Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Tôi Trọng Sinh Ở Tận Thế Và Chọn Cuộc Sống Thảnh Thơi > Chương 76

Chương 76

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 76 có bản audio.

Chương 75: Phòng Biệt Giam Số Bảy

 

“Mấy người đơ ra đấy làm gì? Đi chứ?”

 

Hàn Tín mặc quần lót đỏ in rồng vàng, nghênh ngang bước tới.

 

Dù sao cả người cũng toàn máu bẩn, mặc mỗi cái quần lót là ổn rồi.

 

Thay quần áo còn phải tắm, phiền!

 

Hắn sải bước, cái đầu trọc lốc sáng bóng.

 

Sốt ruột nhìn đám người đang ngồi xổm bất động như “vịt ngốc”.

 

“Mấy người lề mề gì thế? Từng đứa ngơ ngác hết, sao? Bị khí chất của anh đây chinh phục rồi hả?!”

 

“Lão Hàn, đám này trông không được thông minh cho lắm!”

 

Ngưu Đại Bảo vác chùy sói, ngốc nghếch đi sau.

 

Cây chùy sói đặc chế đen tuyền.

 

Đầu là một mũi nhọn, giữa thẳng, phần chùy phía sau hình ô liu, đầy gai nhọn, nhìn từ xa giống như một con nhím biển khổng lồ.

 

Ai mà bị nó quất một phát thì không cần cấp cứu nữa.

 

Mũi nhọn dính đầy thịt thối và óc trắng hếu, máu đen hôi thối nhỏ giọt chảy xuống.

 

Sức ép thị giác này, cũng hơi mạnh quá rồi.

 

Mọi người bị “vương bát chi khí” tràn mặt làm chấn động, nhất thời đều theo bản năng hít một hơi lạnh.

 

Hàn Tín thích chí.

 

Hê hê, hắn thích nhìn người khác lộ vẻ mặt chưa thấy đời với hắn.

 

Tâm lý kỳ lạ nào đó được thỏa mãn.

 

Tô Ly nhảy từ trên cửa xuống.

 

Triệu Cương hồi thần, vội vàng xáp tới.

 

“Cửa vào kho vũ khí ở ngay sau phòng biệt giam số bảy, tôi dẫn các người tới ngay!”

 

Nói xong, hắn dẫn đám anh em đi trước về hướng mục tiêu.

 

Hàn Tín và Ngưu Đại Bảo đi sau Tô Ly.

 

Trong tay cầm tinh hạch đã được tinh lọc mà cô vừa cho, đi vài bước lại bỏ một viên vào miệng.

 

Công nhận, thứ này tan ngay trong miệng.

 

Không có mùi vị gì.

 

Hơi mát, cảm giác như cục đá nhỏ vậy.

 

Cây ăn thịt người vừa vào đã tinh mắt phát hiện một tên Liếm Thực Giả lén lút trốn, liền chạy tán loạn khắp nơi!

 

Tạm thời tách khỏi đội ngũ.

 

Mọi người tiến về phòng biệt giam số bảy huyền thoại.

 

Triệu Cương và đám người cẩn thận mở đường, đi hết sức dè dặt.

 

Dù sao chỉ sơ sẩy một chút là có thể bị quái vật từ đâu lao ra tấn công, xé xác.

 

Đâu phải chơi game, có thể hồi sinh.

 

Mạng chỉ có một.

 

Nhưng đi được hai phút, họ đột nhiên phát hiện, xung quanh yên tĩnh đến lạ.

 

Lại không thấy một con zombie sống nào cả.

 

Triệu Cương không khỏi nhớ lại lúc vào cửa, hắn đã thấy trên quảng trường những tấm da khô đét san sát nhau.

 

Xanh thẫm, hôi thối, toàn là da zombie.

 

Hắn không phải kẻ ngốc, đã tận mắt thấy mấy con zombie bên ngoài hóa khô trong nháy mắt, rồi bị treo lên thế nào.

 

Cho nên đám quái vật trong tù đã đi đâu, không nói cũng biết.

 

“Ực ~”

 

Hắn nuốt nước bọt, hơi sợ.

 

Đây là phiên bản tận thế của Bắc Thần Hấp Tinh Đại Pháp sao?!

 

Liệu bọn họ dẫn đường xong có bị hút khô rồi treo lên cây không?

 

Triệu Cương hơi sợ, nhưng càng không dám biểu lộ nỗi sợ ra mặt.

 

Tiểu Cương Pháo bám sát bên cạnh hắn, mặt nghiêm túc.

 

Cả đội cứ thế trong sự yên tĩnh kỳ quặc, đi thẳng tới phía sau phòng biệt giam số bảy.

 

Thuận lợi không tưởng.

 

Triệu Cương trước đây hoàn toàn không ngờ, chuyến thám hiểm nhà tù Kê Minh Sơn đầy nguy hiểm trong mắt hắn, tưởng chín phần chết một phần sống.

 

Lại có một ngày đến được bằng cách này.

 

Trước khi xuất phát, hắn đã tự cổ vũ biết bao dũng khí, thậm chí quyết tâm coi chết như không.

 

Lúc thả lỏng tâm tình, những dũng khí đó dồn lại trong lồng ngực, từ từ lắng xuống, thấm thẳng xuống đan điền.

 

“Xì ~”

 

“Trời ơi!”

 

“Đứa chó nào đánh rắm đấy?!”

 

“Xin lỗi mọi người, ngại quá ha, tôi… hơi căng thẳng quá, không kiểm soát được lỗ đít!”

 

Ốm đi ngay phía sau là người đầu tiên hứng chịu, khói xông mắt nổ đom đóm.

