Chương 33: Đổi lấy điểm căn cứ
Sáng tuyết rơi không lớn, đến trưa đã tạnh hẳn, chiều hai người ra ngoài nghe ngóng tin tức.
Đến dưới lầu khu siêu thị cũ, quả nhiên nghe thấy loa phóng thanh đang phát đi phát lại. Đại ý là chính phủ đang chuẩn bị xây dựng căn cứ, hiện thu mua các loại vật liệu xây dựng hữu dụng bằng lương thực hoặc điểm căn cứ, như thép cây, gỗ, cửa, cửa sổ, đồng thời tuyển người tại các điểm cố định để dọn dẹp, vận chuyển gạch và cát đá. Sau khi căn cứ xây xong, điểm căn cứ có thể dùng để mua hoặc thuê nhà, cũng có thể mua lương thực, nhu yếu phẩm trong căn cứ.
Trên tường dán một bảng quy đổi điểm: gạo một cân 20 điểm, khoai lang khoai tây một cân 15 điểm, cửa gỗ 5 điểm, cửa sắt 10 điểm, cửa sổ nhôm 5 điểm, gỗ định giá theo thực tế, thép cây một kilogram 5 điểm, xăng một lít 3 điểm, các đồ dùng sinh hoạt khác đợi căn cứ xây xong cũng sẽ thu mua.
Hai người xem qua đại khái rồi về. Giá quy đổi cũng tương tự như kiếp trước, hai người tính qua hai hôm nữa sẽ đem một phần thép cây đi đổi điểm.
Bây giờ trên đường có chút tuyết đọng, những chỗ trũng trước đây đọng nước đều kết thành lớp băng dày. Hai người tìm một chỗ không người, lấy chiếc xe tải thùng mua trước ngày tận thế ra từ không gian. Muốn đổi thép cây thành điểm thì không có xe là không được.
Lại lái xe ra ngoại ô đào ít đất, đất đều đóng cứng vì lạnh, cực kỳ khó đào, đào đến nửa tiếng mới được một xô nhựa.
Lái xe tải về khu nhà, rút hết xăng trong xe, lại tìm ra khóa bánh xe thu từ cửa hàng 4S khóa lại. Vừa lên đến tầng 17, Lưu Vũ Cường đang chẻ đồ gỗ ngẩng đầu lên hỏi: "Hai người về nhanh vậy? Còn ra ngoài nữa không?"
Tần Ngao Đông cười cười: "Hôm nay không ra nữa, tôi vừa lái xe tải về rồi, mai mốt lại ra tìm vật tư."
Lưu Vũ Cường nghe vậy đặt việc đang làm xuống: "Tụi mình cũng phải đi lấy mấy chiếc xe đã để ý hồi lũ về. Anh Đại Cương, A Đông, hay là đi một chuyến luôn?"
Đinh Tây Tây cũng nói: "Đúng, giờ chạy xe được rồi, phải đi lấy xe về, nhớ tháo biển số. A Đông lái xe chở anh qua, vậy cho nhanh."
Lưu Vũ Cường cầm theo mấy bộ phận tháo từ xe ra, Tần Ngao Đông mang theo hai bình sơn xịt do Đinh Tây Tây đưa, ba người đàn ông cùng ra cửa.
Đinh Tây Tây không có việc gì làm, bèn dạy Tiểu Kiệt võ chiến đấu ngay trên hành lang. Trời lạnh thế này vận động một chút cho người ấm lên, cũng không thể cứ ru rú trong nhà mãi. Ngày rét đậm còn dài, con người cũng phải thích nghi với hoàn cảnh.
Đến hơn bốn giờ chiều, ba người cuối cùng cũng về. Tần Ngao Đông gọi Đinh Tây Tây lấy thêm bốn bộ khóa bánh xe ra: "Bọn anh lái về tổng cộng bốn chiếc, một chiếc là xe của anh Cường, ba chiếc còn lại mỗi nhà một chiếc, đều là xe việt dã."
Khóa bánh xe trong không gian của Đinh Tây Tây không ít, cô lấy loại tốt nhất, tháo hết vỏ bọc bên ngoài mới đưa cho họ.
Xe cũ của Lâm Đại Cương đã ngâm trong nước hai tháng, không dùng được nữa, chiếc xe hiện tại còn tốt hơn xe cũ của anh. Xe là do Lưu Vũ Cường lo liệu, khóa bánh xe Đinh Tây Tây cũng tặng luôn, dù sao khóa cũng không đáng tiền bằng xe.
Đến tối trời càng trở lạnh, Đinh Tây Tây treo một cái nhiệt kế trên hành lang ngoài cửa, nửa tiếng sau ra xem, nhiệt độ đã tụt xuống âm 35 độ.
Trong phòng khách cũng chỉ cao hơn ngoài trời có 3 độ, hai người không ở phòng khách. Phòng ngủ diện tích nhỏ, hai chiếc quạt sưởi bật lên, bếp than nhóm lên, nhiệt độ vọt lên âm 3 độ.
Đinh Tây Tây và Tần Ngao Đông vào trong không gian, nhiệt độ trong không gian dễ chịu, đất đào ban ngày để ở sân phơi đã tan băng từ lâu. Đinh Tây Tây dùng ý niệm chuyển một chiếc bể nước vuông đã tan băng từ hồi nắng nóng đến sân phơi, đổ đất vào bể khuấy thành nước bùn. Lại dời ba đống thép cây ra sân phơi, rưới đều nước bùn lên trên. Như vậy đến ngày mai đem ra ngoài thì trông giống như vừa tìm được ở ngoài.
Nửa đêm Tần Ngao Đông dậy thêm một lần than vào bếp, đến sáng than đã cháy hết nhưng vẫn còn chút hơi ấm, nhiệt độ phòng ngủ còn âm 5 độ. Nhiệt độ này trong đợt rét đậm thế này đã là rất dễ chịu, hai người đều không nướng giường. Sau khi dậy, hai người tập chống đẩy ngay trên giường để rèn luyện sức tay.
Bữa sáng cũng không nấu, trong không gian có sẵn sủi cảo nấu từ trước, vẫn còn nóng hổi.
Ăn sáng xong, hai người ra cửa. Hôm nay đã thống nhất với Lưu Vũ Cường bọn họ, buổi sáng hai người ra ngoài, buổi chiều đến lượt Lưu Vũ Cường và Lâm Đại Cương.
Tần Ngao Đông lái xe tải ra ngoài dạo một vòng, gần đến khu trao đổi, Đinh Tây Tây từ trong không gian lấy một phần thép cây đã trộn nước bùn ra bỏ vào thùng xe, lại điều khiển nước trong không gian phun lên thép cây, một lúc sau nước đã đóng thành băng.
Xe đến khu trao đổi, Tần Ngao Đông xuống xe nói với người phụ trách là tìm được ít thép cây, muốn đổi điểm căn cứ.
Người phụ trách là một quân nhân ngoài ba mươi tuổi, thấy Tần Ngao Đông mở cửa thùng xe, nhìn vào trong, trông anh ta rõ ràng rất vui mừng: "Xe này anh chở thẳng lên căn cứ được không? Tôi viết cho anh một lá thư giới thiệu, chứ anh tự mình qua đó thì không vào được đâu."
Tần Ngao Đông đóng cửa thùng xe lại: "Được, vậy tôi chở thẳng qua có thể đổi được thêm điểm không? Bây giờ xăng khó kiếm lắm."
"Cái này tôi cũng không có quyền, tôi sẽ ghi chú giúp anh trong thư giới thiệu vậy! Tôi tên Hồng Ngộ Bình, sau này có nhiều vật tư thì cứ tìm tôi lấy thư giới thiệu rồi chở thẳng đến căn cứ là được. Đưa chứng minh thư cho tôi xem!" Hồng Ngộ Bình lấy giấy bút ra viết lia lịa mấy dòng, đưa cho Tần Ngao Đông rồi nói rõ đường lên căn cứ.
Hai người quay lại lên xe, đường đến căn cứ cả hai đều thuộc. Tần Ngao Đông đưa thư giới thiệu cho Đinh Tây Tây, khởi động xe chạy về hướng căn cứ.
Đinh Tây Tây xem thư giới thiệu, nội dung rất đơn giản: người giới thiệu Hồng Ngộ Bình, người sống sót Tần Ngao Đông, có một xe thép cây chở thẳng đến căn cứ, chưa đổi điểm, đề nghị căn cứ hỗ trợ xử lý, đồng thời xin xem xét trợ cấp xăng.
Đường đóng băng nhiều chỗ, điều kiện đường không tốt, hai người lái xe hai tiếng mới đến căn cứ.
Căn cứ đặt tại khu doanh trại quân đội cũ của Hải Thị. Bên ngoài doanh trại là một khoảng đất trống rất rộng, nằm dưới chân núi Bình Đỉnh, ngoại ô phía bắc Hải Thị. Giữa sườn núi Bình Đỉnh là khu làm việc và sinh sống cũ của quân đội. Sở dĩ gọi là núi Bình Đỉnh vì giữa sườn núi có một khoảng đất bằng phẳng vô cùng rộng lớn, nghe đồn mỗi chiều chừng hai cây số, vốn là diễn võ trường thời xưa.
Khu bên ngoài doanh trại vốn dùng để luyện binh, cũng có sẵn vài căn nhà, nhưng trận lũ vừa rồi làm ngập sạch. Giờ nước lũ đã rút, chính phủ cho dọn dẹp mấy căn nhà đó làm văn phòng.
Xe hai người vừa đến, lính canh cầm súng lập tức tiến lên hỏi. Tần Ngao Đông đưa thư giới thiệu cho họ xem, rất nhanh xe được chỉ dẫn lái lên một chiếc cân điện tử trước một căn nhà, cái cân nhìn là mới lắp, phía trên còn dựng mái che.
Tần Ngao Đông và Đinh Tây Tây xuống xe bước vào căn phòng trước bàn cân, nhân viên bên trong cũng là quân nhân. Người đó xem thư giới thiệu xong, ghi lại trọng lượng trên cân, rồi bảo Tần Ngao Đông lái xe đến chỗ dỡ hàng. Rất nhanh có vài người đến dỡ hàng, không cần Tần Ngao Đông phải động tay. Dỡ xong, xe lại được lái lên cân.
Trọng lượng tịnh số thép cây này là 1782 kg, đổi được 8910 điểm, trợ cấp xăng 20 điểm, tổng cộng được 8930 điểm.
Tại điểm giao dịch, thẻ điểm là loại giấy, mỗi lần đổi điểm sẽ ghi rõ tên người cầm thẻ, số chứng minh thư và số điểm ngay trên thẻ. Thẻ điểm giấy có thể đến căn cứ để đổi thành thẻ điểm điện tử, giống như một chiếc thẻ ngân hàng, trong hệ thống máy tính của căn cứ có thể tra được số dư điểm trên thẻ.
Tần Ngao Đông và Đinh Tây Tây trực tiếp làm một thẻ điểm điện tử, thẻ lưu tên và dấu vân tay của cả hai người, căn cứ còn chu đáo làm thêm một thẻ phụ. Loại thẻ điểm này dù bị người khác cướp đi cũng không dùng được, sử dụng thẻ phải xác minh vân tay và chứng minh thư đồng thời, đây cũng là biện pháp căn cứ áp dụng để phòng ngừa nạn cướp thẻ điểm rồi gây thương tích, sát hại lẫn nhau.
Kiếp trước, căn biệt thự nhỏ hai tầng hai phòng trong căn cứ chỉ bán không cho thuê, cửa riêng sân riêng, lại nằm phía trong căn cứ, vắng vẻ yên tĩnh. Đinh Tây Tây còn nhớ mang máng mua căn biệt thự nhỏ kiểu đó phải mất 15 vạn điểm, hai người quyết định trung bình một tuần đến đổi một lần điểm, trước tiên tích đủ 15 vạn điểm.
