Chương 30: Thương vong khá lớn
Lâm Sĩ Kiệt thấy trận đánh đã dừng, một chân đạp ngã gã đàn ông tầng 14 kia, rồi ấn hắn xuống đất đánh tới tấp. Người đàn bà trong căn hộ 1403 chạy ra hét lớn: “Dừng tay! Nhóc con, sao lại đánh người nhà mình?”
Lâm Đại Cương cũng quát: “Tiểu Kiệt, dừng lại! Con đánh Lý Tử Chu làm gì?”
Đinh Tây Tây là người thấy rõ tên Lý Tử Chu này kéo Tiểu Kiệt ra đỡ dao: “Anh Đại Cương, lúc nãy không có A Đông thì có khi Tiểu Kiệt đã nằm ở đây rồi.”
Cả tháng nay Tiểu Kiệt không uổng công luyện tập, chẳng mấy chốc đã đánh cho Lý Tử Chu nằm rạp dưới đất không nhúc nhích. Cậu đứng thẳng dậy, duỗi duỗi mấy ngón tay, ánh mắt lộ ra vẻ tàn nhẫn vượt xa tuổi: “Bố, lúc nãy hắn kéo con ra đỡ dao. Không có chú Tần thì con đã chết rồi. Mẹ kiếp, không đánh chết anh là do cậu đây còn nhân từ đấy.”
Lâm Đại Cương lúc ẩu đả không để ý đến chuyện này, nghe xong toát mồ hôi lạnh. Ông suýt nữa mất con trai, liền bước tới đá mạnh hai phát vào Lý Tử Chu đang nằm dưới đất.
Tần Ngao Đông hỏi Lưu Vũ Cường: “Anh Cường, trên đó không còn ai chứ? Phía dưới bọn em xử lý xong cả rồi.”
Lưu Vũ Cường lắc đầu: “Trên đó không còn ai. Bọn anh nghe thấy tiếng động là xông xuống đánh cùng.”
Đang nói thì Tiền Phú Khang đi lên. Trên người anh quấn một vòng băng vải, nhìn đám thi thể nằm la liệt dưới đất: “Đều giải quyết xong rồi à? Hôm nay may quá có anh Tần và cô Đinh. Lý Tử Chu thế nào? Có bị thương nặng không?”
Người phụ nữ kia vẫn đứng bên cạnh khóc rấm rứt. Lúc nãy không dám lên tiếng, giờ thấy Tiền Phú Khang hỏi mới tức tối lên tiếng: “A Chu nhà tôi bị cái thằng nhóc này đánh. Đánh ác quá, người ta thành ra thế này rồi. Các người phải bồi thường!”
Tiền Phú Khang quay sang hỏi Lâm Đại Cương: “Đại Cương, chuyện gì thế? Sao con anh lại đánh Tử Chu?”
Lâm Đại Cương vốn đang bực sẵn: “Tụi tôi hảo tâm xuống giúp, vậy mà gã này kéo con trai tôi ra đỡ dao. Không có A Đông kịp thời ra tay thì con tôi đã nằm ở đây rồi. Phú Khang, anh nói xem có đáng đánh hay không!”
Tần Ngao Đông không buồn nghe họ cãi nhau nữa, xuống dưới vác chiếc xuồng cao su của mình. Đinh Tây Tây kéo Lưu Vũ Cường cùng đi xuống.
Đến tầng bảy, Đinh Tây Tây nhìn ra ngoài, thấy một người đàn ông trong tòa đang đứng trên chiếc xuồng máy, chắc là muốn chiếm nó làm của riêng.
Đinh Tây Tây hừ một tiếng: “Này, anh trên chiếc xuồng máy kia! Xuồng này không phải thứ anh có thể lấy đâu. Xuống ngay!”
Người đàn ông đương nhiên không cam tâm: “Cô Đinh, đây là xuồng của đám người kia chạy tới. Giờ bọn chúng chết hết rồi, xuồng này đương nhiên thuộc về tòa mình. Khi nào cô cần dùng, chỉ cần xuồng còn ở đây thì cô cứ xuống mà dùng.”
Đinh Tây Tây sầm mặt: “Anh đừng có nhầm. Đây là chiến lợi phẩm bọn tôi đánh được, là của tôi. Xuống.”
Lúc này Tiền Phú Khang cũng xuống, vừa đúng lúc nghe được câu chuyện: “Cô Đinh, ba chiếc xuồng cao su kia mọi người còn cần không? Có thể chia cho tụi tôi một ít được không?”
Đinh Tây Tây lại hừ một tiếng: “Anh Phú Khang, mấy chiếc thuyền mọi người đang dùng đều là bọn em cho đấy. Xuồng máy thì không thể nhường được, còn ba chiếc xuồng cao su kia thì cho hết mọi người.”
Lưu Vũ Cường cười khẽ, hiểu ra Đinh Tây Tây kéo mình xuống làm gì, bèn không lề mề, cùng Tần Ngao Đông kéo chiếc xuồng máy vào trong tòa. Hai người đàn ông, một người vác xuồng cao su, một người vác xuồng máy, lên thẳng tầng 17. May mà sức đàn ông khỏe; chiếc xuồng máy nhỏ này làm bằng sợi thủy tinh, nhìn qua có vẻ khá nặng.
Về tới tầng 17, ba người nhà Lâm Đại Cương đều bước ra. Đinh Tây Tây nói: “Xuồng máy này ai muốn dùng khi ra ngoài thì cứ dùng, để ngay ngoài hành lang. Đám người hôm nay không biết thuộc băng nhóm nào; em về phòng lấy bình sơn xịt, xịt qua một lớp, lỡ đem ra ngoài bị nhận ra thì không hay.”
Tần Ngao Đông gật đầu: “Ừ, Tây Tây đi lấy đi, anh xịt. Hôm nay Tiểu Kiệt làm rất khá, nhưng sau này phải chú ý, không phải ai cùng phe với mình cũng là đồng đội đâu.”
Đinh Tây Tây về phòng, lấy từ không gian ra một bình sơn xịt màu đen, ra ngoài đưa cho Tần Ngao Đông. Một bình sơn không đủ để xịt kín cả chiếc xuồng, nên Tần Ngao Đông chỉ xịt đến mức chiếc xuồng chẳng còn ra hình dạng ban đầu.
Đám người ngoài xông vào lần này may là Đinh Tây Tây và Tần Ngao Đông về kịp, vật tư trong tòa không tổn thất gì, nhưng thương vong về người thì khá lớn.
Lâm Đại Cương chẳng khác gì tay săn tin, xuống dưới nửa tiếng, quay lên kể lại tình hình. Nghe nói đám người này đột nhập từ cửa sổ căn hộ 701, tổng cộng ba phụ nữ và bốn người đàn ông thiệt mạng; người phụ nữ sống một mình ở căn hộ 701 cũng bị sát hại, còn sáu người bị thương.
Lâm Đại Cương kể tiếp: “Tối qua tòa số 7 bị cướp sạch trơn, sáu người chết, ba người phụ nữ bị bắt đi, đều là những cô gái khoảng hai mươi tuổi.”
Kể xong, Lâm Đại Cương lại dặn dò: “Tây Tây, em ra ngoài cũng phải cẩn thận đấy, đừng tách khỏi A Đông. Một người dù giỏi đến mấy cũng khó địch nổi đông người.”
Trong tòa phút chốc chết nhiều người như vậy, hôm sau không ai ra ngoài tìm vật tư. Tiền Phú Khang gọi mấy thanh niên trai tráng cùng đến trạm cứu trợ của chính quyền. Tình cảnh bây giờ, xác chết phải xử lý thế nào thì chỉ có thể nhờ chính quyền; xác dưới nước cũng do chính quyền vớt lên hỏa táng.
Đến trưa, Tiền Phú Khang và mọi người quay về tòa, phía sau là bốn chiếc xuồng cao su, trên xuồng có quân nhân.
