Chương 58: Thằng ngốc
Nghe tôi nói xong, người bên cạnh cười ha hả vỗ vai tôi một cái.
“Đầu óc cũng bảnh đấy chứ, có gan có mưu. Sao nào, chàng trai trẻ, về đội của anh chơi không? Súng lục, súng trường, súng phóng lựu, súng phóng rocket, muốn chơi gì thì chơi, thế nào?”
“Xàm vãi. Tôi có ba bà vợ đẹp như hoa không chơi, lại đi chơi mấy thứ đồ phế liệu của anh chắc?”
Về quân hàm tôi chưa từng được phổ cập bao giờ, cũng chẳng biết người trước mặt là quan to cỡ nào, nên nói chuyện chẳng thấy áp lực tâm lý gì cả.
“Này thằng nhóc, đại đội trưởng nhà tôi chiêu mộ cậu là coi trọng cậu lắm rồi, cậu còn vểnh đuôi lên à!” Tài xế không khách sáo đáp trả.
“Mới là đại đội trưởng thôi à? Tôi tưởng chức to cỡ nào chứ.” Tôi lẩm bẩm.
“Ồ, ngông phết, nhưng tôi thích.” Đại đội trưởng Đại đội Năm nhìn đám zombie đang dần giảm bớt, tâm trạng rất tốt.
“Chạy vòng vòng vậy là đủ rồi, thả tôi xuống đi, tôi phải về nhà. Cái xe này chạy lắc lư đến muốn nôn.”
“Cậu còn đòi về nhà à? Đến trạm cứu thương rồi đây, chẳng lẽ không an toàn bằng nhà cậu?” Đại đội trưởng nhìn tôi như nhìn một thằng đần.
“Xì, không đến đây thì tôi còn chẳng biết. Chỗ của anh á? Còn lâu mới bằng chỗ tôi an toàn. Trường tôi to thế cơ, tôi thích đi dạo thế nào chẳng được.” Tôi cũng nhìn lại y như nhìn một thằng đần.
“Ghê gớm vậy sao?”
“Chuẩn luôn. Bây giờ ở ngoài đấy người ta không phải đề phòng zombie, mà là đề phòng con người. Vì vật tư, chuyện gì cũng làm được.”
Nghe vậy, đại đội trưởng vốn định nghiêm túc giáo huấn tôi một trận. Nhưng nghĩ một lát, ông lại im bặt. Bên ngoài hỗn loạn đến mức nào, khỏi cần nghĩ cũng đoán ra, đó là sự thật không thể chối cãi.
Muốn khôi phục lại trật tự cũ, trước mắt phải giải quyết vấn đề dịch bệnh. Giờ mà còn nói chuyện luật pháp, nói chuyện nhân tính, đúng là hơi thừa.
“Cậu ở đâu, có cần tôi chở về không?” Đại đội trưởng hỏi.
“Đại học Hải Thành. Khỏi cần anh chở, tự tôi tìm một chiếc xe sang bên đường rồi lái về. Lúc nãy tôi còn thấy một chiếc Bentley to đùng mà. Ê, đâu rồi nhỉ?”
Đại đội trưởng bật cười, chỉ vào một chiếc xe đang bị ngọn lửa bao trùm: “Cậu nói chiếc này phải không?”
“Cái quái gì vậy? Sao cháy thành thế này?” Tôi trợn tròn mắt. Bentley của tôi mà!
“Cậu đúng là thằng ngốc ngủ giường lạnh, toàn dựa vào sức trẻ! Cậu có biết lúc nãy chỉ cần đen một chút thôi, không bị nổ chết thì cũng bị thiêu chết không?” Đại đội trưởng lắc đầu cười khổ nhìn tôi.
“Gì cơ?” Tôi không hiểu.
“Xe bồn chở dầu phát nổ không chỉ đơn giản là nổ đâu. Xăng đang cháy văng tung tóe ra, dính trúng một chút là cháy cả người.” Đại đội trưởng giải thích.
Tôi càng nghe càng thấy khiếp. Tôi biết mình hơi liều, nhưng giờ nhìn lại, đây không chỉ là liều bình thường, mà là ngáo thật rồi.
Vất vả lắm mới kiếm được ba bà vợ, cái phúc 'cưỡi người' còn chưa hưởng được bao nhiêu, vậy mà suýt tự chơi chết mình.
Bên ngoài xe, đám zombie dần bị khống chế, chiếc xe cũng tấp vào lề.
Tôi nhảy xuống xe định đi luôn, nhưng bị đại đội trưởng gọi lại.
“Gì nữa vậy?” Tôi sốt ruột hỏi.
Đại đội trưởng lại cười, giơ tay ném cho tôi một chiếc ba lô nhỏ.
“Hai khẩu súng lục, một trăm viên đạn. Tôi mong cậu dùng chúng để giữ mạng, chứ đừng dùng để hại người dân.”
“Không yên tâm thì anh cầm lại đi chứ?” Tôi kéo khóa ba lô nhìn một cái rồi lẩm bẩm.
Đại đội trưởng cười lắc đầu: “Dám liều mạng vì người không quen biết như vậy, cậu có xấu cũng chẳng xấu đến đâu.”
Tôi kiên định gật đầu: “Lần sau tôi mới không làm thằng đần nữa.”
“Chú em tên gì?”
“Hình Thiên.”
Đại đội trưởng cười ha hả: “Được, Đại học Hải Thành, Hình Thiên, tôi nhớ rồi. Tôi đi đây. À mà này, họng súng đừng chĩa vào người, dễ cướp cò đấy.”
Nhìn chiếc xe quân đội khuất dần, tôi bĩu môi: “Đúng là lắm mồm, tôi lại không biết cướp cò chắc?”
Cúi xuống nhìn khẩu súng lục trong ba lô, tôi vui vẻ vừa đi về phía chiếc xe gần nhất vừa lẩm bẩm: “Cướp cò? Cướp cò là cái gì nhỉ?”
Một chiếc Changan Benben lạng lách như rắn, lảo đảo hướng về khu nội thành.
Nhìn hai khẩu súng lục trên ghế phụ, trong lòng tôi ngứa ngáy vô cùng. Thứ này càng nhiều càng tốt, so với việc cận chiến thấy máu thì an toàn hơn nhiều.
Ra ngoài chạy một vòng, lòng cũng bắt đầu ham chơi luôn, thật sự chẳng muốn về sớm.
Tôi đạp ga thẳng tiến đến Trung đội Cảnh sát đặc nhiệm quận Thành Nam, thành phố Lãn.
Đến đó làm gì à? Con trai có ai không thích súng đâu. Trước đây không có thì thôi, giờ có hai khẩu rồi, trong lòng cứ như mèo cào, chỉ muốn kiếm thêm vài khẩu nữa.
“Kiếm thêm được vài khẩu súng bắn tỉa mà chơi thì tuyệt.” Tôi lẩm bẩm một câu, tốc độ xe tăng hơn gấp đôi.
Hai giờ chiều, tôi đến trước cổng Trung đội Cảnh sát đặc nhiệm. Ngồi trong xe châm một điếu thuốc, nhìn hai con zombie không ngừng gõ cửa kính xe, tôi bấm nút hạ kính cửa sổ xuống.
Tôi thật sự muốn thò họng súng ra ngoài, cho hai thằng ngu này mỗi đứa một phát thử cảm giác. Nhưng tôi biết làm vậy sẽ kéo thêm nhiều zombie hơn, nên chỉ đành rút dao găm ra, cho mỗi đứa một nhát.
Nhìn hai con zombie từ từ ngã xuống, tôi vô cùng hả hê.
Nhưng ngay lúc này, tôi thấy một con zombie ngờ nghệch đẩy xe hàng siêu thị, trên xe chất đủ thứ đồ, nhưng phần lớn là khoai tây chiên và bánh mì.
Thấy vậy, tôi cười khổ một cái rồi đẩy cửa xe ra, định xuống đưa thằng ngốc này về trạm cuối của cuộc đời.
Nhưng cửa xe vừa mở, con zombie đang đẩy xe kia giật bắn mình một cái.
Thấy một con zombie giật mình, tôi cũng giật mình theo, ngả người tựa vào cửa xe.
Tôi và con zombie trước mặt nhìn nhau suốt ba bốn giây, nó đột nhiên lên tiếng.
“Anh ơi, anh có thấy mẹ em không?”
Tôi sững người. Tôi đơ ra. Tôi hóa đá. Tôi hoài nghi nhân sinh. Zombie biết nói cơ đấy? Thế này là muốn lật trời à?
Với lòng tò mò, tôi đứng cách cái thứ này hơn hai mét, thở ra một hơi dài, tay siết chặt con dao găm.
Hễ cái thứ này dám nhào vào tôi, tôi đảm bảo sẽ một nhát kết liễu.
Nhưng, nó không làm vậy. Một gã đàn ông trông ngoài ba mươi tuổi, bĩu môi, giậm chân: “Anh ơi, em nhớ mẹ, anh đưa em đi tìm mẹ đi.”
Lúc này tôi mới hiểu ra, hắn là một thằng ngốc, không phải zombie.
Nhưng mấy chuyện đó chẳng quan trọng. Điều khiến tôi băn khoăn nhất là, một người trí tuệ khiếm khuyết, hành động chậm chạp như vậy, sao có thể sống được đến tận hôm nay?
Nhìn từ trên xuống dưới trang phục của hắn, tôi không khỏi nhíu mày.
Thời tiết tháng mười hai ở Đông Bắc, tuy chưa đến mức băng giá, nhưng muốn giữ ấm thì vẫn phải mặc áo bông.
Vậy mà thằng ngốc trước mặt chỉ mặc một lớp áo mỏng, một lớp quần mỏng, đôi giày vải còn lòi cả ngón chân cái.
Thậm chí, tôi còn phát hiện những ngón chân co lại trong giày của hắn vì lạnh mà quặp chặt vào nhau.
Không hiểu sao, cả trái tim tôi thắt lại. Tôi biết mình không thể coi như không thấy một người như vậy.
Im lặng một lúc, tôi nói: “Anh không biết mẹ em ở đâu, nhưng anh có thể giúp em tìm mẹ.”
Thằng ngốc nghe nói tôi có thể giúp hắn tìm mẹ, vui mừng nhảy cẫng lên tại chỗ. Nhưng sau khi nhảy, có lẽ vì giang rộng cơ thể nên cả người bắt đầu run lên cầm cập.
