Chương 99: Bạo loạn của những người sống sót
Cả buổi sáng đi dạo, về đến nhà đã mười hai giờ. Trương Hùng vẫn chưa về, mọi người ăn trưa xong lại túm tụm với nhau. Địa điểm tụ họp giờ đã dời sang nhà Lão Hắc bên cạnh.
Đã lâu không cùng nhau đọ tay, ai nấy đều ngứa nghề. Linh Lung được Trương Hùng chỉ bảo nên tiến bộ rất nhanh, giờ đánh với Phương Tử cũng ngang tài. Còn Phương Tử thì thân thủ chẳng khá hơn được bao nhiêu, có lẽ thật sự không có thiên phú. Nhưng nghe cậu ta nói thì giờ bắn súng đã khá, xác suất trúng đích ít nhất chín mươi phần trăm. Lão Hắc có lẽ là người có thiên phú nhất ở đây sau Trương Hùng, so với Tần Ngao Đông cũng chẳng kém là bao.
Đến chiều tối, Trương Hùng cuối cùng cũng về. Anh nói với Linh Lung: "Tiểu Linh, anh đã xin được thẻ thông hành vào khu trong cho em. Mai anh dẫn em sang nhà họ Cố cho biết cửa biết nhà, lỡ sau này có chuyện gì, em có thể trực tiếp vào trong đó tìm Cẩn Ngọc."
Linh Lung ngạc nhiên: "Hả? Thẻ thông hành vào khu trong dễ xin vậy sao?"
Trương Hùng đưa tấm thẻ cho cô: "Sao mà dễ được. Nếu dễ thì người ở đây chẳng phải ai cũng có một tấm hay sao? Em là vợ của anh Trương Hùng này, thì với Cẩn Ngọc cũng là người nhà. Nhờ là người thân của nhà họ Cố, lại có Cẩn Ngọc bảo lãnh, anh mới xin được tấm này. Giờ trong hệ thống nhân khẩu của căn cứ, quan hệ của chúng ta là vợ chồng, xem như được chính quyền công nhận, em đã là vợ danh chính ngôn thuận của anh rồi."
Linh Lung ôm chặt cánh tay Trương Hùng, mặt mày rạng rỡ: "Em không quan tâm có được chính quyền công nhận hay không, nhưng thật sự rất vui."
Đinh Tây Tây chép chép miệng: "Màn phát cơm chó này đúng là không kịp phòng bị! Sao không khí lại ngọt đến thế này?"
Linh Lung liếc cô một cái: "Chỉ cho các cậu khoe ân ái, còn tớ với anh Hùng thả chút đường cũng không được à?"
Đinh Tây Tây lại cười trêu: "Ơ, sao vẫn còn gọi anh Hùng thế? Nghe xa lạ quá! Anh Hùng nói xem có phải không?"
Trương Hùng vốn là một gã đàn ông thô kệch, chứ không phải cậu nhóc đôi mươi dễ ngượng. Bị trêu chọc, anh chẳng những không thấy ngại, còn vòng tay ôm lấy vợ, khẽ nhếch môi hùa theo: "Em dâu nói đúng đấy. Vợ à, gọi anh một tiếng 'ông xã' nghe xem nào."
Linh Lung vốn không phải người ngại ngùng, liền gọi một tiếng "ông xã" ngọt lịm. Cả đám lại đồng loạt chép miệng.
Ai nấy đều là người biết chừng mực, trêu đùa vừa đủ rồi thôi. Trương Hùng bèn kể cho mọi người nghe tình hình căn cứ mấy ngày nay.
Theo số liệu quan trắc khí tượng, khoảng nửa tháng tới trời sẽ mưa nhiều. Lượng chất đặc biệt trong không khí sau mấy ngày mưa đã giảm đi khá nhiều, nhưng tầng khí quyển vẫn không ngừng sinh ra chất mới, nên chắc chắn phía trước vẫn còn những đợt mưa axit. Phía Kinh Thị truyền tin rằng loại chất này ít nhất phải trải qua một đến hai tháng mưa axit mới dần biến mất. Nếu số lượng chất mới sinh ra tăng lên, mưa axit có thể còn kéo dài lâu hơn. Mà nếu không có nước mưa để hòa tan và cuốn trôi loại chất này, chất lượng không khí có thể sẽ trở nên không còn phù hợp cho con người sinh tồn. Nói cách khác, trời mưa vẫn là chuyện tốt, ít ra cũng giúp làm dịu bớt tình trạng không khí ngày càng tệ đi.
Thấy vẻ mặt mọi người đều trở nên nặng nề, Trương Hùng lại nói tiếp: "Nhưng theo quan trắc hiện tại của giới chức trách, tốc độ sinh ra chất đặc biệt này đang chậm dần, số lượng cũng giảm đi. Việc mà những người bình thường như chúng ta không kiểm soát được thì đừng bận tâm. Anh tin đại tự nhiên sẽ cho con người một cơ hội sống sót. Mọi người có biết vụ bạo loạn của đám người sống sót ở khu ngoài hôm nay không?"
Sự việc diễn ra đúng như những gì họ từng phỏng đoán. Trận mưa axit đầu tiên đến khá đột ngột. Sau hai giờ mưa, lều vải và container đóng trại bên ngoài căn cứ đã bị ăn mòn thủng tơi tả. Chính quyền căn cứ bèn thu nhận đám người sống sót bên ngoài vào sảnh giao dịch khu ngoài để tạm trú. Hơn một nghìn người chạy vào căn cứ trong cơn mưa nhỏ, người nào cũng dính chút nước mưa, may mà không ai bị nặng. Chỉ là một sảnh giao dịch phải nhét từng ấy người thì đương nhiên chật cứng, dù ngồi bệt dưới đất cũng vẫn là người chen người.
Trong sảnh vốn đã chật chội, lính canh gác đương nhiên không thể đứng trong đó. Ngoài trời vẫn còn mưa, nên bọn lính túc trực ở ngay văn phòng bên cạnh.
Đêm không có điện, sảnh tối om. Trong sảnh có nam có nữ, những chuyện bẩn thỉu cũng đương nhiên diễn ra. Mấy người phụ nữ bị sàm sỡ, bị cưỡng bức. Trong hoàn cảnh như vậy, muốn ngủ nghỉ tử tế là điều không thể. Sau đó có người nói phòng trọ tập thể trong khu nhà ở vẫn còn nhiều giường trống, tại sao căn cứ thà để trống cũng không cho họ vào ở chứ? Thế là sáng sớm hôm sau, vừa biết hôm nay trời không mưa, họ liền đứng đòi lính canh ngoài cửa chia giường. Lính canh báo lên trên, câu trả lời nhận được là: muốn được căn cứ che chở thì chỉ có thể ở trong sảnh.
Đám người này cứ nghĩ "pháp bất trách chúng", có kẻ bắt đầu xúi giục mọi người xông lên cướp giường. Thế nhưng tên tiểu đội trưởng không hề nương tay, bắn chết ngay ba người để cảnh cáo. Sau đó còn lôi ra mười ba kẻ cầm đầu gây rối, xử bắn hai tên, đuổi mười một tên ra khỏi căn cứ. Đám còn lại lúc này mới chịu an phận.
Loạn thế phải dùng luật nặng. Đã đến thời mạt thế mà vẫn xử lý những chuyện thế này một cách nhẹ nhàng thì chắc chắn không đủ sức răn đe.
Trời chỉ hửng nắng được hai ngày. Đến sáng ngày thứ ba, bầu trời tối sầm, nhìn là biết sắp mưa. Loa của căn cứ khẩn cấp thông báo, nhắc nhở toàn bộ cư dân đang ở ngoài trời mau chóng về nhà.
Loa phát thanh chưa đầy mười phút, trời đã đổ mưa như trút. Bầu trời tối đen như vậy ai cũng nhìn ra là sắp mưa, nên người ở ngoài trời cũng chỉ là cực kỳ hiếm hoi.
Mưa axit cứ đứt quãng suốt hơn mười ngày, thỉnh thoảng có một hai ngày tạnh ráo, còn phần lớn thời gian đều mưa.
Ngày 10 tháng 2, ba mươi Tết. Sáng sớm Đinh Tây Tây vừa rời giường đã ra ban công xem thời tiết. Trời đẹp, mặt trời đã lên. Không khí khá dễ chịu, nhiệt kế ở phòng khách dưới lầu hiển thị âm 1 độ.
Loa căn cứ vang lên: "Kính thưa toàn thể cư dân, hôm nay là ba mươi Tết! Suốt một năm chống chọi với thiên tai, ai nấy đều sống rất vất vả. Dù sang năm còn phải đối mặt với thiên tai gì đi nữa, chỉ cần chúng ta đoàn kết một lòng, cùng chung sức, nhất định sẽ chiến thắng được đại tự nhiên. Để mọi người được đón một cái Tết đầy đủ, hôm nay mỗi người dân sẽ được nhận gấp đôi phần lương thực và nước uống. Siêu thị sẽ mở cửa đúng tám giờ, hôm nay có bán thịt và rau với số lượng có hạn. Cư dân có nhu cầu xin mời đến mua."
Đinh Tây Tây nhìn đồng hồ, đã bảy rưỡi. Đi bộ tới siêu thị mất mười lăm phút. Cô lấy mấy chiếc sủi cảo hấp từ không gian trữ vật ra, hai người ăn nhanh cho xong rồi xuất phát. Vừa ra đến cổng sân, đã thấy Linh Lung đang khoác tay Trương Hùng cũng vừa bước ra.
Đinh Tây Tây cười chào: "Anh Hùng, Tiểu Linh, đi siêu thị không?"
Linh Lung vội đáp: "Đi chứ, tớ đang định sang gọi cậu đây. Không biết trong siêu thị có thịt gì nữa."
Trương Hùng khẽ nhếch môi: "Đi thôi, chắc là thịt lợn rừng. Trước anh nghe nói căn cứ nuôi một ít lợn rừng, nhưng thịt lợn rừng chỉ cung cấp cho nhà ăn nội bộ."
Bốn người vừa đi vừa tán gẫu hướng về siêu thị. Một lát sau, Đại Hổ và đám anh em cũng đuổi kịp, nói đông người thì mua được nhiều hơn.
Tới nơi thì siêu thị vẫn chưa mở cửa. Khi đến giờ mở, trước cửa đã tụ tập rất đông người. Vừa mở cửa, mọi người liền tranh nhau chen vào trong.
Đại Hổ và Lưu Vũ Cường thấy trước cửa đông nghịt người chờ đợi, bàn bạc một lát rồi cả sáu người kéo nhau chạy sang siêu thị khu ngoài.
Trương Hùng đoán không sai. Ở đó đúng là có thịt lợn rừng, còn có cả thịt thỏ, đều 150 điểm một cân, đắt hơn trước kha khá. Thịt đã được cắt thành từng miếng nhỏ khoảng một cân, mỗi người chỉ được mua một miếng.
Các loại rau thì phong phú hơn rau trên ban công nhà Đinh Tây Tây rất nhiều: cải xanh, cải thảo, cần tây, măng tây, súp lơ, đậu cô ve. Rau được bó sẵn từng bó nửa cân, cũng có hạn mức, mỗi người chỉ mua được hai loại, mỗi loại một bó.
Ngoài ra còn có Thiên Tằm khô, nghe nói chiên lên ăn rất ngon. Trương Hùng bảo mua nửa cân về, tối nay chiên cho mọi người ăn thử, nhưng Đinh Tây Tây thì không muốn ăn.
Bốn người ra tay cực nhanh. Rau thì ngoài cải xanh và cải thảo ra, các loại khác đều lấy. Thịt thì giành được một miếng sườn, một miếng ba chỉ, một miếng thịt thỏ và một miếng thăn nội.
Bữa cơm tất niên mười người cùng ăn đã được hẹn từ lâu, giờ xem ra thực đơn cũng phong phú hẳn lên.
