sau nhìn thấy kẻ trước mặt bị bắn vỡ đầu, sợ đến ngây người mấy giây, Lưu Vũ Cường lại đá thêm một tên xuống nước.

 

Còn lại hai tên, Lâm Sĩ Kiệt vừa định đứng dậy thì chiếc thuyền cao su vì mất trọng tâm mà lắc lư dữ dội. Đinh Tây Tây nói: - Sĩ Kiệt, cùng bố cháu giữ thăng bằng cho thuyền.

 

Phía sau vang lên mấy tiếng súng, là Tần Ngao Đông bắn bổ sung cho những kẻ bị đánh rơi xuống nước. Tần Ngao Đông vừa quay về thuyền của mình, trọng tâm thuyền lại cân bằng trở lại. Lưu Vũ Cường đã giải quyết thêm một tên, tên cuối cùng tự nhảy xuống nước muốn chạy trốn, đáng tiếc là bơi không nhanh bằng đạn của Đinh Tây Tây. Đinh Tây Tây còn bắn bổ sung thêm hai phát cho hai tên bị Lưu Vũ Cường đánh rơi xuống nước. Năm người đối phó với mười hai tên cũng khá vất vả, may mà cuối cùng vẫn an toàn.

 

Lâm Sĩ Kiệt ngồi bệt xuống thuyền, mặt trắng bệch, hôm nay cậu cũng đã giết một người. Lâm Đại Cương gặp cảnh này nhiều lần rồi nên không còn run rẩy như lần đầu nữa, anh liếc mắt thấy vết máu trên cánh tay con trai, vội hỏi: - Sĩ Kiệt, tay con bị thương à?

 

Lâm Sĩ Kiệt còn chưa hoàn hồn, nghe tiếng bố hốt hoảng liền nhìn về phía cánh tay mình, thấy vết thương mới nhận ra mình bị thương. Cơn đau hình như lúc này mới bắt đầu, cậu cảm thấy cánh tay đau đến mức không nhấc lên nổi. Lâm Đại Cương muốn xé áo của mình để băng bó sơ qua cho con, nhưng tay run lên, xé mãi không được.

 

Đinh Tây Tây rút con dao Bowie ở thắt lưng đưa cho Lâm Đại Cương, anh nói cảm ơn rồi cắt một dải áo của mình, trả dao lại cho cô xong lập tức quấn quanh cánh tay con trai.

 

Lưu Vũ Cường và Tần Ngao Đông đã buộc hai chiếc thuyền cao su của bọn cướp vào thuyền của họ. Phía xa có những con thuyền đi ngang qua cũng nhìn thấy trận đánh, khi thuyền của nhóm họ đi đến, những con thuyền đã chứng kiến cảnh tượng vừa rồi đều tự động tránh xa. Một thuyền năm người này quá đáng sợ.

 

Cho đến khi cả năm người quay về tầng mười bảy, Lâm Sĩ Kiệt vẫn không nói một lời nào. Đinh Tây Tây đi đến bên cậu, vỗ vai nói: - Sĩ Kiệt, hôm nay con giỏi lắm! Về nhà rửa sạch vết thương rồi băng lại nhé, đúng là một người đàn ông đích thực!

 

Lâm Sĩ Kiệt gượng cười: - Cảm ơn dì Đinh, cảm ơn chú Tần, chú Cường. Hôm nay nếu không có mọi người, con với bố con chắc không về được.

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi