Chương 74: Thứ này quấn lưng còn thấy phiền
Đúng là một tiểu yêu tinh biết hành hạ người ta!
Mềm cứng đều không ăn!
Cây ăn thịt người không thể nhịn được nữa.
Đã không chịu nói chuyện tử tế với ta, thì đừng trách ta dùng vũ khí cuối cùng!
Tô Ly nhìn theo hướng ngón tay của Ốm chỉ.
Chỉ thấy cây ăn thịt người ở dưới một cái cây to 'chít chít chít chít' không ngừng.
Cứ như cái máy lặp lại vậy!
Đây là đang lên cơn động kinh gì thế?!
Tô Ly nhíu mày, đang định gọi nó quay lại.
Chỉ thấy cây ăn thịt người vốn đã biến to, tiến hóa thành phiên bản plus.
Run lên như thể đang rùng mình.
Bỗng nhiên, cuống hoa lại bắt đầu kéo dài, đóa hoa khổng lồ từ từ bay lên.
Vèo vèo vèo!
Cổ dài hơn!
Đóa hoa to hơn!
Miệng cũng to hơn!
Tô Ly sững sờ.
Đây là……
Phiên bản plus max!!!
Cái miệng khổng lồ sâu thẳm há to.
Nhắm thẳng tán cây lớn.
'Oàm oàm ~' Một miệng cắm xuống, dùng sức kéo mạnh.
Dưới đất chỉ còn lại một gốc cây.
Như một cây hành bị ai đó cắn đứt phăng, phần gốc lẻ loi cắm trên mặt đất.
Cái miệng lớn của cây ăn thịt người, má phồng lên nhai nhóp nhép.
Rắc rắc~
Với kết quả này, cây ăn thịt người có chút không hài lòng.
Nó là một cây hoa theo đuổi sự hoàn hảo.
Giống như khi ăn thịt nướng, có thể cuốn rau sống.
Nhưng rau sống mà nhiều quá, sẽ không nếm được vị thịt nướng nữa!
Bây giờ cũng đại loại tình huống như vậy.
Cái cây này lá và cành sum suê, thức ăn chay nhiều quá, một chút đã ảnh hưởng đến vị ngon của thịt……
Một sao đánh giá kém!
Ốm vừa mách tội xong, cằm suýt rớt xuống đất.
Cái hoa này, chết tiệt, lại còn có thể lớn hơn nữa sao?!
Còn vương pháp hay không?!
Lão vừa mách, chắc nó không nghe thấy chứ?
Nó có ăn thịt mình không?
Chắc không đâu, dù sao mình gầy thế này, còn không đủ nhét kẽ răng……
Ốm rụt cổ lại.
Không hiểu sao, trời nóng thế mà hắn lại thấy hơi lạnh……
Xương sống sau lưng, lành lạnh……
Tô Ly cười vẫy tay, nhìn con thú cưng đáng yêu của mình đang còn chưa đã, dùng một cành cây to xỉa răng.
Úi, dễ thương quá……
“Chít Chít ngoan lắm, không chạy đâu, chắc là xác sống ăn nhiều quá, toàn thịt nên ngán. Ăn chút rau xanh giải ngán nhé.”
“Chít Chít?!”
“Ừ, tôi vừa thấy nó cứ chít chít không ngừng, chợt lóe lên một tia sáng, thế là nghĩ ra cái tên này! Hay không?!”
“Ờ…… hay đấy……”
“Tôi cũng thấy hay, nó chắc chắn sẽ thích cái tên mới này!”
“……
Ốm lặng lẽ cúi đầu.
Đồng cảm nhìn cây ăn thịt người tuy xấu nhưng khi đánh nhau vô cùng oai phong.
Cái chủ nhân của nó về mặt đặt tên, thực sự không được tốt lắm.
Một đóa hoa bá khí như thế, lại tên là Chít Chít?!
Sau này ngày nào cũng bị gọi cái tên này, liệu nó có bị trầm cảm không.
Eo ~ Nghĩ thôi đã thấy sợ!
Ốm lẩm bẩm trong lòng.
Không ngờ, Tiểu Cương Pháo đột nhiên lại gần, nhìn chằm chằm vào mặt hắn.
Nhỏ giọng nói.
“Vẻ mặt của chú có vẻ ghét bỏ nhỉ, chú thấy không hay à? Cháu thấy cái tên này khá sáng tạo, người thường không nghĩ ra được!”
“Chú có thấy chị ấy đặt tên như cỏn à? Nếu có ý kiến thì hãy mạnh dạn nói ra…… Không nói thì chị ấy sao biết cái tên này dở tệ được……”
“Tiểu Cương Pháo, câm mồm cho lão!”
Ốm nghiến răng gầm lên, lại từ túi quần lót bên phải lôi ra một cây xúc xích ngô nhỏ.
“Đây là lương thực cuối cùng đấy, cháu à, đừng có quá đáng!”
Nói xong, hắn cẩn thận liếc nhìn Tô Ly, thấy cô ấy như không để ý động tĩnh bên này.
Thở phào nhẹ nhõm, cười.
Tiểu Cương Pháo không động thanh sắc, liếc nhìn cái quần lép xẹp của Ốm.
Xác nhận địa chủ gia thật sự không còn dư lương nữa rồi.
Cũng cười.
Đại hỉ.
…………
Ngọn lửa trên người Hàn Tín tí tách bắn ra tia lửa.
Thấy sắp tắt rồi lại cháy, cháy rồi lại tắt, lửa càng lúc càng thưa thớt.
