Chương 12: Động vào tiền của tôi, phải đền cho tôi
Khương Quỳ ho sặc, cố nén lại, lùi một bước tránh bàn tay Yến Nhung đưa ra. Cô bỏ tay khỏi miệng, nhìn bàn tay đầy máu, khóe miệng nở nụ cười tự giễu: “Quả nhiên tiền nào của nấy, tiền tỉ không dễ kiếm như vậy.”
Ánh mắt Yến Nhung lạnh đi: “Cô vì chữa chân cho tôi mới ho ra máu…”
“Đừng tự đa tình, tôi vì tiền!” Khương Quỳ ngắt lời, sửa lại, nhắc nhở, uy hiếp anh: “Bây giờ anh đã đứng trước mặt tôi, đi lại được, chứng tỏ tôi đã chữa khỏi cho anh. Nhớ trong ba ngày chuyển ba tỉ vào tài khoản, chúng ta coi như xong. Nếu không chuyển tiền, tôi đã chữa được chân anh, thì cũng có thể làm chân anh tàn phế lần nữa!”
Yến Nhung nhíu mày, mắt lạnh lùng nhìn Khương Quỳ. Cô ấy ho ra máu rồi mà miệng vẫn còn cứng, tính vẫn còn bướng, chẳng xem chuyện ho ra máu ra gì, không sợ nội tạng tổn thương sao?
Nói xong, Khương Quỳ quay người liếc Yến Nhung, thấy lạ: Sao anh ta nhìn mình như muốn ăn tươi nuốt sống thế? Tức giận à?
Anh ta đã đi được, đứng được, chân tốt rồi, lẽ ra phải nhảy cẫng lên reo hò mới đúng, sao lại bày ra vẻ mặt khó ưa?
Tiếc tiền?
Không chơi nổi?
Thôi kệ, mặc xác anh ta, chỉ cần ba ngày chuyển tiền cho mình, chuyện khác không liên quan. Khương Quỳ dứt khoát đi về phòng mình nghỉ hôm qua, coi Yến Nhung như không tồn tại.
Máu trên tay cô nhỏ xuống nền gạch sáng bóng, đỏ tươi, chói mắt.
Yến Nhung nhìn từng giọt máu trên sàn, mặt càng lúc càng lạnh, mắt càng lúc càng tối.
Đến khi Khương Quỳ vào phòng đóng cửa, Yến Nhung mới cụp mắt, nhìn xuống chân mình. Đôi chân bị vô số danh y trên thế giới tuyên bố trắng án giờ đã đi được, đứng được, có cảm giác, tràn đầy sức lực, chẳng khác gì trước khi tàn phế!
Cô ấy thực sự chữa lành chân anh rồi, anh không còn phải ngồi xe lăn suốt đời, bị người ta nhìn từ trên cao xuống nữa!
Khương Quỳ vào phòng lao thẳng vào nhà tắm, mở vòi rửa tay, rửa máu trên miệng. Rửa sạch sẽ, cô nhìn mình trong gương: việc chữa trị cho Yến Nhung làm tinh thần lực hao kiệt, mặt cô tái nhợt, cả người uể oải như bị hút hết hồn vía.
Mẹ kiếp, thân thể này yếu quá, dùng chút tinh thần lực đã kiệt rồi. Nếu là thân thể cũ, chữa một Yến Nhung hay mười, trăm người cũng vẫn khỏe re, đánh chết biến dị thú, xác sống, dị năng giả xâm phạm căn cứ.
Vòi nước chảy ào ào, Khương Quỳ chống tay lên bệ rửa, nhắm mắt nghỉ một lúc lâu mới hồi phục.
Tinh thần lực không dồi dào, nhưng hơn lúc nãy một chút, mặt cũng đỡ trắng.
Khương Quỳ liếc gương, thở ra một hơi nặng nhọc, rời nhà tắm, ra khỏi phòng. Thấy vệ sĩ Quan Binh, cô lịch sự hỏi: “Quan Binh tiên sinh, hai cái vali của tôi đâu?”
Quan Binh vội nói: “Tôi để vali trong phòng kho rồi. Để tôi lấy cho cô, cô chờ một lát!”
Mười hai triệu tệ, để trong phòng kho ư?
Ừ, đúng là Yến Nhung giàu thật!
Khương Quỳ gật đầu.
Một lát sau!
Quan Binh kéo hai cái vali từ phòng kho ra, đặt trước mặt Khương Quỳ: “Khương tiểu thư, vali của cô!”
“Cảm ơn!” Khương Quỳ đón lấy vali, kéo đi được hai bước thì dừng lại, quay đầu nhìn Quan Binh với ánh mắt sắc bén: “Các anh động vào vali của tôi rồi à?”
Quan Binh biến sắc, “Không có, vali của cô là chính tôi để vào phòng kho, không ai động đến cả!”
Khương Quỳ không tin, vali của cô rõ ràng nhẹ hơn: “Anh tự tay để vali tôi vào phòng kho, chắc chắn tối qua không ai vào phòng kho, mở vali của tôi?”
Quan Binh khẳng định: “Tôi chắc chắn. Sau khi để vali của cô vào phòng kho, cửa kho đã khóa cho đến tôi vừa mới mở ra lấy.”
Vali của Khương Quỳ không khóa, chỉ kéo khóa và móc vào ổ khóa. Ai đó vào phòng kho, chỉ cần bấm khóa là mở được vali.
Khương Quỳ nhìn Quan Binh: “Anh nói không ai vào phòng kho, bảo không ai động đến vali, nhưng vali của tôi nhẹ đi rồi, hai cái ít nhất nhẹ khoảng mười cân!”
Quan Binh đồng tử co lại: “Khương tiểu thư, cô nghi ngờ tôi…”
“Tôi không phải nghi ngờ anh, tôi nghi ngờ bất kỳ ai ở đây.” Khương Quỳ ngắt lời: “Vali tôi nhẹ đi, anh giải quyết được không?”
“Nếu không giải quyết được, tôi đi tìm ông chủ của anh, chủ nhân biệt thự này là Yến Nhung, để ông ta giải quyết cho tôi!”
Quan Binh không giải quyết được, một là anh không biết trong vali có gì, hai là chìa khóa phòng kho ở chỗ anh. Anh chắc chắn mình không vào kho, không động vali, nhưng không chắc người khác có chìa khóa dự phòng hay không, có động vào vali không.
Quan Binh cúi mắt: “Tôi không giải quyết được, cô chờ một lát…”
Khương Quỳ ngắt lời: “Tôi đi cùng anh!”
Quan Binh bất đắc dĩ, đưa Khương Quỳ vào phòng khách.
Trong phòng khách, lẽ ra chân đã đi lại tự do, Yến Nhung lại ngồi trên xe lăn!
Khương Quỳ kéo hai cái vali, hơi nhíu mày.
Quan Binh nhanh chóng đến bên Yến Nhung, cúi xuống thì thầm mấy câu.
Ngồi trên xe lăn, đối diện với ánh bình minh rực rỡ, Yến Nhung nghe xong liền điều khiển xe lăn quay người, đến trước mặt Khương Quỳ: “Cô nói vali của cô nhẹ đi ở nhà tôi?”
Anh nghĩ cô ho ra máu, dù không đến bệnh viện cũng sẽ nằm nghỉ, không ngờ cô về phòng lau máu xong là kéo vali ra đi.
Khương Quỳ cụp mắt nhìn Yến Nhung trên xe lăn, không biết vì sao anh lại ngồi xe lăn, nhưng hiệu quả chữa trị của cô là có thật. Giờ anh muốn ngồi đâu thì ngồi, không liên quan đến cô.
“Phải, vali tôi nhẹ đi ở nhà anh, nhẹ khoảng mười cân!” Cô đặt hai vali song song trước mặt, đẩy tới trước mặt Yến Nhung: “Hôm qua anh mời tôi từ Duyệt Tâm Hội Sở tới, hai vali của tôi đựng mười hai triệu tệ!”
“Mười hai triệu Z tệ, tờ một trăm cân nặng khoảng 1,15 gram, một vạn là 115 gram, một triệu là 11.500 gram!”
“11.500 gram là 23 cân, 23 * 12, mười hai triệu là 276 cân, 138 kg. Hai vali rỗng của tôi nặng khoảng tám kg, tổng cộng tiền và vali khoảng 146 kg.”
“Nhưng bây giờ hai vali chưa tới 140 kg, nhẹ hơn mười cân, tức là thiếu ít nhất năm mươi vạn+! Yến Nhung tiên sinh, với tư cách chủ nhà, tiền của tôi ở nhà anh một đêm mất năm mươi vạn, anh phải đền cho tôi!!”
