Cô thật sự đang hồi tưởng, kể về những chuyện đau khổ trong quá khứ.
Cổ họng nghẹn lại, Thiệu Thịnh An khó khăn lên tiếng: “Thanh Thanh, trong kiếp trước của em, sao lại không có anh?”
Kiều Thanh Thanh ngẩng đầu nhìn anh, vẻ mặt đau buồn: “Vì tháng thứ hai của mạt thế anh đã chết. Vụ làm ăn anh sang nước A bàn hôm nay không thành, nghe nói bên khách hàng đổi người phụ trách mới, mọi thứ phải làm lại từ đầu. Anh bị kẹt lại nước A, nửa tháng sau mưa to bắt đầu dữ dội hơn, các chuyến bay quốc tế bắt đầu có phần bị hủy. Anh tranh thủ cơ hội cuối cùng bay về, đến thành Nguyệt thì tàu cao tốc và tàu hỏa đều ngừng chạy. Anh muốn về nhà nhưng không mua được vé, ngay cả xe khách cũng không có. Em bảo anh đừng về, cứ ở lại thành Nguyệt, anh nói anh đã mua xuồng máy, bảo em chờ anh… Em chờ anh một tháng, lúc về đến nhà anh gầy đi hơn mười cân, còn đang sốt, ho ra máu. Anh nói trên đường xuồng máy hết xăng, anh tự chèo về. Em muốn đưa anh đi bệnh viện, nhưng em không biết chèo, xuồng máy cứ xoay vòng tại chỗ, suýt nữa hất anh xuống nước…”
Cô nghẹn ngào không nói nổi nữa.
“Đừng nói nữa, Thanh Thanh đừng nói nữa.”
Nỗi buồn và đau khổ của Kiều Thanh Thanh chân thật đến vậy, Thiệu Thịnh An cũng không kìm được cay cay sống mũi. Anh ôm lấy vợ: “Đừng nói nữa, anh vẫn còn đây mà.”
Một lúc sau, Kiều Thanh Thanh tiếp tục: “Sau đó em xuống nước bơi, kéo xuồng máy đưa anh đến bệnh viện. Bệnh viện bị ngập hơn nửa, may mà tầng trên vẫn còn dùng được. Em đợi ở ngoài, đợi anh… Bác sĩ nói quá muộn rồi, anh bị viêm phổi nặng, để lâu quá đã suy đa tạng, đêm đó anh ra đi. Anh ngốc quá, không về được thì đừng về. Chỉ cần anh còn sống, chúng ta ở xa nhau cũng không sao. Thành Nguyệt cũng không xa, đợi nước lũ rút em có thể đi tìm anh, sao cứ phải về làm gì…” Cô đấm vào ngực chồng, “Anh có ngốc không, có ngốc không!”
“Anh ngốc, anh ngốc.” Thiệu Thịnh An nắm lấy tay cô, cảm xúc của anh cũng bị Kiều Thanh Thanh lây nhiễm, “Nếu lời em nói là thật, anh ở thành Nguyệt nhìn cả thành ngập lụt, biết cả nước đang mưa lũ, mực nước ngày càng dâng cao, anh nhất định sẽ rất lo cho em, muốn về nhà ở bên em. Một mình em ở nhà, anh không yên tâm được.”
Kiều Thanh Thanh khóc nức nở. Đợi cô trút hết cảm xúc, mắt đã sưng húp không mở nổi.
“Ngủ đi, ngủ đi.”
Thiệu Thịnh An đặt cô nằm ngay ngắn trên giường, kéo chăn đắp cho cô. Anh định rời đi thì phát hiện Kiều Thanh Thanh nắm chặt áo anh, lông mày nhíu lại. Anh ngồi lại, lấy điện thoại ra nhắn tin cho đồng nghiệp.
Hai phút sau, đồng nghiệp gọi lại, thấy màn hình sáng anh lập tức nghe máy.
Chưa kịp để anh nói, đồng nghiệp đã ào ào than vãn: “Không thành! Trời ơi, khách hàng nói chuyện đến nửa chừng, sắp ký hợp đồng rồi thì nhận một cuộc điện thoại rồi bỏ đi, bỏ đi! Giờ người phụ trách bên đó liên lạc không được, sếp nhờ quan hệ hỏi thăm thì nghe nói người phụ trách đó gặp chuyện, có thể bị đuổi việc. Hỏng rồi, vụ làm ăn này hỏng rồi!...”
“Anh không tiện nói chuyện điện thoại, để anh nhắn tin cho cậu.” Thiệu Thịnh An trong lòng chấn động, cúp máy. Soạn tin nhắn gửi đi, anh ngẩn người nhìn màn hình tin nhắn, rồi nhìn ra ngoài cửa sổ.
Bên ngoài đang mưa. Cơn mưa này thật sự là khởi đầu của tai họa sao?
Nếu là người khác nói với anh rằng mạt thế sắp đến, Thiệu Thịnh An nhất định sẽ mỉm cười lịch sự lắng nghe, trong lòng không tin nửa câu. Nhưng đây là Thanh Thanh nói, biểu hiện của cô chân thật đến vậy, như thể cô thật sự đã sống trong một thế giới đáng sợ như thế. Khi nhắc đến cái chết của anh, ánh mắt cô là sự pha trộn phức tạp giữa đau buồn, hoài niệm và tê dại khi kể về chuyện đau lòng trong quá khứ.
Chợt nhớ ra điều gì, anh sờ chiếc giường bên dưới. Chiếc giường này cũng có gì đó không ổn, rốt cuộc nó từ đâu ra? Trong nhà có thể đặt vừa chiếc giường này chỉ có phòng ngủ chính và phòng ngủ phụ, nhưng cả hai phòng đều đang làm sưởi sàn. Dù nhà có phòng thứ ba, thì Thanh Thanh cũng không thể nào trong năm phút mà khiêng chiếc giường này ra đây nguyên vẹn được. Với lại, đây là giường cưới do chính tay anh chọn, gỗ nguyên khối, rất nặng. Lúc trước khi chuyển vào, cũng phải tháo rời ra rồi mang vào, do thợ lắp ráp tại chỗ.
Nhìn gương mặt ngủ say của vợ, anh nhẹ nhàng vuốt hàng lông mày vẫn còn nhíu chặt trong giấc ngủ của cô, rồi lại cầm điện thoại lên.
Thật ra bây giờ anh vẫn còn nửa tin nửa ngờ. Tin là vì tin tưởng vợ, ngờ là vì một người sống trong thời bình thật khó có thể chấp nhận ngay rằng thế giới của mình sắp có mạt thế.
Nhưng điều đó không ảnh hưởng đến việc anh quan tâm đến cảm xúc của vợ. Anh định mua một chiếc xuồng máy, rồi bảo chủ cửa hàng cho thêm nhiều xăng, đảm bảo đi từ Hoa Thành đến thành A hai lượt vẫn còn dư. Dù sao khoản thưởng này cũng không lấy được, cách số tiền đặt cọc mua nhà gần trường học còn thiếu hai trăm nghìn, vậy thì thêm vài chục nghìn nữa cũng chẳng sao, sau này kiếm lại là được.
Thiệu Thịnh An không hiểu mấy về xuồng máy, lên mạng tìm kiếm cả nửa tiếng, càng xem càng thích, rồi chọn được một chiếc ưng ý, trò chuyện với chủ cửa hàng gần một tiếng mới đặt hàng. Anh quyết định đợi xuồng máy mua về, cuối tuần sau sẽ đưa vợ ra biển lướt sóng, thư giãn đầu óc.
Chương 6
Đợi Kiều Thanh Thanh ngủ say, Thiệu Thịnh An mới cẩn thận cởi áo ngoài, đưa áo cho vợ ôm, còn mình vào bếp tìm đồ ăn. Mở tủ lạnh ra, bên trong quả thật chất đầy rau củ quả. Mở ngăn đá ra, đủ loại thịt đông lạnh chất kín, gà vịt lợn bò dê đều có, còn có cả sủi cảo tôm mà anh thích. Anh lấy một hộp ra hấp, trong lúc chờ đợi thì đi một vòng quanh nhà.
Đổi cửa chống trộm cũng tốt. Khu nhà này là khu chung cư cũ, không có quản lý, ai cũng có thể ra vào, đúng là không an toàn. Lắp ba cái càng tốt, càng an toàn, lắp!
Làm sưởi sàn cũng tốt. Mùa đông ở Hoa Thành có vài ngày lạnh thấu xương, mẹ vợ năm nào về ăn Tết cũng kêu lạnh, năm ngoái còn bị cảm lạnh. Lắp!
Cửa sổ cũng lắp lưới chống trộm, khe hở rất nhỏ, anh ước chừng chỉ có hai phân, tốt quá. Dù sau này có nuôi chó mèo trong nhà, cũng không sợ chúng chui ra ngoài qua cửa sổ. Trên lưới chống trộm còn có cửa thoát hiểm, anh thử một lúc, hài lòng gật đầu, lắp tốt!
Đi một vòng xong chợt nhớ quần áo chưa giặt, Thiệu Thịnh An lại đi giặt đồ. Ra ban công thì phát hiện có thêm một bình nước không gỉ.
Anh phơi quần áo xong, bỗng nhiên linh cảm mách bảo, bước lên gác xép. Gác xép không thay đổi gì. Thanh Thanh nói gác xép cũng phải lắp sưởi sàn, xem ra vẫn chưa thi công đến đây. Mở cửa ra định ra sân thượng xem có đọng nước không, thì hai bình nước khổng lồ đập vào mắt, còn có một thiết bị được phủ bạt chống mưa. Vén tấm bạt ra xem xét kỹ lưỡng, anh xác định đây là máy phát điện năng lượng mặt trời, với kích thước và quy mô này, chắc chắn không dưới một trăm triệu.
