Chương 8: Sức mạnh phương Đông thần bí
“Annie, kho bị mất trộm! Có phải cô giở trò không?!”
Tô Hòa đang lái xe, nhấc máy đang rung điên cuồng lên nghe, giọng Anderson nổi giận vang lên:
“Cô không giữ chữ tín!”
Tô Hòa tấp vào lề, bình tĩnh nói:
“Anderson, trước khi chất vấn tôi, có lẽ ông nên xem tin nhắn báo tài khoản ngân hàng của mình đã? Tiền trao cháo múc, chúng ta coi như giao dịch bình thường.”
Bên kia im lặng hai ba giây, chắc là đang kiểm tra số dư tài khoản.
Quả nhiên, giọng nói khi nói lại đã dịu đi nhiều, nhưng vẫn còn kinh ngạc:
“Cô, cô làm thế nào được vậy?! Đó là cả một kho vũ khí, bên ngoài còn có lính canh!”
Chẳng lẽ có sức mạnh phương Đông thần bí nào sao?! Kho hàng bên đó, xung quanh canh gác rất nghiêm ngặt!
Tô Hòa không muốn giải thích nhiều với ông ta:
“Anderson, làm thế nào lấy được là việc của tôi. Vừa nãy tôi kiểm tra, hình như nhiều hơn so với thỏa thuận trước của chúng ta vài thùng, nếu không phải quà tặng của ông thì số tiền thừa tôi có thể bù cho ông.”
Thực ra ban đầu Tô Hòa định xù luôn, nhưng nghĩ lại thôi. Dù cẩn thận như vậy, cũng không thể đảm bảo Anderson không tra ra được mình. Ngày tận thế còn hai tháng, nếu trong hai tháng này bị họ tìm ra thì coi như công toi. Hơn nữa, hai tháng này Tô Hòa còn rất nhiều việc quan trọng phải làm, không thể chỉ dùng để trốn đông trốn tây. Cân nhắc tổng thể, tiền vẫn trả, dù sao sau tận thế tiền cũng vô dụng.
Anderson không ngờ Tô Hòa lại dứt khoát như vậy, vội giải thích:
“Không cần đâu, đó là tặng cô đấy, cũng coi như tấm lòng của tôi. Annie, mẹ của cô là một người rất dịu dàng, hy vọng cô đừng làm những chuyện quá nguy hiểm. Nếu cô nhất định phải làm, hy vọng những thứ đó có thể giúp được cô.”
Tô Hòa vẫn rất khâm phục Anderson, đây là ông trùm thực thụ có thể thông suốt cả chính đạo lẫn hắc đạo, ở thành phố Rocky danh tiếng cũng tốt, tiền kiếm được mỗi năm còn làm từ thiện, coi như một tay buôn vũ khí có lương tâm.
“Anderson, coi như vì món quà của ông, tôi cho ông một lời khuyên. Nếu hai tháng sau, một tiểu hành tinh rơi xuống Thái Bình Dương, trong vòng ba ngày nhất định phải đưa gia đình và vật tư sinh hoạt đến vùng nội địa bằng phẳng rộng rãi.”
Nói xong, cô ném điện thoại ra ngoài xe, rồi cán qua nó. Chiếc điện thoại và sim này là mua riêng để liên lạc với Anderson, giờ phải chạy trốn, đương nhiên vô dụng.
Anderson nghe tiếng “tút tút tút” từ điện thoại, gọi lại thì đã tắt máy. Ông suy ngẫm lời Tô Hòa nói, cảm thấy kỳ quặc, tiểu hành tinh hai tháng sau? Cái quái gì? Kết hợp với những biểu hiện kỳ lạ khác của Tô Hòa, có thể cô gái này cố tình làm rối để đánh lạc hướng mình.
Tô Hòa muốn chính là hiệu ứng huyền hoặc này, cô tuyên truyền khắp nơi rằng tận thế sắp đến, người ta cũng chẳng tin, thậm chí còn tưởng cô bị điên. Hiện tại cô đã có được những thứ mình cần ở đây, cho Anderson một lời khuyên cũng chỉ vì ông ta đã giúp mình. Bây giờ Tô Hòa phải nhanh chóng biến mất, một số lượng vũ khí lớn như vậy trên tay, nếu bị lộ phong thanh thì rất nguy hiểm. Trước đây hàng hóa vẫn chuyển vào kho, Tô Hòa đã thu hết, hôm qua cũng gọi cho các cửa hàng giao đồ ăn khác, bảo họ không giao nữa.
Trên máy bay, Tô Hòa nhắm mắt dưỡng thần, trong đầu không ngừng hiện ra các cảnh tượng sau tận thế. Cô nắm chặt cổ tay trái, đếm từng thứ vật tư một mới bình tĩnh lại.
Ở nước M, điên cuồng mua sắm suốt ba tuần, cũng chỉ tiêu hết hơn hai trăm tỷ, còn gần sáu mươi tỷ. Cô không vội về nước, trước tiên đi quanh vài nước lân cận mua sắm một vòng. Đủ loại trái cây sấy khô và trái cây nhiệt đới tươi, gạo thơm, dừa, dưa hấu, sầu riêng, cà phê.... Đừng có chê sầu riêng nặng mùi nhé, sau tận thế ai cũng hôi hám, như vậy trong đám đông cô cũng không quá đặc biệt. Còn có các loại vải vóc thoải mái thân thiện, quần áo, áo phao lông vũ, chăn bông, giày vớ.... Không thể lột đồ từ xác chết được đúng không~ Củi, than, cồn.... Nhiên liệu cũng cần, có thể dùng nấu canh, cũng có thể dùng đốt xác sống~ Mỗi thứ đều mua theo tấn, có hàng là được, tiền không thành vấn đề.
Mua xong những thứ này, lại đến xứ đảo một chuyến, món bảo bối cô đặt cần lấy. Đó là khoang thoát hiểm động đất. Xứ đảo là vùng thường xuyên có động đất và bão, kỹ thuật thoát hiểm của họ có thể nói là đẳng cấp thế giới. Ngay ngày thứ hai sau khi trọng sinh, Tô Hòa đã tìm công ty ở xứ đảo đặt làm ba khoang thoát hiểm động đất lớn có thể chứa sáu người. Mua ba cái không phải để cho người khác dùng, chủ yếu là Tô Hòa lo nếu hỏng thì còn có cái khác thay. Với tư tưởng đã đến thì mua, nào là thịt bò Kobe, bạch tuộc viên có bạch tuộc thật, mì udon… Mua! Mua thật nhiều!
Chờ Tô Hòa quay một vòng trở về nước, thời gian đã trôi qua gần hai tháng. Vừa xuống máy bay mở điện thoại nội địa, Tô Hòa đã nhận được một loạt thông báo cuộc gọi nhỡ và tin nhắn. Trực tiếp làm cho chiếc điện thoại vốn đã ít pin tắt nguồn luôn. Không cần nghĩ cũng biết, trong đó hơn chín mươi phần trăm cuộc gọi và tin nhắn đều là bà nội và nhà bác cả gửi đến.
Tô Hòa không vội không vàng tìm một khách sạn ở, sạc pin cho điện thoại, rồi xuống tầng tìm một quán lẩu để thỏa thích. Trời biết, lẩu bò sốt Tứ Xuyên cay nồng thơm ngon, thật hạnh phúc! Kèm với nước mơ chua chua ngọt ngọt, quả thực là thiên đường! Ăn uống no say, sờ cái bụng tròn vo, Tô Hòa no đến nỗi kêu lên. Không muốn đi đường chút nào!
Về khách sạn, Tô Hòa trước tiên thả mấy cục cưng ra khỏi không gian, cho chúng ăn cơm, rồi mở điện thoại đã hoạt động bình thường, xem từng tin nhắn một.
Hai tháng này, không có bố mẹ quản lý, công ty vẫn vận hành bình thường. Nhà bác cả thỉnh thoảng đến quậy, nhưng ngoài việc bị bảo vệ tầng dưới lôi đi không thương tiếc, cũng chẳng gây được sóng gió gì. Trước khi đi cô cũng dặn dò bên công ty rồi, người không quan trọng không cần để ý.
Kiếp trước, chính mình bị ép nhường quyền thừa kế công ty, mới để họ vào được công ty. Tuy theo pháp luật, là người thân của bố mẹ, họ cũng có quyền thừa kế. Nhưng bố mẹ từ những năm đầu đã nhìn rõ bộ mặt tham lam của họ, nên đã lập di chúc sớm và công chứng. Vì vậy ngoài căn nhà họ đang ở thuộc về họ, thì không một xu nào khác.
