Chương 23: Lâu rồi mới ra ngoài trường
Đứng từ xa, tôi nhìn thấy rõ sự căm hận trong ánh mắt mấy gã con trai kia. Nhưng trước mặt là những tay cao to, lăm lăm vũ khí, cuối cùng bọn họ vẫn không dám xông vào siêu thị.
Thấy vậy, tôi không khỏi bĩu môi. Chả trách sao bọn mày đói meo. Thời buổi này thế nào cũng chết, chi bằng liều một phen, biết đâu lại tìm được đường sống?
Tuy tôi thấy cách làm của cái gã chủ tịch gì đó không vừa mắt, nhưng trong hoàn cảnh hiện tại, làm vậy cũng chẳng có gì đáng trách.
Nói thế nào nhỉ! Thời buổi này chẳng khác gì quay về thời đồ đá. Người ta đánh giá một người có giỏi hay không, không còn là việc bạn có bao nhiêu bằng cấp, IQ cao đến đâu nữa, mà là thân thể bạn có đủ cường tráng hay không, trong hoàn cảnh khắc nghiệt bạn có sống sót được hay không.
Nói khó nghe một chút, con người bây giờ cũng giống như động vật chọn bạn đời, tiêu chuẩn bắt đầu nghiêng về việc con đực có khỏe hay không, chứ không phải con đực thông minh đến mức nào.
Mấy kẻ yếu ớt bị cuộc chơi đào thải không thương tiếc kia đành ra về tay trắng, dìu nhau đi về phía xa.
Tôi quyết định lén đi theo xem sao, vì cái gã ngớ ngẩn giữ cổng vừa nãy có nhắc đến bên ngoài trường. Nói vậy tức là học sinh đã bắt đầu tỏa ra ngoài trường rồi. Cũng chẳng còn cách nào khác, thức ăn không tự sinh ra được, muốn khỏi đói thì phải liều mạng.
Cứ lẽo đẽo theo sau, cuối cùng tôi tới được bức tường nằm ở phía đông cùng của khuôn viên trường. Bên ngoài là một khu dân cư kiểu cũ, tòa nhà cao nhất cũng chỉ có sáu tầng.
Đây là lần đầu tiên sau khi đại dịch zombie bùng phát, tôi tận mắt chứng kiến cảnh vật bên ngoài trường. So với cảnh tượng thê thảm bên trong, bên ngoài còn khiến người ta không dám nhìn thẳng. Nhà cửa sụp đổ, ô tô đâm nát, thi thể người nằm khắp nơi, thậm chí tôi còn thấy cả một bộ hài cốt trẻ con bị gặm nát cả mặt.
“Đệch, thảm thật.” Tôi không kìm được lẩm bẩm một câu.
Nhìn mấy cậu con trai gầy yếu chui qua một khe hở của hàng rào rồi đi xa dần, tôi cũng bước tới. Nhưng thử một lần rồi mới biết mấy nhóc đó ốm đến mức nào, vì tôi chui không lọt. Hàng rào kẹt ngang ngực, đẩy thế nào cũng không qua.
Bất lực lắc đầu, tôi đành chọn cách nhảy qua. Hàng rào cũng không cao, chỉ khoảng hai mét. Tìm được chỗ trụ vững, tôi lấy đà, nhún một cái rồi phóng thẳng ra ngoài.
Ra tới bên ngoài, tôi càng thận trọng hơn. Nhưng nhìn mấy nam sinh phía xa sắp đi khuất giữa những dãy nhà, tôi lại yên tâm. Mấy nhóc đó dám ra ngoài mà chẳng phòng bị gì, chứng tỏ con đường này đã được người ta dò đi dò lại nhiều lần, nên bọn chúng mới đủ tự tin đến vậy.
Hết áp lực trong lòng, tôi thả lỏng, bắt đầu quan sát xung quanh. Nghe nói là khu dân cư, nhưng vì nằm sát trường học, tầng một của mấy tòa nhà cơ bản đều biến thành cửa hàng nhỏ. Hàng ăn vặt, tạp hóa gì cũng có, nhưng mấy cánh cửa đóng chặt im ỉm khiến tôi thấy hơi khó hiểu.
Theo lẽ thường, nếu có người rời trường ra ngoài tìm đồ ăn thì nơi này phải là nơi bị phát hiện sớm nhất, vậy mà chẳng thấy ai vào mấy quán ăn vặt để tìm thức ăn cả?
Mang theo thắc mắc, tôi bước tới trước một quán cơm rang, áp tai vào cửa nghe ngóng. Trong quán không một tiếng động. Tôi dùng móng vuốt gõ nhẹ lên cửa, sau đó liền nghe thấy tiếng gầm gừ ư ử lao về phía cửa.
“Thảo nào, hóa ra bên trong có zombie, chẳng ai dám vào.” Tôi lùi lại hai bước, lẩm bẩm.
Ngẩng đầu nhìn lại tấm biển hiệu lần nữa, xác định đúng là quán cơm rang, tôi bắt đầu động lòng. Vì quán bán cơm rang thì gạo trong đó chắc chắn không ít, đó đúng là lương thực thượng hạng. Mà gạo trong ký túc xá của tôi cũng đang sắp cạn.
Nghe tiếng động trong quán, tôi đoán số zombie nhiều nhất cũng không quá ba con, với tôi thì chuyện nhỏ như chơi.
Có người sẽ hỏi, sao tôi dám chắc mình nghe không nhầm, hay nói cách khác là tại sao tôi chắc chắn mình nghe chuẩn đến vậy. Về chuyện này, tôi chỉ có thể nói, dạo này tôi toàn làm gì? Còn lũ zombie dưới lầu nữa, ngày nào cũng hễ nghe động tĩnh là ư ử gào không ngớt. Chút thính lực này mà không luyện ra thì tôi phí công ăn ở.
Ngay lúc tôi chuẩn bị đá tung cánh cửa gỗ bọc tôn kia để xử lý mấy con zombie thì từ phía xa vang lên tiếng kêu cứu thảm thiết.
Tôi vội vàng núp vào một ngách cầu thang, nhìn về hướng tiếng kêu cứu truyền tới, cũng chính là hướng mấy nam sinh vừa rời đi. Từ xa, tôi đã thấy hai con zombie đang đuổi theo một nam sinh đeo kính.
Thực ra nói theo lẽ thường, một thanh niên khỏe mạnh, không bị vây trước chặn sau, thì muốn bỏ xa hai con zombie với tốc độ không nhanh nhẹn gì cũng chẳng khó. Nhưng lúc này cậu nam sinh kia bước chân lảo đảo, chao qua chao lại, nên hai con zombie mới bám sát phía sau, suýt nữa thì thành miếng mồi ngon.
Chuyện này, thật lòng tôi chẳng muốn dính vào. Nhưng cậu nam sinh đó là một trong mấy người vừa rời đi. Giờ chỉ còn lại mỗi cậu ta, nghĩa là mấy người kia chắc khó mà sống sót.
Về cái gã chủ tịch trong trường kia, tôi biết quá ít. Mà nhìn theo tình thế hiện tại, tương lai thế nào chúng tôi cũng sẽ phải đánh nhau với hắn một trận. Cứu cậu nam sinh này, cho cậu ta một bữa cơm, tìm hiểu chút tình hình, kỳ thực cũng là một cách.
Đã nghĩ tới thì làm luôn. Không thông minh không có nghĩa là tôi không biết nắm bắt cơ hội.
Cậu nam sinh ngày càng chạy gần, vừa chạy ngang qua trước mặt tôi thì ngã lăn xuống đất. Ngay lúc hai con zombie nhắm vào cậu ta, chuẩn bị lao tới, tôi nắm bắt thời cơ, lách người một cái đã tới phía sau chúng. Nhắm chuẩn gáy từng con, tôi cho mỗi con một nhát. “Bịch bịch” hai tiếng, cả hai con zombie ngã sõng soài xuống đất.
Cậu nam sinh nhắm chặt mắt chờ chết, đợi mãi mà chẳng thấy cảm giác bị xé xác đâu, bèn kinh ngạc mở mắt ra. Khi nhìn thấy tôi đeo khẩu trang, cậu ta sững người một lúc. Cậu ta không hiểu nổi, thời thế này sao lại còn có người ra tay cứu mình.
Nhưng khi cậu ta nhìn thấy móng vuốt trên tay tôi, nỗi sợ trong mắt cậu ta còn đậm hơn cả lúc đối mặt với hơn một trăm con zombie.
“Hình... Hình Thiên, anh là Hình Thiên!” Cậu ta lắp bắp nói.
“Cậu biết tôi à?” Tôi khó hiểu nhìn cậu ta. Lạ thật, tôi đeo khẩu trang mà! Đeo phí rồi?
“Vũ khí... vũ khí của anh.” Cậu nam sinh run rẩy giơ tay chỉ vào móng vuốt của tôi.
Tôi giơ tay lên nhìn một cái, bừng tỉnh hiểu ra. Cái thằng ngốc trên diễn đàn kia từng đăng video tôi giết người, chắc chắn cậu ta đã xem qua.
“Cậu sợ tôi à?” Tôi hỏi.
“Chủ tịch nói anh giết người không chớp mắt, nói anh ăn thịt người không nhả xương.”
Cái gì cơ? Không nói chuyện khác đã, chỉ riêng hai câu lừa người này thì tên chủ tịch ngu ngốc đó trình độ văn hóa cũng chẳng cao. Bất cứ ai hơi có não một chút cũng không thể bị hắn lừa được.
“Cậu nói cái ông chủ tịch đó, có phải là cái tên trên diễn đàn đã lừa các cậu chĩa mũi nhọn vào tôi không?” Tôi mỉm cười nghiêng đầu hỏi.
Tôi không cười thì đỡ. Tôi vừa cười một cái, cậu nam sinh đối diện vội vàng co mông lùi ra sau, bộ dạng hoảng loạn cứ như thể tôi sắp giở trò đồi bại với cậu ta vậy.
Tôi gỡ khẩu trang xuống, cay đắng lắc đầu, bước hai bước tới, đạp một phát khiến cậu ta ngã lăn ra đất: “Đồ ngốc! Động não chút đi. Tao mà muốn giết mày thì cứu mày làm gì?”
