“Được thôi, về nhà thôi!”
Thiệu Thịnh An gỡ túi đeo chéo của Kiều Thanh Thanh xuống, đeo lên cổ mình, quay người cõng cô lên, chỉnh lại tư thế, hơi khom lưng nhấc hành lý lên: “Đi thôi!”
Nằm trên lưng chồng, Kiều Thanh Thanh nói: “Thiệu Thịnh An, em nhớ anh lắm.”
“Anh cũng nhớ em.”
“Em rất nhớ anh.” Kiều Thanh Thanh vùi đầu vào lưng anh.
Nước mắt chảy vào cổ anh, Thiệu Thịnh An hoảng hốt không yên, nỗi buồn đau dữ dội như thế này, vợ anh làm sao vậy? Trên mặt anh không còn chút nụ cười nào, nhưng giọng lại cố tỏ ra nhẹ nhàng vui vẻ: “Anh cũng rất nhớ em, Thanh Thanh nhà anh tối nay ăn gì? Đói bụng chưa? Anh đưa em đi ăn điểm tâm được không?”
“Không cần, về nhà thôi.”
“Được được, về nhà, anh nấu cơm cho em ăn, trong tủ lạnh có gì nào, em có đi chợ không?”
“Có, em gọi giao rau củ quả nhanh trong thành phố, trong nhà có rất nhiều đồ ăn.”
Thiệu Thịnh An chiều theo cô: “Thật à? Vậy lát nữa anh sẽ làm tám món cho em nếm thử.”
Chương 5
Trên xe, Kiều Thanh Thanh khóc rồi ngủ thiếp đi. Từ sáng sớm trọng sinh đến giờ, cô vẫn luôn bận rộn, đầu óc không ngừng tính toán các loại vật tư, đã sớm mệt mỏi rã rời. Bây giờ như trút được gánh nặng, cảm xúc được giải tỏa, liền không nhịn được mà ngủ mất.
Về đến nhà, Thiệu Thịnh An bế cô xuống xe, Kiều Thanh Thanh lập tức tỉnh giấc.
“Không sao, anh cõng em về nhà.”
Thiệu Thịnh An leo cầu thang rất vững, Kiều Thanh Thanh yên tâm ôm cổ anh: “Lúc nãy em nói thật đấy, em rất nhớ anh, ngoài trời mưa rồi, em sợ anh không kịp về nhà, nên mới lừa anh nói là em muốn nhảy lầu.”
“Không sao, lần sau đổi cách khác để lừa anh, đừng có dùng kiểu nhảy lầu nữa, anh sợ chết khiếp.”
“Vậy nói em bị bệnh?”
“Cũng không được, anh cũng lo lắng mà.”
Kiều Thanh Thanh sờ mặt anh: “Vậy phải nói thế nào mới được?”
Thiệu Thịnh An đẩy cô lên cao hơn, cười nói: “Em cứ nói là em nhớ anh, anh nhất định sẽ về.”
“Đồ lừa đảo.” Kiều Thanh Thanh lại đỏ hoe mắt, “Rõ ràng em đã nói vô số lần, anh cũng không về, cứ phải lừa anh nói em muốn nhảy lầu.”
“Sao anh lại thành lừa đảo? Anh là – sao trước cửa nhà bẩn thế này.”
Đến trước cửa nhà tầng tám, Thiệu Thịnh An đặt Kiều Thanh Thanh xuống, lại nhìn cánh cửa chống trộm mới, lớp màng xanh trên đó vẫn còn nguyên.
“Em thay cửa mới rồi à? Cửa đồng à? Ừ, không tệ, mắt thẩm mỹ của em tốt đấy, anh thích loại cửa thép nguyên tấm không chạm trổ này, nhìn vừa rộng rãi vừa sang trọng.”
“Ừm.” Kiều Thanh Thanh lấy chìa khóa mở cửa, lớp cửa chống trộm này mở ra, lại là một lớp cửa chống trộm nữa.
“Em đã tháo cánh cửa gỗ nguyên bản trước đó rồi à, nhà mình bây giờ an toàn quá, trộm cũng không vào được.” Thiệu Thịnh An biết tâm trạng vợ không ổn định, chỉ biết phụ họa đồng tình để trấn an cảm xúc của cô, nhưng anh không biết rằng, sau cánh cửa này còn một cánh cửa chống trộm nữa, Kiều Thanh Thanh đã nói với thợ, phải làm ba lớp cửa, nỗi sợ hãi bị người ta phá cửa xông vào ở kiếp trước đã khắc sâu vào linh hồn, không làm vậy thì cô có lẽ sẽ không ngủ được.
