Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Mạt Thế: Ta Và Bốn Đứa Bạn Báo Phòng Ký Túc Xá Sinh Tồn > Chương 70

Chương 70

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 70 có bản audio.

Chương 70: Tôi nhát rồi, tôi có sai không?

 

"Bọn em không yên tâm với anh" - Lão Lục nghẹn giọng nói.

 

Tôi thề, tôi chỉ ước được tránh xa ba người bọn mày ra! Một mình tôi chẳng sao, nhưng cứ thế này thì tôi sớm muộn cũng bị bọn mày hại chết.

 

"Ánh mắt mày như đang nói bọn tao thừa chuyện đúng không?" - Lão Nhị trợn mắt với tôi.

 

"Đúng, nó chính là ý đó, tao nhìn ra rồi" - Lão Tứ nói thêm.

 

"Cần mày xác nhận à?" - Nhìn Lão Tứ, tôi gầm lên không kìm được.

 

"Ơ kìa!" - Lão Lục bỗng kêu khẽ một tiếng, cắt ngang cuộc chiến anh em của chúng tôi.

 

Nhìn bộ dạng không dám nhìn tiếp của Lão Lục, tôi vội thò đầu ra xem bên ngoài.

 

Lúc này, trận chiến bên ngoài đã vào hồi ác liệt nhất.

 

Đám tù nhân tay cầm dao, gậy, đã xông vào cổng nhà thi đấu.

 

Nhưng ngay sau đó, lại bị đám đông bên trong đẩy ra ngoài.

 

Đám tù nhân vừa đánh vừa lùi, như đã bàn bạc sẵn từ trước, đột nhiên tản ra trong nháy mắt.

 

Khi đội ngũ tù nhân tản hẳn ra, đám sinh viên đang đuổi theo không ngừng lập tức hứng trọn một trận đạn súng máy.

 

Một cuộc tàn sát đơn phương. Tôi tận mắt chứng kiến nhiều nam sinh trạc tuổi mình trúng đạn ngã gục ngay trước cửa.

 

Tôi còn thấy nhiều nam sinh khác vì cứu bạn học trúng đạn của mình mà cũng ngã xuống vũng máu.

 

"Đám ngốc này, không có vũ khí nóng mà cứ xông lên, không có não à?" - Lão Nhị tức giận đập tay xuống bãi cỏ.

 

"Người bên trong nghe đây! Bọn tao chỉ cần đàn bà con gái. Chỉ cần các người giao đám con gái ra, đám bị thương ngoài cửa này bọn tao sẽ không giết." - Một giọng ồm ồm vang lên.

 

"Mẹ kiếp, Lão Tam, liều thôi!" - Lão Nhị kích động nhìn tôi, ánh mắt cầu khẩn khiến tôi khó xử.

 

"Mày còn nghĩ gì nữa? Đã lúc nào rồi?" - Thấy tôi hồi lâu không nói, Lão Nhị tức giận gầm lên.

 

"Lão Tam, yêu ma ngang dọc, phải trừ bỏ!" - Lão Tứ kích động nhìn tôi.

 

"Anh Ba, em nghe theo anh." - Lão Lục cũng nhìn tôi.

 

Nhìn ánh mắt mong chờ của ba người, tôi lặng lẽ lắc đầu.

 

"Mày nhát à?" - Lão Nhị sững sờ. Có lẽ trong mắt cậu ta, ông ba nhà mình chính là chiến thần bách chiến bách thắng; thế mà tự dưng lại nhát một phát, cậu ta hơi khó chấp nhận.

 

Tôi vẫn cúi đầu không nói.

 

"Mày không đi thì tao đi." - Lão Nhị như rất thất vọng về tôi, vừa nói vừa định chống tay đứng dậy.

 

Tôi giật lấy cậu ta, ấn chặt vai cậu ta xuống: "Tao nhát, tao nhát thì có gì sai? Bọn họ là ai? Chúng ta quen biết họ sao? Mà phải liều mạng vì họ? Tao chỉ sợ trong bọn mày lại có thêm một đứa rời xa tao. Tao nhát, thế sai à?"

 

Nghe vậy, ba người im lặng một lúc, rồi không hẹn mà cùng cúi đầu.

 

Có lẽ đến lúc này họ mới hiểu, giờ không phải lúc để mù quáng hăng máu.

 

Nếu bọn tôi là bốn chiến sĩ đặc chủng, đảm bảo mỗi viên đạn lấy đi mạng một kẻ địch, tôi tuyệt đối sẽ không do dự nửa giây mà xông ra.

 

Nhưng sự thật là, bọn tôi chỉ là bốn thằng sinh viên. Nói khó nghe một chút, đến cả bản thân mình còn chẳng biết viên đạn sau khi bắn ra sẽ bay đi đâu.

 

Quân số và số súng của đối phương vượt xa bọn tôi. Chỉ cần một phút sơ sẩy, hậu quả chắc chắn là vạn kiếp bất phục.

 

Tôi nói gay gắt đến vậy, nhưng đáp lại chỉ là sự im lặng của mấy anh em.

 

Nhưng bên ngoài không yên tĩnh như bọn tôi.

 

Từng tiếng súng lục nổ vang, như khắc ghi từng sinh mạng trẻ trung, đầy sức sống đang lìa xa chúng tôi.

 

Tôi nhắm mắt, chịu đựng sự giày vò trong lòng.

 

Tôi đang chờ thời cơ, chờ người đàn ông tên Bằng Phi của Học viện Y kia cho tôi một thời điểm buộc phải ra tay.

 

"Được, không ra đúng không? Đã không ra thì đừng trách bọn tao. Xông lên, không chừa một đứa nào! Cố gắng đừng giết chết đám con gái."

 

Gã đàn ông ra lệnh một tiếng, đám tù nhân có mặt lập tức lấy những kẻ cầm súng làm tiên phong, xông thẳng về phía cổng nhà thi đấu.

 

Đùng đùng đùng...

 

Ngay khi lũ hung đồ sắp xông vào cổng chính nhà thi đấu.

 

Hơn chục quả bom xăng từ cửa sổ tầng hai bay ra.

 

Trước cửa nhà thi đấu, trong khoảnh khắc biến thành biển lửa.

 

Hơn chục tù nhân xông lên phía trước lập tức bị ngọn lửa nuốt trọn, một chuỗi tiếng ai oán thảm thiết vang tận mây xanh.

 

"Có súng thì giỏi lắm à? Dám tiến thêm bước nữa, tao thiêu sống tất cả bọn mày!" - Một nam sinh trong nhà thi đấu gào lên.

 

Nghe thấy giọng này, lòng tôi vững hơn nhiều.

 

Giọng này tôi nhớ như in, chính là thằng nhóc Bằng Phi. Chỉ cần hắn còn sống, Học viện Y ít nhất cũng chưa sụp đổ ngay trong nhất thời.

 

Trước cổng nhà thi đấu, đám tù nhân nhìn người của mình bị lửa thiêu sống nhưng bất lực.

 

Cũng có thể bọn chúng ngay từ đầu chẳng có ý định cứu những kẻ đó. Dù sao thì với tôi, trông bọn chúng cứ như thể chẳng có gì xảy ra.

 

"Kháng cự vô ích như vậy có tác dụng gì? Các người không sợ tao dẫn zombie tới vây kín bọn mày à?" - Tên tù nhân cầm đầu gầm lớn.

 

"Mày cứ thử xem." - Bằng Phi đáp lại.

 

Gã đàn ông cười, nụ cười điên cuồng vô cùng: "Mày nghĩ đây là trò chơi à? Chẳng lẽ bọn tao nhất định phải đi cổng chính?"

 

Nói xong, gã ta liếc mắt ra hiệu với người bên cạnh, rồi đội tù nhân nhanh chóng tản ra bốn phía.

 

Bọn chúng kết thành từng nhóm hai ba người, cứ khoảng mười người một toán kèm một tay súng, bắt đầu tấn công toàn bộ cửa sổ.

 

Nhà thi đấu tuy đã phong kín cửa sổ tầng một, nhưng nhờ mấy thanh lan can cửa sổ, đám người này bắt đầu trèo lên các cửa sổ tầng hai.

 

"Bọn chúng tản ra rồi." - Lão Tứ bên cạnh nhắc tôi.

 

Đôi mắt tôi dán chặt vào chiến cuộc, gật đầu: "Đợi thêm chút nữa, chưa phải lúc."

 

"Mày muốn đợi đến bao giờ?" - Lão Nhị sốt ruột hỏi.

 

Tôi không biết trả lời thế nào, nói thật là tôi cũng chẳng trả lời được.

 

Tôi chẳng giải thích được mấu chốt ở đây, nhưng tôi biết trực giác mách bảo rằng vẫn chưa đúng lúc. Ra ngoài lúc này vẫn chưa chắc ăn.

 

Rất nhanh sau đó, tầng hai nhà thi đấu đã có người phản kháng, gần như cửa sổ nào cũng có một nam sinh trấn giữ.

 

Cây thương dài trong tay không chút do dự đâm thẳng vào đám tù nhân đang trèo lên.

 

Cả nhà thi đấu lúc này như một trận chiến công thành, tiếng súng vang vọng khắp nơi.

 

Từng nam sinh trúng đạn, từng tù nhân bị thương đâm thủng ngực, lần lượt rơi từ trên tầng xuống.

 

Trận đại chiến này mới chính thức mở màn.

 

Thấy nhóm đầu tiên sắp trèo tới tầng hai, gã cầm đầu đứng ở cổng chính vẫy tay ra hiệu với đám đàn em còn lại.

 

Mấy tên kia không nói một lời, nhắm thẳng cổng chính mà lao tới.

 

Mắt thấy mấy tên đó xông thẳng vào được cổng, những quả bom xăng lúc này mới muộn màng xuất hiện.

 

Xem ra nhân lực bên Học viện Y đã bắt đầu thiếu hụt, chống đỡ không xuể.

 

Tôi hiểu rồi, cuối cùng đã hiểu. Tên cầm đầu bên ngoài này không phải hạng vũ phu chỉ biết xông lên liều mạng.

 

Chiêu dương Đông kích Tây này, gã dùng đến mức xuất thần nhập hóa.

 

Bọn tù nhân công lầu lần lượt ngã xuống, còn lũ sinh viên trấn thủ trên lầu cũng chết không ít.

 

Đây là chuyện chẳng còn cách nào khác. Đối phương có súng ngắn, ở trên đó chỉ cần ló đầu ra là một phát đạn tặng cho.

 

Không ló đầu? Cứ rụt cổ mãi thì đành đứng nhìn người ta chui tọt vào cửa sổ.

 

Có một sẽ có hai. Đến khi đó, cổng chính vỡ, cửa sổ cũng vỡ.

 

Dù còn bao nhiêu sinh viên đi nữa, cũng không thể thắng nổi đám ác ôn cầm súng.

 

"Gần được chưa?" - Lão Nhị nhìn tôi.

 

Tôi cau mày lắc đầu: "Giờ xông ra, chỉ cần một sơ sẩy là bị đám tù nhân hai bên vây chặt như bọc sọt."

 

Chẳng bao lâu, cổng chính nhà thi đấu hoàn toàn thất thủ, bên trong vang lên tiếng thét chói tai của con gái.

 

Lúc này tôi sốt ruột như lửa đốt nhưng bất lực. Tôi muốn mượn gió Đông, nhưng mẹ nó, thứ thổi tới toàn gió Tây với gió Bắc với gió Nam.

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi