Chương 42: Trần thiếu.
Theo sau người phụ nữ mặc sườn xám, bước trên hành lang trải thảm dày, Trương Minh Viễn ghé sát tai Trần Vũ thì thầm hỏi:
- A Vũ, thẻ hội viên của chỗ này chắc khó kiếm lắm nhỉ? Cậu kiếm đâu ra vậy?
Trần Vũ nghe vậy, trên mặt hiện rõ vẻ đắc ý không kìm được, anh cũng hạ thấp giọng khoe:
- Hôm qua em tìm một thằng bạn, bố nó làm vận tải trong thành phố, làm ăn lớn lắm. Cái thẻ này là nó cho em mượn để lấy mặt mũi đấy, nó bảo vào được đây đều là nhân vật có máu mặt trong thành phố.
Hai người đang nói chuyện, người phụ nữ mặc sườn xám dẫn đường đã dừng lại, quay người mỉm cười hỏi:
- Hai vị, tối nay muốn đánh bóng, đánh bài, hay cần dịch vụ khác ạ?
Cô chỉ vào những cánh cửa gỗ hồng sắc đóng chặt hai bên hành lang.
- Chúng tôi có phòng VIP trang bị hệ thống karaoke mới nhất, phòng trà yên tĩnh, và cả phòng đánh bài nữa.
- Chúng tôi xem bóng đá. - Trần Vũ trả lời.
- Vâng, mời đi lối này.
Người phụ nữ mặc sườn xám dẫn họ đến một cánh cửa đôi ở cuối hành lang.
Cô nhẹ nhàng đẩy cửa.
Một không gian rộng gần trăm mét vuông hiện ra trước mắt hai người.
Nơi đây được bài trí như một rạp chiếu phim tư nhân cao cấp. Dưới sàn trải thảm mềm, bày hơn chục bộ ghế sofa da thật rộng rãi thoải mái và các dãy bàn tròn.
Trước mỗi bộ sofa đều có một bàn trà nhỏ bằng kính, trên đó bày các đĩa trái cây tinh xảo, các loại hạt và đủ loại đồ uống có cồn.
Lúc này trong phòng đã có hơn hai mươi người, đang tụ thành từng nhóm nhỏ nói chuyện thì thầm, bầu không khí tao nhã và kiềm chế.
Và thứ thu hút nhất chính là phía trước phòng.
Trên tường treo một chiếc tivi màu siêu mỏng, kích thước cực lớn, ước chừng ít nhất năm mươi inch!
Tivi plasma!
Trong năm 2003, khi tivi CRT 'mông to' vẫn còn là chủ đạo tuyệt đối, một chiếc tivi plasma có hình ảnh sắc nét, màu sắc tươi sáng, thân máy mỏng như khung tranh thế này mang đến sức công phá thị giác vô song.
Nó giống như một tác phẩm nghệ thuật đến từ tương lai, âm thầm thể hiện thực lực hùng hậu và gu thẩm mỹ phi thường của chủ nhân nơi đây.
Hai người chọn một dãy bàn tròn ở góc, ngồi lún vào chiếc sofa da thật êm ái.
Suýt soát vừa ngồi xuống, một chàng trai mặc đồng phục phục vụ trắng, thắt nơ bướm, bưng khay lặng lẽ bước tới.
- Chào hai vị, xin hỏi quý khách cần gì đồ uống ạ?
- Rượu không vội. - Hôm nay Trần Vũ chưa ăn tối, bụng đã đói từ lâu, anh phất tay một cách phóng khoáng: - Cho tụi này ít đồ ăn lót dạ trước đã!
Anh phục vụ thoáng sững lại, hình như ít có khách nào yêu cầu như vậy ở đây. Nhưng anh vẫn giữ nụ cười chuyên nghiệp, lấy từ dưới khay ra một quyển menu da được làm tinh xảo.
Trên menu không có giá.
Chỉ có từng dòng tên món - 'Bò bít tết Sirloin kiểu Úc', 'Ốc sên nướng kiểu Pháp', 'Mì Ý sốt nấm truffle đen'...
Những món 'Tây' mà trong năm 2003 ở một thị trấn nhỏ miền Trung chỉ tồn tại trên tivi và tạp chí, ở đây lại là tiêu chuẩn.
Trương Minh Viễn không nhìn menu, chỉ bình thản nói với anh phục vụ: - Một ly Martini, cảm ơn.
- Vâng, thưa ngài.
Đúng lúc này, từ dãy bàn tròn bên cạnh vọng ra một tiếng cười khẩy không lớn không nhỏ.
Một thanh niên mặc áo lụa Versace tay ngắn, đeo khuyên tai lấp lánh, trong lòng ôm hai cô gái xinh đẹp, liếc mắt khinh khỉnh, giọng nói đầy vẻ ưu việt không hề che giấu:
- Anh bạn, đến 'A Khánh Tảo' là để bàn việc và chơi bời, ai lại ăn uống ở đây? Làm cả phòng toàn mùi, mất giá quá.
- Đậu má, bố đây đói thì không được à? - Trần Vũ vốn không phải người dễ tính, lập tức trừng mắt: - Menu bày ra đây không phải để cho người ta gọi sao?
