Chương 71: Trận Địa Chiến
Cửa sổ tầng hai của nhà thi đấu bắt đầu dần thất thủ, mắt thấy mấy tên tù nhân đã nhảy vào được bên trong.
Tôi biết, nếu còn không động đậy, thì có muốn cứu cũng chẳng cứu được.
“Tôi thật lạy mấy ông,” tôi thầm chửi một câu.
“Lát nữa tôi đi khống chế tên cầm đầu. Anh Hai và thằng Tư qua bên phải, thằng Sáu theo tôi lo bên trái.”
Tôi còn chưa nói dứt lời, anh Hai và thằng Tư đã gầm lên một tiếng rồi xông ra.
Tôi trợn mắt há mồm nhìn hai anh em nhà này, thật sự muốn chửi mẹ, nhưng không kịp nữa, chỉ đành đứng dậy kéo thằng Sáu xông theo.
“Hai thằng ngu bẩm sinh, biết gì gọi là đánh lén không? Gầm lên cái gì mà gào!” Tôi rách họng chửi.
Từ bụi cây đến chỗ tên cầm đầu chỉ khoảng hai mươi mét, vài giây là tới, nhưng ngay cả mấy giây đó cũng bị hai thằng ngốc này phung phí hết.
Gã cầm đầu đang dựa vào xe hút thuốc, cực kỳ cảnh giác, khi nghe thấy động tĩnh phía sau,
gã không thèm quay đầu lại, vội cúi người xuống, ẩn sau xe.
Thấy vậy, tim tôi chùng xuống. Tôi biết tiêu rồi, tự nhiên hiểu vì sao lúc nãy cứ cảm thấy thiếu thiếu thứ gì.
Chính là mấy cái xe chết tiệt này, nó chen ngay giữa bốn đứa tôi và đám tù nhân.
Bọn tôi xông lên thì cả hai mươi mét là trống trải, nhưng đám tù nhân thì khác, xe trở thành công sự cho chúng.
“Có phục kích, rút lui!” Gã cầm đầu gầm lên.
“Mẹ nó, tập trung hỏa lực đè nó xuống, nhanh!”
Tôi hiểu rõ cái lý tên đã lên dây thì phải bắn. Giờ bọn tôi không có bất kỳ vật che chắn nào, nếu rút lui thì đó là một khoảng đất trống vài chục mét.
Rút kiểu đó chẳng khác gì chê đối phương bắn chưa trúng đạn.
Giờ chỉ có một con đường, là xông lên, khống chế tên cầm đầu của chúng.
Chỉ cần bắt được tên cầm đầu, bắt cóc vua để sai khiến quần thần, đối phương chắc chắn sẽ loạn.
May sao, vào giây phút then chốt, sự ăn ý của mấy anh em cuối cùng đã được kiểm chứng.
Ba người thấy tôi liên tục bắn chặn vào chiếc xe trước mặt gã cầm đầu, bọn họ lập tức quên luôn kế hoạch lúc nãy, nhắm vào phía sau xe mà quét đạn, ép đối phương không dám ngẩng đầu.
Vạn hạnh là tên cầm đầu không mang súng, không thì bốn đứa tôi kiểu gì cũng dính đạn.
Tôi nhún một phát nhảy qua nóc xe, ba đứa còn lại cũng vòng theo.
“Dàn hai cánh, cho chúng một loạt đạn trước đã!” Tôi dùng báng súng đập vào mặt phải tên cầm đầu rồi hét lên.
Ba anh em không chần chừ, xả đạn vào đám người quay lại cứu viện.
Nói thật, ba thằng này bắn cũng được, chỉ trong vài giây đã làm cả đám hai bên gục ngã một mảng.
“Bảo bọn chúng đứng lại, ai dám tiến lên nữa tao giết!” Tôi chĩa họng súng trường vào trán gã, gầm lên.
Gã khinh khỉnh nhìn tôi: “Thằng ranh con, mày từng giết người chưa? Biết đạn bắn vào xương nghe tiếng thế nào không? Mày dám à?”
Tôi cả đời ghét nhất là loại nổ to không biết điểm dừng.
Mày nghĩ mày là nam chính truyện xuyên không chắc? Dẫn theo một đám đàn em vô địch vả mặt thiên hạ, không ai dám đụng vào mày? Mày đúng là nghĩ nhiều.
Còn chưa kịp cho hắn một trận combo để biết hoa vì sao nở đỏ,
thằng Tư khốn nạn từ bên cạnh đứng dậy, giơ súng trường nhắm vào hai chân gã mà xả một tràng.
“Ai dám bước lên nữa? Tiến thêm một bước tao xử nó!” Thằng Tư đắc ý hô lớn.
Tôi trợn tròn mắt nhìn gã đàn ông nằm dưới đất với hai chân bị xé nát.
“Mày cha nội, mày đánh nó thành cái dạng này thì nó còn sống nổi không? Mày còn đe được nỗi gì?” Tôi nhìn thằng Tư ngốc nghếch, mắng to.
Vốn dĩ là một đám tù nhân thì làm gì có kỷ luật gì?
Tên cầm đầu ngốc nghếch này, có lẽ chỉ dựa vào vũ lực tuyệt đối mà lên làm đầu.
Giờ bị thằng Tư đánh cho tàn phế, trong mắt đám tù nhân, hắn chẳng còn là cái đinh gỉ gì, ai còn quan tâm hắn nữa?
Quả nhiên không ngoài dự đoán, đám tù nhân quanh đó ngẩn ra chưa đầy hai giây, rồi chẳng thèm để ý đến lời đe dọa của thằng Tư, lại tăng tốc xông lên.
“Mẹ nó, cái đồ ngốc, mày hại chết tụi tao!” Tôi hét lên một tiếng, vội tìm chỗ nấp rồi bắn trả.
Thằng Tư gần tôi nhất, cũng vội lấy xe làm vật che chắn.
Nhưng thằng Sáu và anh Hai thì không có! Làm khổ hai người này, nếu không phải tôi và thằng Tư chuyên nhắm vào đám có súng mà bắn,
thì chắc hai thằng đó ngã gục ngay tại trận.
“Con mẹ mày, tao lạy mày, thằng Tư à, cái đầu mày còn thua cả hòn dái của tao.” Anh Hai vội chạy về, trốn sau xe tôi mà chửi.
“Gì cơ? Mày công kích cá nhân à? Trên hòn dái của mày nuôi được mái tóc dài tới lưng không? Hả?” Thằng Tư không phục, đáp trả.
Thằng Sáu trúng đạn, khập khiễng rút về.
Thấy vậy, tôi nóng lòng như lửa đốt, hét lên: “Thằng Sáu, sao rồi?”
“Không sao đâu anh Ba, đùi bị sượt một chút, không nặng đâu.”
Câu trả lời của thằng Sáu khiến tôi yên tâm hơn nhiều, nhưng cục tức trong lòng vẫn không thể nào xả ra.
Tôi thật sự muốn một phát súng bắn vỡ đầu thằng Tư ngu ngốc, nhưng họng súng giơ lên lại nhắm vào gã đàn ông gãy chân bên cạnh.
“Cho mày nổ to với tao!” Chửi xong, tôi bóp cò. Gã đang rên rỉ lập tức im bặt.
Im cái nỗi gì, đầu đã bị tôi bắn văng ra rồi.
“Anh Ba, giờ tính sao?” Thằng Sáu hỏi.
“Liều thôi, còn biết làm sao. Bắn không trúng thì cứ nhắm vào chỗ đông người mà quét. Tao không tin tao không hạ được chúng.”
Dứt lời, mấy anh em mỗi người giữ một hướng, lấy xe làm công sự, đì đùng đánh trận địa.
Vỏ đạn lần lượt bắn ra khỏi nòng, băng đạn cũng hết cái này đến cái khác.
Mãi đến khi đối phương ngừng bắn, cứ trốn không ra, tôi mới kêu mấy anh em dừng.
“Mẹ nó, hết đạn rồi! Thằng Sáu mày còn không?” Tôi gào to.
Thằng Sáu vừa định lên tiếng thì phát hiện tôi đang ra sức nháy mắt với nó.
Thằng Sáu hiểu ý, gật gật đầu rồi vội đáp: “Em cũng hết rồi anh Ba.”
Nhìn thằng Sáu trưởng thành, tôi mỉm cười mãn nguyện. Năm thằng ngốc trong phòng trừ thằng Năm ra, hôm nay thằng Sáu cuối cùng cũng được tôi kéo ra khỏi danh sách ngốc.
Tôi vừa định hô lên câu tự hào, thằng Tư bỗng lên tiếng: “Hai người đúng là phí phạm quá, nhìn tôi này, vẫn còn một băng nè.”
“Đệt...”
Tôi mắng thầm trong bụng. Tôi vốn định mượn cớ hết đạn để lừa đám kia ló đầu ra, tốt nhất là xông lên cả đám, như vậy chúng tôi có thể tha hồ gặt hái!
Kết quả là thằng ngốc này trực tiếp khiến kế hoạch hoàn hảo của tôi chết trong bụng mẹ.
Tôi dùng ánh mắt muốn giết người nhìn chằm chằm thằng Tư.
Nếu cái thứ này còn dám nói thêm một câu nào, tôi thề tôi sẽ để thằng Sáu dạy cho nó biết thế nào là hoa cúc nở từng bông.
“Tôi cũng hết rồi, giờ làm sao?”
Nhìn anh Hai tôi kìa, đầu óc úng nước mà lại ra vẻ sáng suốt? Tôi chẳng hiểu nổi, thằng Tư đêm nào cũng dậy hấp thu tinh hoa đất trời, mà hút hết đi đâu vậy?
Tôi vừa nháy mắt với anh Hai một cái kiểu 'mày hiểu tao chứ', rồi liền thấy hai cái thứ này ngồi phệt xuống đất chia đạn.
Mày một viên, tao một viên, chia cực kỳ tỉ mỉ.
Tôi hiểu rồi, tôi tỉnh ra rồi. Không phải anh Hai hiểu ý tôi, mà là chính tôi ngu, tôi không nhìn rõ bộ mặt của đám người bên cạnh, lại càng không hiểu được não họ thiếu khuyết đến mức nào.
Anh Hai! Anh Hai của tôi, không phải anh ấy hiểu ý tôi, mà là anh ấy thực sự đã bắn hết đạn.
