Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Mạt Thế: Ta Và Bốn Đứa Bạn Báo Phòng Ký Túc Xá Sinh Tồn > Chương 57

Chương 57

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 57 có bản audio.

Chương 57: Thần khí của Hàn Bân

 

Cam phận chưa bao giờ là gu của tôi. Đã không tiến lên được thì tôi lùi.

 

Quả nhiên chiêu này ăn tiền thật, cộng thêm cái bồn dầu khổng lồ phía sau lại càng ác liệt.

 

Đi tới đâu, zombie không bị húc trúng thì cũng bị hất văng. Nhưng rắc rối cũng theo đó mà xuất hiện.

 

Một hai con bị cán thì sức nặng của xe bồn còn gánh nổi. Nhưng càng cán nhiều, xe lại càng nảy liên hồi. Tần suất nảy càng lúc càng dày, độ cao của mỗi nhịp nảy cũng dần tăng vọt.

 

Có mấy lần, đến cả tôi ngồi trong buồng lái cũng bị nhấc bổng lên theo. Nếu không nắm chặt vô lăng thì cái đầu tôi đã đập vào trần xe rồi.

 

Tôi biết thừa cứ thế này thì trăm phần trăm lật xe.

 

Vội vàng liếc qua gương chiếu hậu ra sau. Sau màn va quệt vừa rồi, giờ tôi cách mép biển zombie ít nhất cũng phải bốn năm chục mét.

 

Tôi biết chắc như vậy là không ổn. Khoảng cách này căn bản không thể chạy thoát. Zombie dày đặc thế kia, muốn bứt tốc cũng chẳng nổi.

 

Nghĩ vậy, tôi nghiến răng gầm lên: "Chết thì chết!"

 

Tôi đạp ga hết cỡ, mặc xác cái xe bồn nhảy chồm chồm có lật hay không. Tôi chỉ cầu cho mình tới gần mép biển zombie thêm chút nữa, dù chỉ vài mét.

 

Như thế ít nhất tỉ lệ sống sót của tôi cũng cao hơn một chút.

 

Sau một phen dằn xóc tưởng chết lên chết xuống, cái xe bồn cuối cùng cũng lật nghiêng.

 

Lũ zombie xung quanh lập tức ùa tới vây kín.

 

Tôi men theo cửa kính bên ghế lái trèo lên nóc xe.

 

Lũ zombie như thủy triều tràn về phía tôi. Những bàn tay khô quắt chộp tới chộp lui trong khoảng không ngay dưới chân tôi, nhìn mà tôi nổi hết cả da gà.

 

"Còn mẹ nhìn cái gì mà nhìn! Châm lửa đi!" Tôi vừa rút mặt nạ dưỡng khí trong túi đeo chéo ra, vừa hét toáng lên về phía nơi trú ẩn cách đó mấy trăm mét.

 

Trong nơi trú ẩn, đại đội trưởng đại đội Năm mặt đầy khó hiểu, ngẩng nhìn lên chỗ gã xạ thủ súng máy hạng nặng đứng trên cao: "Nó hét cái gì thế?"

 

"Báo cáo đại đội trưởng, cậu ta bảo chúng ta châm lửa."

 

Nghe vậy, sắc mặt đại đội trưởng đại đội Năm trở nên nghiêm nghị, vẻ kính phục trong lòng hiện rõ mồn một trên gương mặt.

 

"Thằng nhóc này được đấy! Biết lấy đại nghĩa dân tộc làm đầu. Nếu ai cũng được như cậu ta thì chuyện diệt sạch virus chỉ là sớm muộn." – Đại đội trưởng lẩm bẩm.

 

Ở đằng xa, tôi đâu có hay biết người ta đang thán phục mình hết lời.

 

Tôi chỉ biết một điều: lũ ngu này mà không chịu châm lửa thì tôi muốn chạy cũng chẳng thoát.

 

Bởi zombie đang dần siết chặt vòng vây. Khoảng cách từ tôi đến mép ngoài lúc nãy giờ đã bị lấp thêm hơn chục mét zombie.

 

"Đậu má, tao phục chúng mày luôn đấy. Đáng lẽ tao không nên dây vào cái chuyện tào lao này của chúng mày." – Vừa nói, tôi vừa châm một điếu thuốc.

 

Hút một hơi thật đẫm, tôi búng đầu lọc bay ra xa.

 

Đầu lọc vừa rời tay, tôi đã quay đầu chạy về phía đuôi xe, vừa chạy vừa chốt mặt nạ dưỡng khí.

 

Rồi tôi giật cái ống cao su đang cuộn tròn, quăng mạnh ra xa.

 

Tôi phả một hơi mạnh vào trong mặt nạ, rồi dán mắt theo dõi phản ứng của lũ zombie bên cạnh.

 

Một giây, hai giây. Không có phản ứng gì. Mục tiêu của chúng vẫn là tôi. Tôi cảm thấy tuyệt vọng.

 

Ba giây, bốn giây. Ánh mắt lũ zombie bắt đầu đờ đẫn. Tôi thấy hy vọng.

 

Năm giây, sáu giây. Ngọn lửa lớn đã lan tới xe bồn. Tôi đành liều nhảy thẳng vào đám zombie.

 

Tôi không hề chạm đất, mà ngồi phịch luôn lên lưng một con zombie nữ. Cứ thế cũng đủ biết đám zombie bên dưới dày đặc đến mức nào.

 

Tôi cứ tưởng bị một "quả đạn thịt người" như tôi đè xuống, con zombie đó sẽ nhào tới cắn mình. Nhưng hoàn toàn không.