- A Vũ.
Trương Minh Viễn liếc Trần Vũ một cái, giọng nói bình tĩnh nhưng mang một sức nặng không thể nghi ngờ, ra hiệu cho anh im miệng.
Rồi anh quay đầu, nở một nụ cười lịch sự với anh chàng bông tai kia.
- Anh bạn này, xin lỗi nhé. Thằng em tôi tính thẳng ruột ngựa, nói năng không suy nghĩ, không có ý cãi nhau với anh đâu.
Anh biết rằng những người có thể tiêu xài ở đây, mười phần thì chín phần có bối cảnh sâu. Dù không sợ chuyện, nhưng cũng không cần vì một chút tranh cãi mà chuốc thêm rắc rối không đáng.
Để tránh Trần Vũ gây thêm chuyện, Trương Minh Viễn liền chỉ vào menu với anh phục vụ.
- Hai phần bò bít tết Sirloin, chín tái. Cảm ơn.
Anh chàng bông tai thấy họ gọi đồ thật, lại khinh miệt nói một câu 'Nhà quê', rồi không quấy rầy nữa, tiếp tục ôm gái cười nói.
Bít tết nhanh chóng được mang lên.
Lần đầu dùng dao nĩa 'đồ Tây', Trần Vũ có vẻ vụng về, nhưng anh không bận tâm, ba chân bốn cẳng xử lý miếng bít tết đắt tiền kia một cách ngon lành.
Rồi anh cầm ly uống cạn phần rượu còn lại, hài lòng vỗ bụng.
- Viễn ca, em phục luôn đấy, người giàu đúng là biết hưởng thụ thật! - Anh hạ thấp giọng, mặt đầy cảm thán: - Cái món bít tết chó gì đó mà ăn ngon vãi!
Trương Minh Viễn cười, lấy khăn ăn lau miệng một cách tao nhã.
- A Vũ, thế giới bên ngoài còn tuyệt vời hơn em tưởng tượng nhiều.
Anh nhìn Trần Vũ, trong ánh mắt có chút dẫn dắt.
- Muốn thực sự bước vào cái vòng này, muốn người khác nể trọng, chỉ có tiền thôi chưa đủ. Phải học quy tắc của họ, nâng cấp bản thân.
- Đương nhiên, tiền đề của tất cả là...
- Kiếm thật nhiều tiền.
Hai người đang nói chuyện.
Một người phụ nữ mặc sườn xám xinh đẹp khác bưng một khay da màu đen, bước những bước uyển chuyển đến giữa phòng.
Trên khay có một tập phiếu đặt cược nhỏ và vài cây bút mạ vàng.
Cô hơi cúi người với tất cả mọi người, giọng ngọt ngào nhắc:
- Xin chào quý khách tối nay.
- Trận đấu quan trọng của đấu trường châu Âu tối nay, vòng ba Cúp Intertoto, giữa Schalke 04 và Slovan Liberec, sắp bắt đầu lúc 7 giờ 30 phút tối theo giờ Bắc Kinh.
- Bây giờ, quý khách có thể bắt đầu đặt cược.
Vừa dứt lời của người phụ nữ mặc sườn xám.
Anh chàng bông tai ngồi không xa liền búng tay.
Người phụ nữ mặc sườn xám lập tức bưng khay đường hoàng bước tới, cung kính cúi người trước anh ta.
- Trần thiếu, chào ngài.
- Schalke, mười nghìn.
Chàng thanh niên được gọi là 'Trần thiếu' không thèm ngẩng mắt, tiện tay lấy từ trong túi LV một xấp tiền nhân dân tệ mới toanh ném thẳng lên khay.
Người phụ nữ mặc sườn xám mỉm cười cầm bút lên, bắt đầu giúp anh ta điền phiếu đặt cược.
Cảnh tượng này làm Trần Vũ ngồi bên cạnh trợn tròn mắt.
Anh không nhịn được bĩu môi, hạ thấp giọng chua ngoa than với Trương Minh Viễn:
- Đậu má... người giàu đúng là khốn nạn thật... mười nghìn đồng không chớp mắt đã vứt đi như vậy...
'Trần thiếu' kia dường như rất thích cảm giác được người khác chú ý.
Anh ta bưng một ly rượu vang, bắt đầu phân tích với mọi người xung quanh:
- Schalke vòng trước vừa ghi bốn bàn, phong độ hừng hực. Lại được đá sân nhà, gặp một đội bóng Slovakia vô danh, không phải dễ như trở bàn tay sao? Trận này không có gì bất ngờ.
Lời của anh ta lập tức thu hút một loạt tiếng xu nịnh xung quanh.
- Trần thiếu nói đúng! Tôi cũng thích Schalke!
- Ánh mắt của Trần thiếu chưa bao giờ sai, theo Trần thiếu đặt cược là đúng nhất!
- Cô gái tôi cũng năm nghìn, Schalke!
Trong chốc lát, gần như tất cả mọi người trong phòng đều đặt cược một chiều vào Schalke 04.