Đợi đến khi nhìn thấy cánh cửa chống trộm thứ ba chưa lắp đặt đang dựa nghiêng vào tường, Thiệu Thịnh An lúc này mới thực sự kinh ngạc.
Ba lớp cửa chống trộm toàn bộ bằng đồng, không chạm trổ, bề mặt đồng bóng loáng, đúng là quá khoa trương.
Nhưng còn khoa trương hơn ở phía sau, trong phòng khách chất đủ loại đồ đạc linh tinh, có dụng cụ thi công, có thùng carton chưa mở, điều này cũng không có gì, nhưng khi anh muốn kéo hành lý về phòng ngủ chính, mới thực sự kinh ngạc đến ngây người.
Anh đứng ở cửa, nhìn căn phòng ngủ trống trơn cùng mặt đất được trải ống sưởi điện, đường ống vòng quanh một vòng theo quy luật, nhưng trong đầu Thiệu Thịnh An lại như có những đường nét lộn xộn không theo quy luật nào đang xoay vòng vòng.
“Thanh Thanh, đây là cái gì vậy?”
“Sưởi sàn, phòng ngủ phụ và gác xép cũng đang lắp, tối nay chúng ta ngủ ở phòng khách là được.”
Kiều Thanh Thanh ra hiệu cho Thiệu Thịnh An đi tắm trước: “Bộ đồ ngủ trong vali của anh sạch chứ? Vậy đi tắm đi, tắm xong rồi nói chuyện.”
Thiệu Thịnh An gãi đầu, mở vali lấy một bộ đồ ngủ đi vào phòng tắm. Kiều Thanh Thanh dọn dẹp phòng khách một chút, ném hết bưu kiện vào không gian trước, rồi kê ghế sofa sát tường, chừa chỗ trống để đặt giường.
Thiệu Thịnh An tắm xong bước ra, liền thấy trong phòng khách đột nhiên xuất hiện một chiếc giường, vẫn là chiếc giường cưới của hai người.
“Cái, cái này……”
“Đói bụng chưa?”
“Đói, không đói, anh ăn cơm trên máy bay rồi, anh làm đồ ăn khuya cho em – không đúng, sao cái giường này lại ở đây?”
Rõ ràng lúc vào nhà trong phòng khách không có giường mà, tắm có năm phút, giường đã xuất hiện rồi?
Kiều Thanh Thanh vẫy tay với anh: “Lại đây.” Đợi chồng đến, cô kéo anh ngồi xuống, vòng tay ôm lấy cánh tay anh, dựa vào anh.
Cảm giác này thật hạnh phúc, trong ngôi nhà quen thuộc, trên chiếc giường cưới đã nằm nhiều năm, bọn họ vẫn còn khỏe mạnh, khi ôm nhau có thể cảm nhận được nhiệt độ cơ thể của đối phương.
“Thịnh An, em muốn nói với anh một chuyện, anh phải tin em. Ngoài trời đang mưa, cơn mưa này sẽ là khởi đầu của mọi tai họa……”
Kiều Thanh Thanh chậm rãi kể, kể về lũ lụt, kể về băng giá và nắng nóng, dịch bệnh và đói khát, sương độc và mưa axit, cùng với màn đêm vĩnh cửu.
“…… Sau đó, đột nhiên trời tối sầm lại, mặt trời không còn xuất hiện, khắp nơi đều là bóng tối, căn cứ đã làm máy phát điện chạy bằng sức gió, mỗi ngày sẽ thắp sáng đèn đường năm tiếng, nói đó là ban ngày, khi tắt đèn, chính là lúc chiều tối, bọn em gọi đèn đường là mặt trời nhân tạo, anh nói có buồn cười không? Em tưởng rằng cứ như vậy mà sống tiếp, nhưng lại xảy ra động đất, trận động đất lớn, tất cả nhà cửa đều sụp đổ, trên mặt đất có những vết nứt lớn rộng hơn mười mét, khi người ta rơi xuống, tiếng kêu cũng trở nên rất nhỏ, bọn em chạy nạn ra ngoài, trên đường em bị thương, sau đó chết mất.”
Tim Thiệu Thịnh An đập rất nhanh, anh nghe vợ kể về cái gọi là chuyện kiếp trước, anh rất muốn ngắt lời nói rằng đó đều là ác mộng, tất cả đều là giả, nhưng vẻ mặt và giọng điệu của vợ đều chân thực đến mức khiến anh hoảng sợ.