 

Tô Ly đứng xa, chỉ hơi nhíu mày, khẽ chậm bước.

 

Ngưu Đại Bảo đang ăn móng giò lợn Tô Ly cho.

 

Hí hí mũi, mặt đầy kinh ngạc: “Lão Hàn, tôi như nghe thấy nhà ai đang nấu cơm ấy!”

 

Hàn Tín bất lực liếc xéo cái tên đen sì cao lớn bên cạnh.

 

“Ăn móng giò của anh đi, tôi thấy anh đói đến hóa điên rồi!”

 

“Chỗ quái gì thế này, làm gì có người nấu cơm? Muốn chết à!”

 

“Đó là có người đánh rắm đấy!”

 

…………

 

“Cậu nói là chỗ này?”

 

Tô Ly đứng trước một bức tường xi măng trông rất bình thường.

 

Quan sát kỹ.

 

Nhìn cả hồi.

 

“Đây chỉ là một bức tường thường thôi, cửa đâu? Vào bằng cách nào?”

 

Triệu Cương bò dưới đất, nghiêm túc móc khe tường.

 

Vừa rảo dọc theo khe vừa mở miệng nói.

 

“Chắc chắn là chỗ này, người đó nói cửa vào chính là bức tường này! Không sai được!”

 

“Hơn nữa nhà tù Kê Minh Sơn có tổng cộng mười phòng biệt giam, mấy phòng khác đều từng giam phạm nhân phạm lỗi, duy chỉ có phòng biệt giam số bảy. Vẫn chưa từng dùng, giống như một vật trang trí vậy.”

 

“Có người nói là vì phòng biệt giam số bảy có ma, nên mới bỏ trống.”

 

“Nhưng làm sao có thể? Vào tù trong này đứa nào chẳng là ác quỷ hung tàn! Thế mà lại sợ ma?!”

 

“Mấy người lại đây, cùng tìm đi!”

 

Triệu Cương gọi đám anh em.

 

Thế là, chín người cong mông cùng nhau móc khe tường.

 

Tô Ly hơi mất kiên nhẫn.

 

Nhìn Ngưu Đại Bảo vừa gặm xong móng giò thứ ba.

 

Ngưu Đại Bảo hiểu ngay.

 

Đặt chùy sói trên vai xuống đất.

 

Lùi vài bước, dồn lực chờ phát động!

 

“Mấy người, tránh ra hết cho tôi!”

 

Ngưu Đại Bảo quát một tiếng, Triệu Cương và đám người quay đầu nhìn, vội vàng lăn ra tránh.

 

Chỉ thấy phía sau một bóng người cao lớn như gò đồi lao tới như con bò mộng.

 

Nhảy lên, rồi cả người đập mạnh vào tường.

 

Tức thì, Triệu Cương cảm thấy cả không gian rung chuyển, như động đất.

 

Bụi bay ào ào xuống!

 

Một đòn này, ít nhất cũng ngàn cân có hơn!

 

Đây là sức lực cỡ nào?!

 

Người tiến hóa tăng cường sức mạnh hắn cũng không phải chưa thấy, làm gì có biến thái như này?!

 

“Ầm!”

 

Trọng lực cộng với tốc độ, lực va chạm khủng khiếp như vậy.

 

Mọi người đều nghĩ tường chắc chắn sẽ sập.

 

Kết quả không, sau khi rung nhẹ, mặt tường chỉ lõm xuống một cái hố nông.

 

Lại không sập?

 

Tô Ly nhíu mày.

 

Xem ra không tìm nhầm chỗ, bức tường này, hình như được xây bằng vật liệu đặc biệt.

 

Lại vững chắc đến thế.

 

“Anh, quay lại đi, em nghĩ cách.”

 

“Không được, bức tường này là của tôi! Hôm nay tôi nhất định phải đổ nó! Chúa cũng không cản được tôi!”

 

Ngưu Đại Bảo lắc đầu, mặt đầy bất phục, lùi vài bước, tích lũy lại sức.

 

Vừa nãy nhất định là tư thế không đúng.

 

Trên đời này không có bức tường nào anh ta đổ không nổi!

 

“Ầm!”

 

“Ầm!”

 

“Ầm ầm ~”

 

Sau mấy cú liên tiếp, cả bức tường cuối cùng không chịu nổi, ầm vang sụp xuống.

 

Ngưu Đại Bảo hài lòng vỗ bụi trên người, ngẩng đầu nhặt chùy sói đi đến bên Tô Ly.

 

Trên mặt hiện rõ bốn chữ——“Khen tôi đi!”

 

“Oa~ Anh trai, anh giỏi quá! Tường dày thế mà cũng đổ được! Anh cũng giỏi quá đi! Quả nhiên có anh bảo vệ em, em là an toàn nhất~”

 

Tô Ly trước hít một hơi thật sâu, rồi cười tươi rói.

 

Khen một trận đầy kịch tính.

 

Xong lại liếc nhìn Hàn Tín không chút động tĩnh.

 

Hàn Tín nhớ tới mấy vụ Ngưu Đại Bảo quấy phá lần trước vì không được khen.

 

Nhịn buồn nôn, giơ ngón tay cái.

 

“Đại Bảo ca đúng là trụ cột của đội chúng ta, quá đẳng cấp luôn!”

 

“Lòng ta kính ngưỡng anh như nước sông cuồn cuộn không dứt…”

 

“…”

 

Đội Triệu Cương,

 

ngơ ngác…

 

Tôi là ai? Tôi đang ở đâu?

 

Phong cách đối diện méo mó quái gở rồi!

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi