Chương 24: Chủ tịch hội học sinh
Bị tôi nói một trận, thằng nhóc cuối cùng cũng tỉnh ngộ, hóa ra thế lực xấu xa lớn nhất trường là gã chủ tịch kia, chứ không phải tôi.
Nhìn bộ dạng như vừa được khai sáng, bừng tỉnh đại ngộ của cậu ta, tôi hài lòng gật gù, không ngớt lời khen: “Thằng nhóc này còn dạy được.”
“Hình Thiên, cho tôi chút đồ ăn được không, tôi biết anh có rất nhiều.” Dù đã biết tôi không phải người xấu, nhưng cậu ta vẫn rất sợ tôi, nhất là khi cất lời xin ăn, cứ như sợ tôi quay ngoắt lại đâm cậu ta một nhát.
Nghĩ cũng phải, trong thời điểm này, một bữa cơm có lẽ cũng bằng một mạng người.
Có mấy ai có thể chia sẻ một phần mạng sống của mình cho người ngoài chứ?
“Tao có nhiều thì tại sao phải cho mày?” Tôi không nhìn cậu ta, sợ dọa cậu ta hết hồn, lỡ một ánh mắt của tôi làm ai đó tụt hồn, tội của tôi lớn lắm.
“Tôi có ích, thật đấy, tôi học cơ khí, tôi biết nhiều thứ, cái gì tôi cũng sửa được. Nếu anh có máy phát điện, tôi có thể làm cho ký túc xá có điện trở lại.”
Nghe nói có điện, mắt tôi sáng rực lên, nhưng tôi không thể lộ ra ngoài.
Vừa quan sát cánh cửa quán cơm rang, vừa làm ra vẻ không quan tâm, đáp lại một câu: “Có điện thì ích gì? Tưởng tao không biết máy phát điện phải chạy bằng dầu diesel chắc? Tao kiếm đâu ra?”
“Em biết, trạm xăng ở cổng trường, giờ zombie rất ít.” Cậu ta vội tiếp lời.
“Ồ, vậy nghĩa là bọn chủ tịch đã ghé qua rồi à? Muốn lừa tao đi liều mạng với bọn chúng?” Nghiên cứu kỹ cánh cửa xong, tôi lùi lại một bước.
“Không phải, không phải đâu. Bọn họ căn bản không biết cách dùng, chỗ đó không có người của bọn họ, thật đấy.” Cậu ta sốt ruột nói.
“Tại sao tao phải tin mày?” Tôi quay đầu nhìn cậu ta một cái.
Cậu ta cúi đầu, có lẽ đang cố nghĩ xem tại sao tôi phải tin cậu ta.
“Được rồi, lát nữa đi theo tao.” Mục đích đã đạt được, không cần thiết phải giày vò một kẻ đang tuyệt vọng.
Lời vừa dứt, tôi giơ chân đạp một phát, cánh cửa trước mặt bật tung.
Hai con zombie bên trong bị cú đạp của tôi hất văng, ngã lăn ra đất.
Chưa kịp bò dậy, mỗi con đã ăn một cú móc câu từ móng vuốt của tôi, nằm bẹp xuống sàn.
Cậu ta trợn mắt há mồm nhìn thủ đoạn của tôi.
Trong ấn tượng của cậu ta, bọn chủ tịch muốn động vào zombie thì phải giữ tỉ lệ ít nhất hai đánh một mới dám ra tay.
Vậy mà tôi lại phá vỡ cái lối mòn đó. Cho nên, lúc này trong mắt cậu ta, tôi chưa đến mức như thần thánh giáng thế, nhưng tuyệt đối là kẻ mạnh trong đám kẻ mạnh.
Bước vào quán nhỏ, tôi liếc một vòng. Đám rau củ chất đống đã bắt đầu héo úa mốc meo, nhưng tôi thấy tận bốn năm bao gạo loại 50 kg.
Hơn nữa, trong tủ đông còn tìm thấy kha khá trứng gà và xúc xích, khiến tôi vui mừng khôn xiết.
Chỉ riêng một quán nhỏ này thôi, ít nhất cũng đủ cho cả đám bọn tôi ăn một tháng rồi.
Nhưng vấn đề khó giải quyết bây giờ là làm sao vận chuyển hết đống đồ này về một lần.
Còn chưa nghĩ ra cách, cậu ta vừa nhìn thấy đồ ăn đã phát cuồng lao vào.
Trứng sống cứ thế một quả một quả đổ thẳng vào miệng, xúc xích càng tham lam ăn được bao nhiêu hay bấy nhiêu.
Ban đầu tôi không nói gì, nhưng thấy cậu ta càng lúc càng phung phí, tôi tung một cú đá quét ngang hất cậu ta văng sang một bên.
“Ăn thì cứ ăn, nhưng phung phí nữa là tao xử mày ngay tại chỗ.”
Có lẽ nhờ có đồ ăn vào bụng, đầu óc cậu ta cũng nhanh nhạy hơn hẳn. Trước lời đe dọa của tôi, cậu ta chẳng hề hoảng sợ, ngược lại còn cười nhìn tôi: “Hình Thiên, sau này em nghe anh, anh bảo gì em làm nấy.”
Giơ tay không đánh người đang cười. Nhìn vẻ mặt đối phương, tôi vừa chua xót vừa bất lực: “Nghĩ cách đưa một đống gạo, xúc xích và trứng này về. Tối nay mày có cơm trắng mà ăn.”
Cậu ta cũng không chần chừ, dùng tay quẹt cái miệng dính đầy trứng sống, đứng dậy lục khắp nhà tìm thứ gì dùng được.
Nhưng tìm cả buổi cuối cùng vẫn chỉ có thể nhăn nhó quay lại bên tôi: “Không được đâu Hình Thiên, chẳng có gì cả, chỉ có thể dùng sức người thôi.”
Nghe vậy tôi chỉ muốn tát cho cậu ta một cái, nhưng tôi nhịn. Một người không thể làm được tất cả, tôi hiểu mà.
“25 kg gạo mày vác nổi không?” Tôi hỏi.
Cậu ta kiên định gật đầu.
Cuối cùng, tôi vác 50 kg, cậu ta vác 25 kg, nhưng vừa trèo vào trường thì cậu ta đã chịu hết nổi.
Tôi tức điên, nhưng cũng chẳng còn cách nào, đành một mình vác 75 kg gạo lặc lè bước tiếp.
May mà trên đường về không gặp bọn chủ tịch. Bọn tôi đi một đoạn lại nghỉ, cuối cùng cũng về tới dưới lầu ký túc xá.
Lão Lục và mọi người đã đợi sẵn trên lầu, vội vàng kéo bọn tôi lên.
Sau đó tôi dẫn Lão Lục, Lão Tứ quay lại thêm một chuyến nữa mới khiêng sạch được quán nhỏ, mà dọc đường cũng không gặp một ai.
Thật ra chuyện này khiến tôi khá bất ngờ. Gã chủ tịch kia đã khống chế cả trường, lẽ nào chỉ nhìn chằm chằm siêu thị mà bỏ mặc những nơi khác sao?
Nhưng tối ăn cơm, nghe cậu ta kể lại, tôi mới biết hết mọi chuyện xảy ra gần đây.
Tối nay bọn tôi coi như được hưởng khẩu phúc thật sự.
Một trong hai cô gái mang từ siêu thị về lần trước có tay nghề nấu nướng rất khá.
Vậy mà chỉ với ba thứ cơm trắng, trứng gà và xúc xích, cô ấy đã kết hợp khiến hương thơm đạt đến cực hạn.
Cả 5 kg gạo cuối cùng bị bọn tôi quét sạch sành sanh, ngay cả Mộ Trình Tuyết và Giang Di cũng ăn gấp đôi lượng bình thường.
Nhấp một ngụm coca đã lâu không được uống, cậu ta khóc, khóc như mưa, thảm thiết như xé lòng.
Vừa khóc vừa liên tục xin lỗi tôi, còn tố cáo chủ nghĩa bá quyền của gã chủ tịch.
Cũng mãi đến lúc này, tôi mới biết cậu ta tên là Hàn Bân, sinh viên năm nhất.
Theo lời cậu ta kể, sau khi bọn họ bị mắc kẹt trong ký túc xá, thật sự có người đi cứu chủ tịch, nhưng zombie trong tòa nhà đó quá nhiều, sinh viên căn bản không dám bước vào.
Cuối cùng chủ tịch đành hạ mình chọn phương án thứ hai, gã đồng ý rằng chỉ cần mỗi ngày dùng dây thừng đưa đồ ăn lên cho gã, gã sẽ dụ hết zombie ở siêu thị đi nơi khác.
Nghe đến đây, một tiếng “mẹ nó” không kìm được bật ra khỏi miệng tôi: “Máy bay không người lái của thằng chết tiệt đó, chẳng phải đã bị Lão Lục dùng gạch đập vụn rồi sao?”
Hàn Bân cười, nói gã chủ tịch có rất nhiều.
“Rồi sao nữa?” Tôi bất lực hỏi.
Hàn Bân kể, sau đó chủ tịch coi như giữ lời, zombie được dụ đi, những người cứu gã cũng nói được làm được, ngày ngày mang cơm lên cho gã.
Ban đầu trường có hai ngày sống chung hòa bình.
Những sinh viên sống sót tuy không tiếp xúc, nhưng ăn ý với nhau lắm, ai đói thì tự đi lấy một ít đồ ăn của ngày hôm đó.
Đến ngày thứ ba, trước cửa siêu thị bắt đầu có người canh giữ. Bọn họ tự xưng là hội học sinh. Hóa ra gã chủ tịch ngu ngốc kia đã lập ra tổ chức này, tự xưng là chủ tịch hội học sinh.
Ai đến thì hoặc là cúi đầu thần phục, hoặc là bị đuổi đi.
Mà những người được giữ lại đều là hạng to cao lực lưỡng. Còn những kẻ nho nhã như bọn họ thì lập tức bị tống cổ, không cho một chút đồ ăn nào.
“Thế còn con gái? Có đứa con gái nào sống sót không?” Lão Nhị đột nhiên chen vào hỏi.
Lời vừa dứt, Phi Phi ngồi bên cạnh cùng cô gái từng bị cắn vào tay lần trước đều ném về phía Lão Nhị những ánh mắt cảnh cáo.
Nhưng lão Nhị vẫn là lão Nhị. Lưu Bị từng nói gì ấy nhỉ? “Đệ nhị của ta vô địch thiên hạ.”
Trước phản ứng của hai cô gái, Lão Nhị làm như không thấy, chỉ chuyên tâm hỏi xem rốt cuộc có cô gái nào sống sót hay không. Hai cô gái cũng chỉ biết tức mà không dám nói.
Còn tôi thì khác. Tôi vừa mới lộ ra ánh mắt khâm phục với Lão Nhị.
Thế là trái phải cùng lúc, hai bàn tay nhỏ nhắn đã nhắm thẳng vào xương sườn non của tôi mà bóp, đau đến mức tôi giãy giụa như một con giòi.
Tôi không hiểu nổi, Lão Nhị đêm nào cũng được vui vẻ bên người đẹp, tôi nghe mà bứt rứt khó chịu, vậy mà vẫn phải giữ phận mình.
Thế đấy! Đây chẳng phải là tình yêu sao? Chẳng phải là yêu thương hết lòng sao? Cần gì phải dùng cực hình với tôi chứ? Tôi oan ức lắm có biết không?
