Chương 13: Cô hầu gái mặc đồ hầu gái, kêu gào, không thấy ghê tởm sao?
Video cô thắng 12 triệu tệ ở Câu lạc bộ Duyệt Tâm vẫn còn trong máy tính của Yến Nhung, dĩ nhiên anh biết hai cái vali của cô đựng tiền, nhưng tiền của cô bị mất trong nhà anh, không chỉ cô tức, anh cũng rất tức!
Yến Nhung nhìn Khương Quỳ, nói thẳng: “Khương tiểu thư, nếu tiền của cô bị mất trong nhà tôi, tôi sẽ chịu trách nhiệm, nhưng tôi cần một chút thời gian để tra ra chân tướng!”
Người giàu có thì khó tính là khó tính thật, nhưng lúc thoải mái cũng khá thoải mái!
Khương Quỳ rời tay khỏi vali: “Hai cái vali của tôi lấy từ Câu lạc bộ Duyệt Tâm, vệ sĩ của anh từ đầu đến cuối đều nhìn thấy.”
“Đến nhà anh, cũng là vệ sĩ của anh xách vali cho tôi, đặt vali của tôi vào phòng chứa đồ của anh, vệ sĩ Quan Binh của anh nói, vali của tôi nằm trong phòng chứa đồ suốt một đêm.”
“Đêm đó, tôi ngủ một mạch tới sáng, không hề thức dậy, vì vậy, Yến Nhung tiên sinh, tôi hy vọng ăn sáng xong ở nhà anh, anh có thể giải quyết xong chuyện này.”
Yến Nhung nghẹn lời, cô tin tưởng anh đến thế, tin chắc anh giải quyết được: “Được.”
Khương Quỳ nghe thấy câu trả lời, mỉm cười đáp lại, bước chân rảo qua Yến Nhung đi thẳng về phía nhà bếp. Vốn dĩ không định ăn sáng ở nhà anh, nhưng người của anh dám động vào tiền của cô, mà còn một năm rưỡi nữa là tận thế, động vào tiền của cô khác nào động vào mạng cô.
Động vào mạng thì còn được sao? Nhất định phải lấy lại mới được!
Yến Nhung nhìn theo Khương Quỳ rời đi, quay tầm mắt, ánh mắt sắc lạnh nhìn về phía Quan Binh: “Gọi tất cả người hầu, vệ sĩ trong biệt thự vào đây!”
Quan Binh căng thẳng: “Vâng, Yến tiên sinh!”
Biệt thự trên núi, xa lánh thế tục, không khí tốt. Lúc Yến Nhung không đến ở, ở đây chỉ có người hầu, người giúp việc dọn dẹp, vệ sĩ cũng không đến.
Yến Nhung đến ở, vệ sĩ mới theo tới. Vệ sĩ cộng với người hầu và người giúp việc tổng cộng 16 người.
10 vệ sĩ, 6 người hầu và người giúp việc.
Người hầu và người giúp việc tuổi tác không lớn, khoảng 40 và 20.
Mọi người đều bị gọi vào, đứng trước mặt Yến Nhung.
Khương Quỳ nghe thấy động tĩnh, thò đầu ra nhìn một cái, nhanh chóng quay lại nhà bếp, vớt tôm từ bể ra, rửa sạch, trực tiếp thả vào nước trắng luộc.
Chẳng bao lâu, Khương Quỳ làm xong bữa sáng giàu protein: tôm luộc bóc vỏ, trứng ốp la, rau diếp, bánh mì nướng, sữa.
Cô bưng bữa sáng đã làm xong, rời khỏi nhà bếp, định đến phòng ăn, thì nghe thấy giọng nũng nịu, bực tức của Anh Anh – cô hầu mặc đồ hầu gái hôm qua khinh thường cô, mắt nhìn lên trời, cho rằng cô sẽ đi câu dẫn Yến Nhung: “Yến tiên sinh, chúng tôi đều là những người được ngài xem xét lý lịch, chọn lọc kỹ càng, lương mỗi tháng của chúng tôi đều có năm chữ số, làm sao chúng tôi có thể ăn cắp của nhà mình được?”