 

Ngược lại, nó chẳng thèm để ý tới tôi lấy một cái, đứng dậy là chạy thẳng về phía đầu ống cao su.

 

"Vãi, Hàn Bân ngầu đấy!" – Tôi hét thầm một tiếng trong bụng, đứng bật dậy, kéo lê cái ống cao su vừa chạy.

 

Trong nơi trú ẩn.

 

Khi đại đội trưởng đại đội Năm nhìn thấy cảnh tôi quăng mình xuống đám zombie, không khỏi trợn tròn mắt: "Thằng nhóc này ra gì đấy! Tôi ghi nhớ cậu rồi. Đường đời dài dằng dặc, tuy hôm nay cậu phải dừng ở đây, nhưng câu chuyện của cậu nhất định sẽ được lưu truyền mãi mãi."

 

"Toàn thể nghe đây! Tuyệt đối không được để lửa tắt. Nhặt hết những thứ đốt được quanh người lên, theo tôi!" – Đại đội trưởng gầm lên, nhảy xuống đài.

 

Ở đằng xa, tôi tay cầm ống cao su, chạy liền một mạch hơn chục mét.

 

Sợi ống cao su trong tay tôi chạy ngoằn ngoèo giữa đám zombie, quấn vòng vòng vào chân bọn chúng.

 

Dù kéo nó nặng trĩu, nhưng tôi chẳng hề chán.

 

Đang chạy thì tôi chợt nhận ra, lực kéo từ sợi ống bỗng dưng biến mất. Mà mỗi nhịp thở, một mùi cao su cháy khét lẹt lại xộc tới.

 

Nó hăng hắc đến mức tôi chỉ muốn ho lên. Nhưng tôi không dám ho, sợ lũ zombie bên cạnh chú ý.

 

Đầy bụng thắc mắc, tôi quay đầu nhìn lại bảo bối cứu mạng của mình.

 

Không nhìn thì thôi, vừa nhìn là hết hồn.

 

Chả trách lực kéo của sợi ống nhẹ hẳn. Hóa ra từ lúc nào không hay, bảo bối của tôi đã bốc cháy ngùn ngụt.

 

Trừ hai ba mét tôi đang cầm trên tay là còn nguyên vẹn, phần còn lại, chỗ nào đã chạm đất là bốc cháy hết.

 

"Đệt!" – Tôi quên bẵng mất. Dưới đất giờ toàn là xăng. Tuy chỗ tôi đứng không dính, nhưng quanh cái xe bồn thì xăng tràn đầy.

 

Liếc nhìn cái xe bồn đang nướng mình trong biển lửa, tôi đơ luôn.

 

Tôi không ngừng tự hỏi: Trong đó còn bao nhiêu dầu? Có nổ không? Khoảng cách này của mình có đủ xa không? Lát nữa mình có bị hất văng lên trời không?

 

Được luôn, tôi bay lên thật. Giữa không trung, tôi níu chặt một con zombie cũng đang bay lên như mình – đó chính là cái đệm thịt của tôi cho chốc lát nữa.

 

Hơn một giây sau, cái đầu của con zombie đệm thịt bên dưới tôi vỡ vụn.

 

Y như một quả dưa hấu rơi từ trên cao, nổ tung.

 

Còn tôi, dù có tấm đệm thịt đỡ đòn, vẫn bị ném đến mức hoa mày chóng mặt.

 

Mơ mơ hồ hồ, tôi thấy một chiếc xe quân đội lao thẳng về phía mình.

 

Cửa xe bật mở, người trên xe một tay kéo tôi lên. Tôi như một khúc thịt heo bị quăng gọn vào trong xe.

 

"Thằng nhóc này vậy mà không sao? Lạ thật đấy." – Người vừa cứu tôi lẩm bẩm.

 

Đầu tôi lắc lư, trong lòng muốn chửi: "Địt mẹ mày, mày có biết nói tiếng người không?"

 

Nhưng tôi vừa há miệng ra, đã thấy dây thanh quản và lưỡi như không nghe lời.

 

"Này, này, nhóc con, có sao không đấy?" – Người kia vỗ vỗ vào mặt tôi.

 

"Đù! Hỏi người ta có ổn không thì cần gì phải nhân cơ hội tát người ta hai phát?" – Tôi tự dưng lẩm bẩm thành tiếng.

 

"Ơ hay, thằng nhóc này máu mặt ra phết." – Người kia bật cười.

 

"Đệt, ai lái xe đấy? Đừng có lắc nữa, tôi chóng mặt sắp nôn rồi." – Tôi nhắm mắt rên rỉ.

 

"Chắc bị vụ nổ làm cho váng đầu rồi. Này nhóc, nói cho cậu biết, lần sau khi muốn cho nổ..."

 

"Nổ lần sau nữa á? Mơ đi! Lần sau tao tránh xa tụi mày càng xa càng tốt. Đúng là tao rảnh rỗi quá hóa rồ, não úng nước hết rồi." – Tôi cắt ngang, mắng xối xả.

 

Hai người trên xe nghe xong, cười ha hả, chẳng ai để bụng.

 

Không biết đã qua bao lâu, cuối cùng tôi cũng hết chóng mặt. Tôi từ từ mở mắt, liếc ra ngoài xe.

 

"Vãi, tụi này đang làm trò quái gì vậy?" – Tôi không kìm được thốt lên.

 

Đuôi chiếc xe kéo lê theo một cục lửa khổng lồ, đang chạy vòng vòng quanh đám zombie.

 

Nhìn một hồi, tôi cuối cùng cũng vỡ lẽ: "Đệt, chó chăn cừu, đang lùa cừu chạy vòng tròn à?"

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi