Chương 5: Lão Ngũ ký túc xá
“Chết mất, suýt nữa là bị mày hại chết rồi.”
Thoát chết trong gang tấc, nhìn đám xác sống chen chúc trên cánh cổng sắt, điên cuồng cắn xé và gầm rú, tôi nằm sóng soài xuống đất, trấn tĩnh trái tim đang đập gần như quá tải.
Một lát sau, tôi vội đứng dậy: “Anh cả nói gọi mày không nghe máy.”
“Đang có việc, không nghe máy là bình thường.” Lão Ngũ nhún vai.
Chỉ vào cái xác nữ bán khỏa thân và cái xác nam trên đất, tôi hỏi: “Hai cái này là sao?”
“Đừng nhắc nữa, suýt nữa thì tôi hết hồn. Đang nghiên cứu đề tài thì bạn trai cô ta xông vào, chưa kịp giải thích thì hắn đã biến đổi, cắn cô ta trước rồi còn định cắn tôi, nên tôi xử lý cả hai.” Lão Ngũ chỉ vào máu trên tay và quần, mặt đầy chán ghét.
Tôi gật đầu: “Đi thôi, chỗ này không nên ở lâu. Tôi đã dụ phần lớn xác sống vào trong sân vận động, hai ta đi đường nhỏ, cẩn thận một chút thì về ký túc xá không vấn đề.”
“Quá đỉnh! Anh Ba, hóa ra video trong nhóm là của anh à?”
“Video gì?” Tôi ngạc nhiên hỏi.
Lão Ngũ lấy điện thoại ra, mở một video cho tôi xem.
Video rõ ràng được quay từ cửa sổ tầng cao, theo kinh nghiệm của tôi thì chắc là tầng năm hoặc sáu.
Trong video phát là cảnh tôi dẫn theo mấy trăm con zombie chạy marathon.
Video rất ngắn, vì tôi lướt qua một cái là hết, người quay gần như chỉ tập trung vào đám xác sống đen kịt phía sau.
Vừa quay, người đó vừa liên tục thốt lên: “Đù, đỉnh thật, nhìn là biết ngay dân thể dục thể thao, ngoài kia loạn thành thế kia rồi mà vẫn còn đi chạy bộ đêm à?”.
Nghe xong, tôi chỉ muốn chửi đổng: “Đầu óc anh chẳng thua gì cái bìu của anh hai tôi, nghĩ thoáng thật đấy. Tôi mà lại đi chạy bộ đêm lúc này à? Hơn nữa chạy nạn và chạy bộ còn không phân biệt được, anh dám nói cho tôi biết anh thi đậu đại học bằng cách nào không?”.
Tôi dẫn Lão Ngũ lặng lẽ quay về.
Dọc đường đi, tôi không khỏi khâm phục bản thân.
Tôi đúng là siêu phàm, thật sự trong toàn khu chẳng còn đám zombie nào đông đảo, thỉnh thoảng mới gặp một nhóm nhỏ lẻ tẻ.
Đối với tôi mà nói, bọn chúng chỉ như đồ trang trí, vì tôi từng là nhà vô địch ba năm liền của giải võ tự do thanh thiếu niên cấp tỉnh thành.
Nếu không vì sau này vai bị thương, thường xuyên bị trật khớp, tôi cũng không thể chọn giải nghệ để trở lại giảng đường.
Tôi nhanh chóng dùng giáo xử lý đám zombie cần xử lý, rồi dẫn Lão Ngũ đi một chuyến đến siêu thị.
May là điện trong siêu thị vẫn hoạt động, đèn sáng choang.
Chắc vì lúc xảy ra chuyện, mọi người đều bỏ chạy? Thế mà giờ trong siêu thị lại chẳng có con zombie nào.
Lục tìm một hồi lâu, cuối cùng tôi cũng tìm thấy trong kho hai chiếc bao tải to đùng.
Tôi bảo Lão Ngũ cứ lấy mấy thứ nhiều calo, ăn no, còn mình thì nhanh tay nhét đồ.
Chúng tôi nhanh chóng vác hai bao thức ăn to đùng ra khỏi siêu thị, chưa đi được bao xa thì gặp một người quen ở góc tòa nhà dạy học.
Không ai khác, chính là chú Lưu mà tôi vừa mới đá chân ngã.
Chú Lưu lúc này thảm đến không dám nhìn, bụng bị xé toạc, ruột gan lòi ra ngoài, nửa đoạn ruột lòng thòng xuống đầu gối, cánh tay phải biến mất, ngay cả nửa khuôn mặt cũng bị gặm trơ xương, nhìn mà xót xa.
Chú Lưu như thể quen tôi lắm, từ xa đã thấy tôi, rồi khập khiễng chạy về phía tôi.
Thấy chú Lưu đáng sợ như vậy, lão Ngũ giật mình: “Chú Lưu chết thảm quá!”
Sắc mặt tôi tối sầm lại, thú thật nghe lão Ngũ nói vậy, trong lòng tôi cũng thấy không yên, dù sao tình cảnh thảm thương của chú Lưu cũng có liên quan trực tiếp đến tôi.
Tôi vốn định kết liễu chú Lưu, nhưng bị lão Ngũ nói vậy nên thật sự hơi không nỡ ra tay.
“Chú Lưu, đừng ép cháu.” Tôi ném thức ăn xuống đất, ngọn giáo trong tay dựng lên.
Lời khuyên can của tôi có lẽ thừa thãi, chú Lưu hoàn toàn không hiểu, vừa đi khập khiễng vừa ngày càng tiến gần tôi.
Tôi thở dài một tiếng nặng nề, nhắm thẳng đầu chú Lưu rồi đâm mạnh.
Giây tiếp theo, tiếng hộp sọ vỡ vụn vang lên.
Nhìn chú Lưu từ từ ngã xuống, tôi rút ngọn giáo ra, vác thức ăn lên và bước đi không ngoảnh đầu.
Nhưng chưa đi được hai bước, tôi đã dừng lại, vì nghe thấy chú Lưu đang nằm dưới đất lẩm bẩm một mình.
Tôi thấy rất lạ, lý ra bị đánh trúng đầu như vậy thì chú Lưu đã chết hẳn rồi, sao còn nói được nữa? Thật không thể tin nổi!
Tôi quay người trở lại bên xác chết, ngồi xổm xuống, muốn xác nhận một chút.
Thì ra đúng là chú Lưu vẫn đang tự lẩm bẩm.
Khi tôi nghe rõ chú Lưu nói gì, tôi chậm rãi đứng dậy, một cước đạp nát nửa cái đầu của chú Lưu.
Câu nói 'Hình Thiên, mẹ nó' cứ lởn vởn trong đầu tôi suốt dọc đường quay về.
Tôi không hiểu, một người biến thành xác sống sao vẫn có thể nói tiếng người, càng không hiểu kẻ vốn dĩ chỉ là một thây ma biết đi như anh ta, sao lại nhớ được tên tôi.
Phát hiện này làm tôi hơi choáng váng.
'Chẳng lẽ, con người sau khi biến thành xác sống vẫn còn sót lại chút ký ức lúc còn sống?' Tôi khẽ tự thì thầm.
Nếu thật sự như vậy, việc Lưu Kiều xuất hiện ở cổng nhà thi đấu là điều có thể lý giải được.
Bởi vì suốt hơn một năm bên tôi, cô ấy gần như tối nào cũng tới đó đợi tôi tập luyện xong.
Khi một người chìm đắm trong suy nghĩ, thời gian trôi thật mau, chẳng mấy chốc tôi và Lão Ngũ đã về tới dưới ký túc xá.
Phía trước tòa nhà vẫn còn không ít xác sống, tôi không dám kinh động đến chúng, trực tiếp vòng ra sau tòa nhà, rồi gọi điện cho đại ca.
"Alô? Lão Tam, cậu không sao chứ?" Điện thoại nhanh chóng được bắt máy, anh cả mừng rỡ khẽ kêu lên.
"Nếu tôi chết thì ai đưa dầu bôi trơn vào nhà vệ sinh cho anh chứ?" Tôi cười nói.
"Tam ca, anh làm người ta sợ muốn chết" giọng lão Lục từ trong điện thoại truyền tới.
"Mày cút ngay cho tao, đồ khốn nạn, ôm được Mộ Trình Tuyết thì chạy ngay, mày cũng không nhìn xem Tam ca của mày đã dậy chưa" Tôi hạ thấp giọng chửi.
"Lão Tam, lần này mày ngon rồi, thành người nổi tiếng rồi" Lão Nhị giành lấy điện thoại nói một câu.
Tôi biết ý lão Nhị muốn nói gì, chắc chắn là cái video trong nhóm trường.
Tôi chẳng buồn để ý đến hắn, nói vào điện thoại: "Anh cả, anh mở cửa sổ thả hai sợi dây xuống đi, tôi mang ít đồ ăn phải chuyển lên trước."
"Dưới lầu còn mấy con xác sống đấy" Anh cả nằm sấp bên bậu cửa sổ khẽ nói, sau đó liếc nhìn tôi ở góc tường rồi vội vàng kinh ngạc nói: "Tìm thấy Lão Ngũ rồi à? Thằng ngốc này không sao chứ?"
"Không sao, vẫn khỏe, lúc nãy nếu không có Lão Ngũ thì tôi coi như xong đời rồi."
Vậy thì tốt rồi, vậy thì tốt rồi.