Nhưng đàn xác sống xung quanh còn khoảng ba năm trăm con!
“WTF! Tao sắp không còn xăng rồi!
“Đại tỷ cứu mạng! Em không chịu nổi nữa! Hết lửa rồi!”
“A Ly! A Ly, tôi cũng chịu không nổi rồi, tay run rẩy, sắp không cầm nổi dao nữa!”
Ngưu Đại Bảo vốn đã kiệt sức, hơi chịu đựng không nổi.
Chỉ là cố gắng gắng gượng một hơi, không muốn 'giơ tay đầu hàng' trước lão Hàn.
Thấy Hàn Tín trước hết không chịu được lên tiếng cầu viện.
Hắn cũng liền xì hơi, lập tức toàn thân vô lực.
Cũng vội vàng hướng về phía Tô Ly hét lớn.
Lời vừa dứt.
Mấy chục sợi dây leo mảnh khảnh cuốn theo gió, lao tới từ không trung!
Bốp!
Bốp bốp!
Gầm gừ gừ!
Những con xác sống xung quanh chúng, từng đứa một bị xuyên thủng đầu, như những que xiên que.
Ba năm con một nhóm bị xâu thành xiên, trán của thây ma phía sau dính sát gáy của thây ma phía trước.
Một, hai, ba, bốn, năm, sáu, bảy, tám……
Những con xác sống vừa nãy còn nhe răng múa vuốt giãy dụa, chưa đến vài giây, tất cả đều khô đét chỉ còn da bọc xương.
Từng đứa một bất lực treo trên dây leo.
Dây leo mắc trên cây.
Những dây leo dài nối liền nhiều cây lớn, lá cây phát ra ánh sáng đỏ nhạt, như dây đèn màu bên ngoài quầy thịt nướng!
Gió đêm thổi qua.
Những xác sống khô đét dài ngoằng trên cây đung đưa.
Đầu chạm đầu, chân chạm chân.
Hết sức hài hòa……
Toàn bộ quá trình từ đầu đến cuối, không tới một phút.
Phụt~
Ngọn lửa trên người Hàn Tín phụt một tiếng, lóe lên, bắn ra mấy tia lửa.
Hoàn toàn tắt.
Ngưu Đại Bảo thuần thục từ trong túi quần móc ra một túi ni lông kín.
Đưa cho Hàn Tín.
“Lão Hàn, dị năng của mày không được tốt lắm nhỉ.”
“Mỗi lần dùng dị năng, quần áo giày dép trên người đều cháy sạch, lông cũng cháy sạch, quần lót cũng không còn. Chỉ có thể chạy lông.”
“A Ly đã nói, phải văn minh dắt chim!”
“Sau này mày còn chọc mù mắt chị ấy, chị ấy sẽ cắt của mày đấy!”
Hàn Tín nhận lấy túi ni lông do Ngưu Đại Bảo đưa.
Vừa lấy ra.
Chiếc quần đùi lớn màu đỏ phiên bản năm bản mệnh trên tay còn chưa kịp mở ra.
Nghe thấy lời của Ngưu Đại Bảo.
Tay run lên, quần đùi suýt rơi vào đống thịt vụn dưới đất.
“Cắ... cắt?!”
Hàn Tín mặt mày ngơ ngác quay đầu lại.
“Ngươi có nói tiếng người không?!
Cái thứ này có thể cắt bừa được sao? Cổ đứt, nó còn chưa đứt kìa!”
Ngưu Đại Bảo trợn mắt.
“Quan trọng đến vậy sao?
Tôi thấy cái thứ này cũng chả có ích gì?
Chỉ để dùng tè, bình thường quấn lưng tôi còn thấy phiền!
Mày thích à? Để tôi cho mày mượn xài!”
Ngưu Đại Bảo vẻ mặt chân thành, thật thà.
Hàn Tín mặt cứng đờ mặc quần, chỉ muốn tát thẳng vào mặt hắn!
Đây có phải là tiếng người không vậy chứ?
Cánh tay dính máu me của Ngưu Đại Bảo gác lên vai Hàn Tín.
Hai người hướng về phía Tô Ly đi.
Một người mặt mày hớn hở nói chuyện.
Người kia mặt thối vì chán sống.
Cái đầu vừa bị đốt của Hàn Tín, đặc biệt bóng loáng.
Vừa trắng vừa sáng!
Trán lóe lên một tia sáng trong bóng tối.
Keng~
Mọi người từ đầu đến cuối quan sát toàn bộ trận chiến, đều ngơ ngác!
Tiểu Cương Pháo suýt rớt con mắt ra ngoài.
“Thế là kết thúc rồi?”
“Chắc là kết thúc rồi……”
Triệu Cương hít một hơi thật sâu.
Đây không phải máy bay chiến đấu hình người.
Đây chính là vũ khí hạt nhân!
Trước đó chưa tận mắt thấy cách chiến đấu của Tô Ly.
Tuy hắn kinh ngạc vì cô ấy có thể một mình xử lý nhiều xác sống trong tù đến vậy.
Nhưng xa xa không bằng tận mắt chứng kiến rung động đến thế.
Đây thậm chí không thể tính là chiến đấu!
Đây chính là sự tàn sát một chiều!
Giống như vác súng máy bắn quét một đám người tay không thể trói gà!
Kết quả không có gì bất ngờ!
Sảng khoái chết cha!
Không biết giờ quỳ xin làm đàn em của đại lão, còn kịp không?!