“Chắc chắn có hiểu lầm, người bình thường ai lại không có việc gì kéo hai vali tiền mặt, không có việc gì chạy lung tung, mọi người nói có đúng không?”
Anh Anh muốn những người hầu, người giúp việc và vệ sĩ khác phụ họa, tán đồng, cho rằng cô ta nói đúng, nhưng người hầu, người giúp việc, vệ sĩ không dám lên tiếng. Yến tiên sinh toàn thân tỏa ra khí tức lạnh lẽo sát phạt, họ liền thở mạnh cũng không dám, nói gì đến lên tiếng.
Khương Quỳ nhướng mày, bưng bữa sáng, chân bước, không đến phòng ăn mà đổi hướng sang đại sảnh, vừa đi vừa phụ họa Anh Anh: “Vị Anh Anh tiểu thư này nói đúng, người bình thường sao có thể kéo hai vali tiền chạy lung tung, chỉ có tôi không bình thường mới kéo hai vali tiền chạy khắp nơi.”
“Vậy nên, tiền của tôi mất ở chỗ này, tất cả mọi người có mặt ở đây, đều có hiềm nghi, chưa rửa sạch hiềm nghi, chưa trả lại tiền cho tôi, ai cũng đừng hòng chạy.”
Theo tiếng nói của Khương Quỳ dứt, người cô cũng ngồi xuống ghế sofa, cùng Yến Nhung mỗi người chiếm một góc sofa, nhìn đám người hầu, người giúp việc, vệ sĩ trước mặt.
Người hầu, người giúp việc, vệ sĩ không khỏi hít một hơi lạnh, khó tin nhìn cô, cô cô cô dám bưng đồ ăn đến đại sảnh, ngồi bên cạnh Yến tiên sinh, ăn sáng trước mặt Yến tiên sinh sao?
Trước đây người hầu và người giúp việc đừng nói ăn trong đại sảnh, dù chỉ dính một chút mùi dầu mỡ, khi ở đại sảnh bị Yến tiên sinh ngửi thấy, Yến tiên sinh trực tiếp bảo vệ sĩ ném ra ngoài.
Vị tiểu thư trước mắt, ăn sáng trước mặt Yến tiên sinh, không chỉ có mùi dầu mỡ, còn có mùi đồ ăn, Yến tiên sinh có ném cô ra ngoài không?
Anh Anh càng trợn mắt như mắt bò, đàn bà này tối qua câu dẫn Yến tiên sinh không thành, hôm nay bưng bát đến đại sảnh, cô ta không cho rằng mình rất đáng yêu, thách thức lòng kiên nhẫn của Yến tiên sinh chứ?
“Vị tiểu thư này, cô muốn ăn cơm, làm ơn đi ra ngoài, đi đến phòng ăn!” Anh Anh bước một bước ra, tới trước mặt Khương Quỳ, mặt nặng như chì, mũi không phải mũi, tự cho mình đúng mà quát: “Ai cho cô ở phòng khách, Yến tiên sinh ghét nhất người trong phòng khách ăn cơm, ghét nhất mùi dầu mỡ!”
Khương Quỳ khẽ liếc mắt, liếc Anh Anh một cái rồi quay đầu nhìn Yến Nhung: “Yến Nhung tiên sinh, tôi nói ăn sáng xong ở nhà anh, hy vọng anh có thể tìm lại tiền cho tôi.”
“Bữa sáng làm xong rồi, ăn hết mất khoảng 10 phút, trong 10 phút, nếu anh không tìm được tiền của tôi, nếu không lấy lại được tiền của tôi, thì đừng trách tôi không khách khí, tự mình ra tay!”
