Chương 11: Dây buộc tóc hình thỏ nhỏ
Lâm Ngọc Trân không để bụng chuyện này, quay người bỏ đi.
Hứa Tế Thanh cởi đồng phục ra, ra nhà tắm nhỏ bên ngoài để xả nước.
Trong khu tập thể vẫn lắp bình nước nóng kiểu cũ, bồn chứa không lớn, mùa hè mấy nhà thay nhau dùng, giờ này đã không còn ai.
Nước mát lướt qua sống mũi anh tuấn của chàng thiếu niên, chảy xuống vai, xuống lưng, chảy qua vùng bụng săn chắc, toàn thân tỏa ra hơi lạnh.
Quay lại ghế sofa nằm, lớp da bên dưới đã ấm sực.
Hứa Tế Thanh lại cảm thấy thư giãn.
Cơn buồn ngủ sau một ngày mệt mỏi ập đến, khiến cậu nặng nề nhắm mắt lại.
Hồi ở trọ chung, họ còn chẳng có vòi hoa sen, chỉ có thể dùng chậu mặt để hứng nước lau người.
Tay cậu vắt không khô khăn mặt, treo trên sào phơi ngoài cửa sổ, sáng hôm sau vẫn còn nhỏ nước tong tong.
Bà lão tầng dưới vì chuyện này mà lên một lần, Lâm Ngọc Trân không tiện kể chuyện nhà mình với người ngoài, từ đó về sau mỗi khi Hứa Tế Thanh muốn tắm, người phụ nữ ấy đều đứng đợi ở cửa, lặng lẽ vắt khăn giúp cậu.
Khăn không bẩn.
Nhưng mẹ là người khác giới.
Cậu thấy khó xử, lại không kìm được mà chán ghét bản thân.
Bây giờ như thế này, đã là tốt lắm rồi.
-
Cuối tuần đầu tiên sau khi trọng sinh, Sử Hạ thay đổi hoàn toàn.
Có tiết thì chạy đến nhạc viện học, thời gian còn lại thì ở nhà luyện đàn.
Nghe thấy Sử Tiểu Quyên trong điện thoại nhắc đến chuyện chọn địa điểm xây nhà máy mới, cô càng bật dậy, chủ động xin đi cùng mẹ sang thành phố bên cạnh xem đất.
Lịch trình đi về trong ngày, cái túi nhỏ của Sử Hạ thu dọn còn nhanh hơn cả lúc quân sự, tài xế vừa đến đã chui ngay vào ghế sau, sợ mẹ chùn bước.
Nhìn con gái với đôi mắt đen láy, Sử Tiểu Quyên nhất thời hơi nghẹn lời, “Lần này không đi trung tâm thành phố đâu, ngoại ô toàn đất hoang, đến cả McDonald’s cũng không có gì để ăn đâu.”
“Con cũng không cần người đi cùng, nếu thật sự có chuyện gì, để cậu đi cùng là được rồi.”
Sử Hạ vội vàng tỏ lòng trung thành, “Cậu sao bằng con được ạ.”
Sử Tiểu Quyên nhướng mày.
“Mẹ nói mà.”
Sử Hạ trong lòng giấu chuyện, lòng bàn tay cứ đổ mồ hôi, sợ Sử Lập Quân lúc này đã bắt đầu tìm kẽ hở, gây dựng cơ sở cho việc phạm pháp sau này.
“Hồi bé mua cửa hàng bốc thăm chọn vị trí, lần nào cũng bế con đi bốc, vị trí đẹp bốc phát là trúng ngay.”
“Con có linh cảm, lần này mẹ dẫn con đi, miếng đất chọn ra phong thủy tuyệt đối vượng, hai năm nữa nhà mình đổi nhà, ba năm nữa đưa mẹ vào bảng xếp hạng người giàu nhất Forbes.”
Sử Tiểu Quyên bị chọc cười, véo má con gái mềm nhũn.
Sáng thứ Hai.
Vốn dĩ sáu giờ mười lăm đưa Sử Hạ đi học, Sử Lập Quân đến sớm hơn nửa tiếng, ăn sáng cùng hai mẹ con.
Sữa đậu nành còn chưa uống được hai ngụm, anh ta đã sốt ruột liếc Sử Tiểu Quyên mấy lần, cẩn thận mở lời, “Em nghe công ty nói, đất xây nhà máy mới đã đi xem rồi à?”
“Chỉ là đi xem thôi, chưa quyết định.”
Sử Tiểu Quyên nói, “Cậu đến Giang Thành chưa được bao lâu, không cần vội chạy ra ngoài, trước tiên cứ làm quen ở đây đã.”
“……Một tháng cũng không phải ngắn nữa đâu nhỉ.”
Sử Lập Quân gượng cười, “Chị lâu rồi không về nhà, có lẽ vẫn nghĩ em như trước đây, nhưng lần trước mẹ cũng nói rồi, em đã sửa đổi hết rồi.”
“Mấy ông chủ trước đây em chạy xe tải cho, không ai không khen em đáng tin cậy.”
Dì giúp việc bưng lên hai bát canh ngân nhĩ.
Sử Hạ vẫn im lặng, cầm thìa sứ chậm rãi uống, lúc này bỗng lên tiếng, “Cậu thật sự rất tốt.”
Vẻ mặt cô rất nghiêm túc, không có ý trêu chọc.
Cứ như đang minh oan cho cậu.
Sử Lập Quân còn chưa kịp cảm kích, đã nghe cô gái tiếp lời, “Lái xe vững lắm, phanh không hề có cảm giác gì, tài xế trước cứ làm con say xe muốn nôn, ngồi xe cậu vẫn thoải mái hơn.”
“Hôm đó đưa con đi học đàn, đi qua chợ đêm, đúng lúc có người gây sự, thế mà ai thấy cậu cũng không dám động vào con, nếu cậu có thể đưa đón con mãi thì tốt quá.”
Giọng Sử Hạ trong trẻo, ngữ điệu còn mang nét ngây thơ đặc trưng của tuổi này, nghe rất êm tai.
Dạo này cô ngoan ngoãn lạ thường.
Sử Tiểu Quyên nhìn con gái thế nào cũng thấy vừa mắt, chỉ cười nói, “Vậy con hỏi cậu xem có đồng ý không?”
Hai đôi mắt hạnh giống nhau lần lượt nhìn sang, chẳng ai quan tâm đến sống chết của anh ta.
Sắc mặt Sử Lập Quân khó coi vô cùng, nhưng đã ăn nhờ ở đậu, chỉ đành đồng ý, “……Anh đều được.”
Trước khi vào thành, bố mẹ còn bảo đảm với anh ta, nói rằng đến chỗ Sử Tiểu Quyên, sau này một nửa công ty của chị ấy sẽ là của anh, xe sang nhà to tha hồ chọn.
Ra ngoài làm ăn mà, đàn bà làm sao được như đàn ông đại trượng phu như anh ta.
Chị ruột sao nỡ để em trai chịu khổ, chẳng mấy chốc sẽ thành nhị đương gia thôi.
Nhưng giờ nhìn lại, nhị đương gia gì chứ?
Anh ta là từ xa chạy đến hầu hạ tiểu thư, làm chó giữ cửa cho Sử Tiểu Quyên đây mà!
Vừa qua sáu giờ rưỡi, bầu trời thành phố như được nước sông gột rửa, phảng phất một lớp sương mỏng.
Trước đây trên đường lái xe, Sử Lập Quân hay kể chuyện lạ để chọc Sử Hạ vui, hôm nay lại ủ rũ, chẳng nói câu nào.
Sử Hạ vui vẻ vì được yên tĩnh, ngồi hàng ghế sau ngắm cảnh phố suốt cả đường.
Cô chẳng lo Sử Lập Quân sẽ bỏ trốn.
Chưa nói đến việc với cái lý lịch như anh ta, biết đi đâu tìm được việc lương hơn tám nghìn, dù anh ta có chạy về quê thật, cô cũng cầu còn không được.
Một mối lo lớn trong lòng tạm thời được giải tỏa, Sử Hạ thấy người nhẹ nhõm hẳn, đến cả giờ tự học buổi sáng cũng thấy đáng yêu hơn nhiều.
Kiếp trước cô là đứa chuyên cán đích đúng giờ, lần nào cũng xông vào tòa nhà học đúng lúc chuông tự học reo, không biết bao nhiêu lần bị bắt quả tang trừ điểm.
Giờ kéo sớm hơn nửa tiếng, trong ngoài tòa nhà còn chưa có ai, trên ngọn cây tiếng chim hót ríu rít.
Sử Hạ thấy mới lạ vô cùng.
Cô đã chuẩn bị tinh thần là người đến lớp đầu tiên, kết quả vừa đẩy cửa ra, bên cửa sổ đã có một người ngồi sẵn.
Ngay cạnh bàn cô.
Hứa Tế Thanh giống như hôm mới chuyển đến.
Đồng phục trắng tinh, khóa kéo kéo lên tận cổ, đang yên lặng đọc sách trong ánh nắng ban mai nhạt màu vàng kim.
Tiếng cửa kéo vang lên, Hứa Tế Thanh ngẩng đầu, đôi mắt màu nâu nhạt nhìn sang.
Có người khác ở đây thì đỡ hơn, trong lớp lúc này chỉ có hai người bọn họ, Sử Hạ luống cuống nắm chặt tay nắm cửa, cố kìm nén ham muốn quay người bỏ đi.
Cô nuốt nước bọt, “Cậu…… thấy tôi rồi à?”
……
Sử Hạ hận không thể chôn mình xuống đất.
Lại không phải con ma nữ.
Hơn năm mươi ký đặt ngay đó, thấy được chỉ có thể nói là không bị mù.
Cô ngượng đến đỏ cả vành tai, Hứa Tế Thanh lại thu ánh mắt về, rất nhạt nhẽo “ừm” một tiếng.
Trước khi vào lớp đã thấy rồi.
Ngoài cửa sổ là con đường tắt từ cổng trường đi vào, trên cặp sách của cô gái treo mấy con thú bông lông lá, tiếng bước chân vui vẻ, sợi dây buộc tóc hình thỏ nhỏ trên đuôi ngựa cũng nhún nhảy theo từng bước.
Cậu chưa từng thấy kiểu con gái như vậy.
Lúc lên lớp thì buồn ngủ đến mức không mở nổi mắt, chỉ qua một cuối tuần, lại như vui sướng vô cùng vì được đi học, giống như con chim non tròn trịa, bay vào lớp học u ám này.
Chỉ là nhìn thấy cậu rồi, có hơi ỉu xìu.
Hứa Tế Thanh nghĩ vậy, con chim non ỉu xìu kia chậm rãi nhích lại gần, dừng lại bên cạnh cậu.
Hương thơm trên người con gái lan tỏa sang.
Cậu khẽ nín thở, khẽ khàng quay mặt đi chỗ khác.
Sử Hạ đặt cặp sách xuống dưới chân, không vội lấy sách vở ra, tay đặt trên váy đồng phục một lúc lâu, khẽ gọi, “Hứa Tế Thanh.”
Chàng trai không quay đầu, hàng mi dài thẳng rũ xuống, chăm chú nhìn cuốn sách từ vựng trước mặt.
Sử Hạ cũng không giận, cúi đầu nhìn tay cậu.
Đây là kinh nghiệm cô mò mẫm ra từ kiếp trước.
Hứa Tế Thanh lúc làm việc không thích để ý đến người khác.
Mà cái nghĩa khác của việc không thích để ý đến người khác chính là, chỉ cần cô không ngại chơi một mình, thì làm gì cậu cũng sẽ không ngăn cản.
Ngoài cổ tay áo, vết thương trên mu bàn tay chàng trai đã đỡ hơn một chút, chắc là đã bôi thuốc, không còn đáng sợ như trước nữa.
Sử Hạ nhìn chăm chú, nhớ lại những điều cần lưu ý khi chăm sóc vết bỏng nghe được ở hiệu thuốc hôm đó, hơi cau mày, “Cậu còn đau không, sao không dán băng gạc thế?”
Cô nghĩ ngợi một hồi lâu, cuối cùng cũng tìm ra một lời giải thích cho sự im lặng của cậu.
“……Hay là cậu không biết dùng?”
“Không sao, tôi——”
Ánh mắt chàng trai nhạt nhẽo, không mang chút cảm xúc nào chờ cô nói hết.
Chỉ bị nhìn như vậy thôi, câu “Tôi dạy cậu” kia lại nuốt ngược xuống cổ họng.
Đã giúp thì giúp cho trót, đưa phật thì đưa cho tới nơi.
Nhưng Hứa Tế Thanh rõ ràng bày ra vẻ mặt sốt ruột vì buổi tự học buổi sáng bị quấy rầy, chắc là đã bị cô làm phiền đến phát chán rồi.
Làn gió nhẹ thổi qua, cành lá dây leo ngoài cửa sổ xào xạc, nhấc lên những lớp sóng xanh đậm nhạt.
Trong lớp vẫn chưa có ai đến, yên tĩnh đến mức chỉ còn tiếng gió.
Hứa Tế Thanh ngẩng mắt, nói tiếp nửa câu còn lại của cô, “Cậu giúp tôi dán à?”