Trong tòa, người thì đứng xem náo nhiệt, kẻ thì than vãn, người thì giúp khiêng thi thể. Tần Ngao Đông và hai người ở tầng 17 cũng xuống giúp khiêng xác, còn Đinh Tây Tây xuống xem.
Người quân nhân trẻ dẫn đầu được đồng đội gọi là đội trưởng Nghiêm. Anh hỏi rất kỹ tình hình hôm qua, thấy trên đầu mấy tên cướp đều có lỗ tròn nhỏ, bèn hỏi những vết đó do thứ gì gây ra.
Tần Ngao Đông rút từ bên hông một khẩu súng BB: “Dùng bi thép. Súng nhặt được thôi, không phải súng thật.”
Đội trưởng Nghiêm cầm khẩu súng BB của anh xem một lượt, tháo băng đạn ra ngắm rồi lắp lại, trả cho Tần Ngao Đông: “Xạ kích khá đấy, phát nào cũng trúng đầu. Có luyện tập riêng à?”
Tần Ngao Đông cười: “Trước đây từng đi bộ đội.”
Đội trưởng Nghiêm khoảng ba mươi tuổi, trông nghiêm túc nhưng cư xử cũng khá tình người: “Thứ này phòng thân tốt đấy. Anh từng đi bộ đội, tôi tin họng súng của anh sẽ không chĩa vào dân thường.”
Tần Ngao Đông lại cười: “Đương nhiên sẽ không.” Khẩu súng trên tay anh xoay một vòng giữa các ngón tay rồi cài lại vào hông.
Đinh Tây Tây cứ nghĩ sẽ bị tịch thu, không bị tịch thu là tốt rồi. Dù trong không gian vẫn có súng, nhưng đây là khẩu Tần Ngao Đông vất vả sửa sang.
Một số người trong tòa lúc đầu còn thầm hả hê: “Cứ tưởng có súng là ghê lắm à, cuối cùng cũng bị phát hiện rồi!” Không ngờ súng lại về tay Tần Ngao Đông. Mụ già lắm chuyện căn hộ 1002 lẩm bẩm: “Loại vũ khí này sao lại không thu hồi nhỉ? Nguy hiểm quá!”
Đội trưởng Nghiêm liếc mụ một cái: “Không có anh ấy, bà có bình an đứng đây nói chuyện được không?”
Bà già lại lẩm bẩm: “Đâu phải một mình anh ta đánh, là công của tất cả mọi người mà.”
Tiền Phú Khang hiếm khi nói cứng: “Nhà bà có công gì đâu mà lải nhải.”
Chồng và con trai của mụ già hôm đó nhìn thấy bọn cướp thì chỉ biết ôm đầu ngồi thụp trong góc, mặc cho đồ đạc bị cướp cũng không dám hó hé. Đến khi bọn cướp bị diệt sạch, nhà mụ ta lại là nhà đầu tiên xuống lấy đồ; chẳng những lấy của nhà mình mà còn lấy luôn của người khác. Bị bắt quả tang vẫn chết không nhận, cuối cùng bị mọi người vây lại mắng một trận mới chịu trả đồ.
Giờ nghe Tiền Phú Khang nói vậy, lửa giận của mấy nhà khác lại bốc lên.
“Anh Phú Khang, lần sau ra ngoài tìm vật tư đừng dẫn người nhà họ nữa. Vừa lười vừa lắm chuyện.”
“Đúng đó, anh Phú Khang, bọn em không đi chung với nhà họ.”
“Phải đó Phú Khang, để họ tự tìm cách kiếm vật tư, dù sao tụi này cũng không dẫn.”
Bà già cuống lên: “Không được! Sao mọi người có thể bỏ nhà tôi chứ. Đã nói cùng lập đội với nhau mà. Nhà tôi làm gì có thuyền, lấy gì ra ngoài?”
“Anh Phú Khang, dù sao tụi em cũng không đi cùng nhà bà ta.”
Những hộ còn lại ở tòa số 5 xem ra cũng khá đoàn kết. Trong tòa bây giờ có hai chiếc thuyền kayak và năm chiếc xuồng cao su, đã hơn hẳn các tòa khác rồi.
