Chương 59: Có tiếng súng
Tôi dắt thằng ngốc ngồi vào xe. Xe vẫn nổ máy, gió sưởi trong xe vừa đúng độ ấm.
Vào trong xe, cảm nhận được hơi ấm đã lâu lắm rồi, thằng ngốc vui đến mức nhảy cẫng lên.
Cảnh tượng đó không hề khiến tôi thấy khó chịu. Giữa cái “thiên đường tận thế” này, tôi chợt thấy cả thế giới bừng nở như hoa chỉ vì niềm vui của nó.
“Em ở đây đợi anh, anh đi làm chút việc, lát nữa anh quay lại.” Tôi mở cửa ghế phụ, lắp đạn đầy hai băng, nhét khẩu súng ngắn vào lưng quần và băng đạn vào túi quần.
Nghe tôi nói phải đi, thằng ngốc có vẻ rất căng thẳng. Nó níu tay tôi lại, nhìn tôi đầy hoảng sợ:
“Anh ơi, mẹ em bảo một lát sẽ quay lại tìm em, nhưng bà ấy không bao giờ quay lại nữa.”
Chỉ một câu nói ấy, tôi đã hiểu: mẹ nó chắc chắn lành ít dữ nhiều.
Điều đó càng khiến tôi không hiểu nổi, hơn một tháng nay, một mình nó làm sao mà sống nổi.
Tôi khẽ vuốt đôi bàn tay đen nhẻm đầy bùn đất của nó, dùng giọng dịu dàng nhất có thể, trấn an:
“Yên tâm, anh nhất định sẽ quay lại. Em chỉ cần ngoan ngoãn đợi anh ở đây thôi. Không được chạy lung tung, bất kể ai muốn dẫn em đi, cũng không được đi theo.”
Thằng ngốc như một đứa trẻ, gật đầu thật mạnh.
Nhìn cảnh đó, tôi vừa xót vừa bất lực. Tôi không muốn mang theo một cái “đuôi” trong thế giới người ăn thịt người này, nhưng tôi thật sự không nỡ. Bởi vì trên người nó, tôi như thấy được tuổi thơ của chính mình.
Năm tôi lên ba, bố mẹ tôi ly hôn. Khi còn chưa hiểu thế nào là tình cha nghĩa mẹ, họ đã rời bỏ tôi. Ký ức họ để lại cho tôi, ngoài những trận cãi vã không dứt, chỉ còn cảnh đồ đạc trong nhà bị đập vỡ tan tành. Khi lớn dần, hiểu ra tất cả, họ đã mỗi người lập một gia đình mới, có đứa con họ yêu thương. Mới mười một, mười hai tuổi, tôi chợt thấy mình là kẻ thừa thãi nhất trên đời. Nếu không có tình thương của bà ngoại chăm chút từng li từng tí, có lẽ hồi đó tôi đã không thể nào thoát ra được.
Sau đó, tôi bắt đầu đánh nhau, đánh với tất cả: bạn học trong trường, đám lưu manh quanh trường, cả đám giang hồ khắp huyện. Nhờ lối đánh liều mạng, có một thời tôi không ai bì kịp. Nhưng rồi tôi thua thầy dạy võ của mình. Lần đó, tôi phục sát đất. Cũng chính vì thế, tôi bước vào con đường võ thuật chuyên nghiệp.
Với thằng ngốc trước mắt, tôi thấy nó còn hạnh phúc hơn tôi. Ít nhất, mẹ nó trước lúc chết vẫn nói được một câu nói dối để dỗ nó. Với một đứa trẻ, đó chính là một niềm hy vọng trong lòng.
Còn tôi? Suốt bao lâu nay, tôi chưa từng nhận được một cuộc điện thoại nào.
Tôi hận, thật sự hận!
Giống như lúc tôi bị mắc kẹt trong sân vận động, tôi đã nghĩ: nếu tôi trở thành zombie, tôi sẽ quay về tìm họ, ăn thịt đứa con họ yêu thương ngay trước mặt họ.
Đó là mối hận không thể xóa nhòa trong lòng tôi, mối hận đã theo tôi từ nhỏ đến lớn.
Dỗ dành thằng ngốc trong xe xong, tôi xoay người đi về phía khuôn viên Trung đội Cảnh sát đặc nhiệm. Cổng xếp điện đang đóng chặt, nhưng với tôi, chỉ cần một quãng chạy lấy đà... là chân tôi móc được vào khung cổng.
Cả người tôi xoay một vòng, rồi úp mặt xuống đất, một pha ngã “đẹp không ai sánh bằng”.
Thằng ngốc trong xe vỗ tay hét toáng lên.
Tôi nghe không rõ lắm, nhưng loáng thoáng cũng nhận ra nó đang hô: “Anh giỏi quá!”
Nếu là mấy thằng bạn cùng phòng của tôi, tôi bảo đảm sẽ trừng mắt ngay. Nhưng tôi sợ làm thằng ngốc hoảng sợ, nên chỉ quay đầu lại nhìn nó với một nụ cười còn khó coi hơn cả khóc.
Thấy vậy, thằng ngốc càng khoái chí, nhảy chồm lên chồm xuống.
Ôm cái eo kêu răng rắc, tôi cẩn thận bước vào tòa nhà trước mặt.
Theo lẽ thường, một trung đội cảnh sát đặc nhiệm có súng trong tay, dù có bị zombie tấn công, chỉ cần phản ứng đủ nhanh thì cũng không đến mức xác người nằm khắp nơi. Nhưng hôm nay, tôi đúng là được một phen mở mắt.
Bước vào sảnh chính, thứ đập vào mắt đầu tiên là những xác người nằm la liệt dưới đất, thối rữa, chẳng còn nguyên vẹn. Một hai con zombie đang lảng vảng trong sảnh, tôi lười nhìn, ra tay vài cái là xử gọn. Tôi không có tâm tư khám phá nơi này, nên đám zombie phía xa cũng chẳng đáng để tâm. Thứ tôi cần tìm chỉ có một: kho vũ khí.
Nhưng tìm mãi vẫn không thấy đâu, tôi vô cùng chán nản. Ngay lúc định bỏ cuộc rời đi, tôi nghe thấy từ tòa nhà phía sau truyền ra một loạt tiếng súng rất khẽ.
“Còn người sống à?” Tôi không khỏi ngạc nhiên.
Nhìn quanh một lượt, không hề làm kinh động con zombie nào. Tôi rón rén xuống lầu, vòng qua tòa nhà chính tìm sang.
Phía sau tòa nhà chính là một sân huấn luyện với đường chạy 400 mét, xung quanh bố trí đầy đủ dụng cụ tập luyện. Nhưng trên cả cái sân, tôi không thấy bóng một con zombie nào.
Nhìn xa hơn, một cái sân thấp bé như cái lồng nhốt nằm ở cuối sân huấn luyện. Quanh sân là tường lưới sắt cao hơn hai mét, nhưng lúc này, bức tường đã bị hàng trăm con zombie đẩy sập mất một góc. Lần lượt từng con loạng choạng xông vào trong sân.
Thấy vậy, tôi giằng co trong lòng. Tôi muốn quay lưng bỏ đi, nhưng lương tâm thật sự không cho phép.
“Ê, lũ ngu kia!” Tôi chụm hai tay bên miệng, hét thật to về phía xa.
Đám zombie ở ngoài vòng vây đồng loạt quay đầu nhìn tôi. Thấy tôi đứng đó uốn éo lắc hông một cách “yểu điệu”, gần trăm con zombie lập tức ào tới.
Khi chúng còn cách tôi chừng hơn chục mét, tôi hít một hơi thật sâu, nín chặt, rồi chạy vọt sang một bên.
Mất mục tiêu, đám zombie khựng lại tại chỗ, ngơ ngác nhìn xung quanh.
Cảm thấy cũng đủ rồi, tôi lại hít một hơi thật sâu. Trong đám đông, hơn chục con có giác quan nhạy bén hơn lập tức lao về phía tôi.
Cứ làm đi làm lại như vậy, tôi chia nhỏ hoàn toàn đám zombie. Vừa khâm phục sức chịu đựng của lá phổi, tôi vừa nghẹn đến đỏ bừng cả mặt.
Tay đưa lên, dao chém xuống, tôi xử từng con một. Mất trọn hơn nửa tiếng, tôi mới dọn sạch toàn bộ đám zombie. Còn tôi, vì thiếu oxy, ngồi phịch xuống đất, há mồm thở hổn hển.
“Mày đúng là đứa rảnh hơi nhất thế giới, tuyệt đối không ai bằng!” Tôi tự tát cho mình một cái, mắng to.
Quay đầu nhìn cái sân nhỏ đằng xa, tôi cười khổ không ngừng. Tôi vừa giúp bọn họ xử gọn gần trăm con zombie, còn lại hơn chục con, trong tay bọn họ còn cầm súng, vậy mà đến giờ vẫn chưa xong. Mẹ nó, đang chơi tôi sao?
Tò mò, tôi từng bước đi về phía cái sân nhỏ.
Sân không lớn, bên trong chỉ có một căn nhà nhỏ một tầng, giống như phòng bảo vệ ở cổng. Nhưng lúc này, cửa phòng bị mấy con zombie chặn kín, tôi không nhìn rõ bên trong.
Tôi thở dài một hơi nặng nề, bước tới xử gọn mấy con zombie chặn cửa, rồi đứng ngay ở cửa nhìn rõ cảnh tượng bên trong.
Bên trong có năm người và năm con zombie. Sở dĩ lúc nãy lũ zombie chặn kín cửa phòng, là vì một cảnh sát đặc nhiệm có thân hình vạm vỡ đã dùng cả thân thể mình giữ chặt khung cửa.
Thế nhưng lúc này, cả tấm lưng của anh ta đã bị cắn nát từ lâu, đến mức tôi nhìn thấy cả cột sống trắng hếu lộ ra qua lớp áo chống đạn.