Mặc một thân chính trang, Yến Nhung đôi mắt sắc lẻm chứa đầy băng giá như dao, bàn tay thon dài đặt trên chân, khí tức toàn thân giống như ánh mắt anh, lạnh đến nỗi đóng băng người.
Anh Anh tự cho mình là nữ chủ nhân biệt thự, bị Khương Quỳ coi như không khí, lập tức nổi cơn thịnh nộ: “Khương tiểu thư, cô có ý gì…”
“Yến Nhung tiên sinh, người hầu nhà anh, giọng còn to hơn anh đấy!” Giọng nhẹ bẫng của Khương Quỳ át đi giọng đầy lửa giận của Anh Anh: “Cũng đúng, tối qua anh mất ngủ, giám thị tôi, tôi tháo máy giám thị, đưa cho anh, chính cái người hầu tên Anh Anh này nói tôi nửa đêm ra ngoài câu dẫn anh.”
“Tôi không biết, thì ra người hầu nhà giàu, còn làm ra vẻ chủ hơn cả chủ, đối với khách của chủ thì chỉ tay năm ngón, mở miệng mắng chửi, mắt đầy khinh bỉ!”
Sắc mặt Anh Anh biến đổi, nhìn Yến Nhung, vội vàng giải thích: “Yến tiên sinh, ngài đừng nghe cô ta nói bậy, tối qua Khương tiểu thư chỉ quấn mỗi cái khăn tắm, nếu không phải tôi ngăn cản, nhất định cô ta sẽ tìm ngài!”
“Tôi là vì Yến tiên sinh, không có chỉ tay năm ngón, mở miệng mắng chửi, mắt đầy khinh bỉ, toàn là cô ta hãm hại tôi, oan uổng tôi. Yến tiên sinh, ngài nhất định phải làm chủ cho tôi.”
Những người hầu, người giúp việc, vệ sĩ khác: “…”
Anh Anh này có phải bị bệnh gì không?
Một người hầu như cô ta, ở đây có chỗ cho cô ta nói sao?
Cô ta tự coi mình là cái gì?
Tự coi là phu nhân của nhà này à?
Khương Quỳ một tay bưng đĩa, một tay cầm nĩa, như không có ai, ăn bữa sáng của mình, không thèm để mắt tới Anh Anh, hoàn toàn không coi cô ta ra gì.
Yến Nhung giơ đồng hồ đeo tay lên, nhìn một cái, đôi mắt sắc như dao nhìn về phía Anh Anh.
Anh Anh sợ đến mức run lên, trong lòng hưng phấn, cuối cùng cũng có thể đối diện với Yến tiên sinh rồi, cô ta đẹp, eo thon, ngực to, mông to, nhìn là biết sẽ sinh con trai.
Yến tiên sinh cưới cô ta, ở cùng cô ta, cô ta nhất định sẽ sinh cho Yến tiên sinh một thằng con trai, đến lúc đó con cô ta thừa kế gia sản của Yến tiên sinh, cô ta sẽ là phú bà nhất trong các phú bà.
Yến Nhung qua bảng tên trên ngực bộ đồ hầu gái của Anh Anh xác định tên cô ta, mở miệng lạnh lùng nói: “Mọi người, tôi vừa đã nói, ai lấy tiền, đứng ra, trả lại tiền, đi tự thú, pháp luật phán thế nào thì chịu thế đó, tôi sẽ không cho người can thiệp.”
“Nhưng không ai đứng ra, không ai trả lại tiền, ôm tâm lý may mắn, cho rằng mình có thể thoát, thế là các người đã sai hoàn toàn.”
“Luật pháp nước Z quy định, trộm cắp tài sản có giá trị từ 500 nghìn trở lên, bị phạt tù có thời hạn từ 10 năm trở lên hoặc tù chung thân. Kẻ trộm tiền không thừa nhận, không sao, trong 10 phút tôi tra ra, tôi sẽ để đội luật sư của tôi cố gắng biến các người thành tù chung thân!”
