Chương 98: Mưa axit
Mưa axit đến sớm hơn một ngày so với dự đoán. Gần trưa ngày 24/1, bên ngoài bỗng vang lên tiếng mưa. Hạt mưa rất to, từ lúc thưa thớt đến lúc mưa như trút nước chỉ cách nhau khoảng năm phút. Trong nhà đột nhiên mất điện, đây là lần đầu tiên mất điện kể từ khi vào căn cứ sinh sống.
Đinh Tây Tây nhìn ra ngoài qua cửa sổ ban công. Nền đất trong sân vẫn ổn, mấy tảng đá lề đường cạy từ nội thành về cũng không bị ăn mòn, nhưng con đường bê tông ngoài sân đã bị nước mưa ăn mòn lổn nhổn. May mà cổng lớn đều được sơn lớp chống ăn mòn, nếu không loại cửa kim loại này chắc chắn cũng không chịu nổi mưa axit.
Tần Ngao Đông đứng sau lưng cô từ lúc nào không hay: "Nhìn gì mà thất thần vậy?"
Đinh Tây Tây giật mình vì tiếng nói bất ngờ, khẽ vỗ ngực mấy cái: "Sao anh đi không có tiếng gì thế, làm em sợ chết khiếp."
Tần Ngao Đông khẽ cười, vòng tay từ phía sau ôm trọn lấy cô: "Lỗi của anh, vợ yêu đang nhìn gì vậy?"
Đinh Tây Tây khẽ lắc đầu: "Không nhìn gì đâu, em chỉ đang nghĩ không biết sau này còn có thiên tai gì nữa."
Cô nhớ kiếp trước mưa axit rơi suốt một tháng. Sau khi mưa axit ngừng một tháng, bên ngoài bắt đầu cỏ mọc khắp nơi, những cây bị mưa axit ăn mòn cũng bắt đầu đâm chồi. Tất cả cây cối mọc lên đều to hơn nhiều so với ban đầu. Rồi ngoài kia xuất hiện rất nhiều động vật. Lúc đầu chỉ ở trên núi hoặc quanh núi, dần dần lan ra khắp nơi bên ngoài căn cứ. Động vật to lớn hơn hẳn, sinh sản cũng nhanh. May là động vật và thực vật đều ăn được, nên không ít người sống sót kiếm sống bằng nghề săn bắn.
Đinh Tây Tây và Tần Ngao Đông chính là chết vào khoảng thời gian đó. Càng đến gần thời điểm chết kiếp trước, Đinh Tây Tây càng bồn chồn. Cô biết mình đang sợ, sợ sẽ lại chết vào đúng thời khắc đó lần nữa.
Tần Ngao Đông hiểu rõ trong lòng cô đang nghĩ gì: "Đừng sợ, kiếp này đã có rất nhiều khác biệt, nhất định sẽ không tái diễn. Hơn nữa, ông trời ban cho em năng lực đặc biệt, nhất định là muốn chúng ta sống tốt hơn."
Đinh Tây Tây quay người ôm lại anh: "Em hiểu mà, em sẽ điều chỉnh cảm xúc của mình."
Hai người ôm nhau một lúc lâu, Đinh Tây Tây dần bình tĩnh trở lại.
Hai người xuống lầu, Tần Ngao Đông ra sân sau kiểm tra một lượt. Dù sao mái nhà phía sau không phải thợ hồ chuyên nghiệp làm, anh thật sự sợ bị dột, kiểm tra kỹ xác định vẫn nguyên vẹn mới yên tâm.
Tần Ngao Đông lại ra ban công lắp tấm pin năng lượng mặt trời. Những ngày không có điện quả thật không dễ chịu. Lưu Vũ Cường cũng có pin mặt trời, không biết anh Hùng bên đó có cần hay không, dù sao trong không gian trữ vật của cô vẫn còn kha khá.
Đinh Tây Tây lấy bộ đàm gọi cho Trương Hùng: "Anh Hùng, A Đông đang lắp pin mặt trời ở ban công. Anh có pin mặt trời không? Em vẫn còn dư đây."
Đầu bên kia truyền đến tiếng cười nhẹ của Trương Hùng: "Em à, pin mặt trời anh có sẵn rồi, chỉ là mấy người bọn anh không ai biết lắp. Đợi mưa tạnh kêu A Đông sang lắp giúp anh nhé. Lúc ra ngoài nhớ mặc áo chống ăn mòn đấy."
Cơn mưa lớn kéo dài hai tiếng mới dịu dần, bầu trời u ám cũng sáng lên phần nào. Đinh Tây Tây lại chạy ra ban công nhìn ngắm. Cổng lớn và tường bao trong sân đều nguyên vẹn, lớp sơn chống ăn mòn này quả thực không tồi.
Tần Ngao Đông thừa dịp mưa nhỏ hơn, mặc bộ đồ chống ăn mòn sang nhà Trương Hùng, đến chiều tối mới về. Khi trời tối hẳn, Đinh Tây Tây ra cửa sổ sau và ban công nhìn một lượt, mấy dãy nhà trước sau cũng có hai ba hộ sáng đèn, xem ra vẫn có người có pin mặt trời.
Nửa đêm, bên ngoài nổi gió lớn, mưa theo gió đập vào cửa kính lộp bộp khiến người ta không sao ngủ yên. Sáng hôm sau, trời lại đẹp đến bất ngờ. Nhiều người tưởng mưa đã tạnh hẳn, sốt ruột chạy ra ngoài hít thở không khí.
Đinh Tây Tây không dám chủ quan. Cô dùng bộ đàm liên lạc với Lưu Vũ Cường và Trương Hùng, bảo họ tạm thời đừng ra ngoài. Đừng thấy trời đang nắng chang chang mà lơ là, không biết lúc nào mưa axit lại trút xuống, hơn nữa không rõ trong không khí còn chất đặc biệt đó hay không.
Quả nhiên chưa đầy hai tiếng sau, mưa lại lộp bộp trút xuống. Những người không kịp trú mưa bị nước mưa rơi lên người như bị axit sunfuric hắt vào, tiếng kêu thảm thiết bị màn mưa nuốt trọn.
Mưa cứ dai dẳng kéo dài suốt hai ngày. Từ khi mưa axit bắt đầu, điện cũng chưa từng trở lại, chắc là dây điện bên ngoài gặp sự cố.
Tổ nghiên cứu khoa học của căn cứ đã lấy mẫu nước mưa và không khí trong ba ngày qua. Sau ba ngày mưa axit, chất đặc biệt trong không khí đã giảm đi rõ rệt, độ ăn mòn của nước mưa cũng yếu dần từng ngày. Loa phóng thanh của căn cứ nhắc nhở mọi người: ba ngày tới trời sẽ nắng, chất đặc biệt trong không khí tuy đã ít đi nhưng vẫn gây hại cho cơ thể, ai muốn ra ngoài thì vẫn nên đeo khẩu trang.
Mọi người mấy ngày không ra khỏi cửa đều bí bách khó chịu, vừa nghe có ba ngày nắng liền nghĩ dạo quanh căn cứ cũng tốt. Mặt đường gồ ghề, chỗ nào cũng đọng nước, ô tô không dễ chạy mà cũng chẳng dám chạy, nước trong vũng vẫn còn tính ăn mòn.
Trương Hùng sang nhà họ Cố rồi, chín người bọn họ rủ nhau đi từ khu trong ra khu ngoài.
Băng qua công viên nhỏ trong khu trong, phong cảnh đã chẳng còn giống trước khi mưa axit. Cây cối trơ trụi lá, cành nhỏ bị nước mưa ăn mòn đến gãy rụng, thân chính cũng bị ăn mòn loang lổ. Lớp đất trên mặt trông không khác gì, nhưng cỏ dưới đất và mấy bụi cây thấp đều xụi lơ như búp bê vải rách nát nằm vạ vật. Không khí nồng nặc một mùi khó chịu, chẳng chút trong lành như sau cơn mưa.
Nhà cửa chống ăn mòn tốt thật, ngôi nào ngôi nấy đều không hề hấn gì. Nhưng đám dây điện bên ngoài thì không được ổn, nhiều chỗ bị ăn mòn đứt rời lòng thòng rủ xuống, nhân viên căn cứ đang dọn dẹp tháo gỡ.
Ra tới khu ngoài, lính canh căn cứ đang khiêng thi thể. Đều là những người không kịp trú mưa axit, ngã xuống ngay bên ngoài. Khi nhóm Đinh Tây Tây ra tới vẫn chưa khiêng hết. Người chết trong trận mưa axit này chắc cũng không ít, nhìn qua thi thể đều đã bị mưa axit ăn mòn đến biến dạng, không còn nhận ra mặt mũi.
Từ xa, đã thấy bên ngoài sảnh giao dịch khu ngoài tụ tập rất đông người, phần lớn không đeo khẩu trang. Đinh Tây Tây hơi tò mò không hiểu sao lại tụ tập đông thế, nhưng cô không định lại gần. Thời điểm này, chốn đông người lỡ có vi khuẩn truyền nhiễm thì phiền. Dù giai đoạn này kiếp trước chưa từng bùng phát dịch truyền nhiễm, nhưng kiếp này đâu phải không có nhiều điểm khác biệt.
Mấy người bọn họ chỉ đứng xa xa nhìn. Bỗng bên đó nhốn nháo hẳn lên, tiếp sau là ba tiếng súng vang lên, đám đông lập tức im bặt. Đinh Tây Tây kéo Tần Ngao Đông lại gần một chút, muốn nghe xem đã xảy ra chuyện gì.
Chỉ nghe một người lính cầm loa phát thanh hô lớn: "Căn cứ tạm thời thu nhận các người cũng là cho các người một đường sống. Tôi nói lại lần cuối: giường trong khu nhà ở phải dùng điểm để thuê, không thể để các người vào ở. Nếu cứ thế cho các người vào, những cư dân khổ cực đi làm thuê giường sẽ nghĩ sao? Hơn nữa, các người có hơn một nghìn người, giường trống cũng không nhiều đến vậy. Muốn được căn cứ bảo bọc thì an phận ở trong sảnh này. Ai không muốn ở lại thì bây giờ có thể đi ngay. Kẻ nào còn dám gây chuyện, đây chính là kết cục!"
Nghe một hồi, cũng hiểu đại khái. Những người này chắc là người sống sót bên ngoài căn cứ, vì trận mưa axit mà được thu nhận vào sảnh giao dịch tạm trú. Một sảnh giao dịch như vậy nhét hơn một nghìn người cũng quá sức, chắc có chỗ ngồi đã là tốt lắm, chỗ nằm ngủ thì chắc chắn không có. Đã biết khu nhà ở vẫn còn giường trống thì ai mà chẳng muốn vào. Chỉ là không hiểu bọn họ làm loạn kiểu gì mà quân lính phải nổ súng giết kẻ cầm đầu để răn đe.
Nghe thêm một lát cũng chẳng có gì mới, chín người bèn đi về phía cổng căn cứ, cũng không biết tình hình bên ngoài lúc này ra sao.
Ra tới cổng căn cứ, bên ngoài cũng tiêu điều xơ xác. Những chiếc lều và nhà container dựng trước cổng trước kia giờ chẳng cái nào lành lặn, lều trại cùng mấy căn nhà ván tạm bợ gần như đổ sập hết.
