Chương 9: Anh Chưa Từng Được Dỗ Dành Như Thế
“Thành phố lớn đúng là khó ở.”
Cô ôm Hứa Giao Giao đứng dậy, tóc hơi rối, “Chợ đêm phức tạp, chúng ta mới đến, gặp phải kẻ khó ưa thì nhịn được thì nhịn, đừng xúc động gây chuyện.”
Hứa Tế Thanh đá chân chống xe, ừ một tiếng nhạt nhẽo.
Cuộc sống nhà nghèo là vậy đó.
Sự quan tâm của người lớn trong nhà chỉ có hạn, kiếm ăn đã khó, con cái đông thì đứa nào yếu hơn được chú ý nhiều hơn, chẳng nói được gì là thiên vị hay không.
Hứa Tế Thanh hồi nhỏ không được hưởng phúc gì, sau khi Hứa Giao Giao ra đời, càng nhường hết những thứ ngon trong bát cho em gái.
Nhưng có những người như vậy, dù chỉ ăn mì lạnh, vẫn có thể nuôi ra một thân thể cường tráng không bao giờ bệnh.
Chàng trai mười bảy tuổi có bờ vai rộng, dù gầy đi chút, vẫn là chỗ dựa của hai mẹ con.
Cậu ấy như bỏ qua luôn tuổi dậy thì.
Những đứa cùng tuổi đang bận rộn nổi loạn, thì Hứa Tế Thanh lại trở nên trầm lặng.
Lâm Ngọc Trân cũng không nhớ nổi, từ lúc nào, đã không còn thấy nó cười nữa.
Bộ đồng phục trắng sạch sẽ lúc đi học buổi trưa, giờ đã dính đầy dầu mỡ, may mà nhờ khuôn mặt thanh tú của cậu chống đỡ, nên trông chưa đến nỗi quá thảm hại.
Lâm Ngọc Trân nhìn mấy lần, càng thấy áy náy, “Cởi áo khoác ra về nhà mẹ giặt cho, từ giờ đi bán mẹ tự đi một mình, con và Giao Giao ở nhà tập trung làm bài tập. Mẹ uống ít nước hơn, thì không cần chạy xa tìm nhà vệ sinh.”
“Ngày đầu đi bán chỉ để xem tình hình, về sớm cũng tốt, hai ngày nay chúng ta chuyển nhà mệt lắm rồi, nghỉ sớm đi.”
Hứa Tế Thanh đáp một tiếng, tắt đèn dưới mái hiên, “Mẹ và Hứa Giao Giao đi xe buýt về, con đi xe đạp.”
“Rẽ phải ở ngã tư, bắt xe 23, đi sáu trạm.”
Lâm Ngọc Trân sững người, mắt đảo quanh cánh tay cậu một vòng, “Con vặn tay lái được à, trước bác sĩ còn nói…”
“Hết cảm giác rồi.” Hứa Tế Thanh cắt ngang lời bà.
“Xe 23 ngừng chạy sớm, chuyến này chắc là chuyến cuối.”
Người phụ nữ há miệng, định nói gì đó, cuối cùng vẫn quay đầu nhìn lại mấy lần rồi đi.
Đèn chợ đêm vàng vọt, đợi đến khi bóng dáng hai mẹ con biến mất nơi cuối dòng người, Hứa Tế Thanh mới cúi đầu, xắn tay áo đồng phục lên.
Thời gian quá lâu, vải đã dính chặt vào vết phồng rộp do bỏng trên mu bàn tay, giật mạnh ra gần như kéo theo cả một mảng da, vết thương đỏ tươi lộ ra trong đêm, trông thật đáng sợ.
Gần đây không có vòi nước, cậu nhấc một thùng nước trắng dưới quầy hàng, vặn nắp, dội thẳng xuống.
Nước bị lửa bếp hâm nóng cả buổi tối, chỉ mát hơn thân nhiệt vài độ, nhưng vậy là đủ.
Từ nhỏ đã quen như vậy, Hứa Tế Thanh không bận tâm sống có thoải mái hay không, cũng không định tiêu số năm trăm tệ nhặt được vào người mình, chỉ là vết bỏng dễ nhiễm trùng, khiến cậu thấy phiền phức.
Thứ cậu ghét nhất là phiền phức.
Nước mát chảy dọc theo vết thương, một mùi tanh kim loại đặc quánh.
Ngón út và ngón áp út bị bỏng nặng nhất cong queo, Hứa Tế Thanh nhìn hai ngón tay đó, cố sức duỗi.
Không duỗi thẳng được, cũng không có cảm giác.
Hôm qua cũng vậy.
Ngày mai cũng sẽ như vậy.
Nửa năm trước, cảnh sát đưa cậu đến bệnh viện giám định thương tích, xương trụ vỡ nát, dây thần kinh cũng hỏng.
Sau khi dùng nẹp thép và ốc vít nối lại, ngón út và ngón áp út của tay phải không bao giờ duỗi thẳng được nữa, khớp cổ tay xoay chuyển bị hạn chế, như đeo một chiếc găng tay dày không thể tháo ra, không còn cảm nhận được nóng hay đau.
Tay phải là tay viết, tay làm việc của cậu.
Tay chính bị tàn tật vĩnh viễn, kết quả giám định cuối cùng là thương tích nhẹ cấp một, kẻ đó bị phạt ba năm.
Con người sinh ra có hai tay, chẳng phải để khi một tay hỏng thì còn có cái thay sao?
Với khả năng học tập của cậu, chuyển sang dùng tay trái thành thạo chỉ là vấn đề thời gian.
Chỉ một bàn tay đổi lấy hơn một nghìn ngày yên ổn, để cậu có thể bình an vượt qua kỳ thi đại học, đưa Lâm Ngọc Trân và Hứa Giao Giao chạy đi xa hơn, cậu thấy không thiệt.
Như thể ông trời mở cho cậu một cánh cửa sổ, Hứa Tế Thanh từ nhỏ đã có khả năng tự lành đáng kinh ngạc, vết bầm tan nhanh, vết thương sâu đến mấy cũng tự kết vảy lành lại. Dội xong một thùng nước mát, cậu vặn nắp lại, định đi, thì nghe thấy tiếng giày da nhỏ gõ xuống đất dồn dập.
“……Khoan, đừng đi vội! Tôi có đồ muốn đưa anh.”
Cô gái như chạy suốt cả quãng đường đến.
Khuôn mặt trắng nõn đỏ bừng, tóc mai ướt đẫm mồ hôi, vì xách đồ quá nặng, dừng lại thở hồi hộc một lúc lâu.
Hứa Tế Thanh không ngờ cô ấy còn quay lại.
Vết thương đỏ tươi dữ tợn không che chắn, cứ thế đâm thẳng vào mắt Sử Hạ.
Cô hít một hơi lạnh.
Muốn nhìn kỹ thêm một chút, lại hơi không dám.
Lông mi Sử Hạ run run, không biết nghĩ gì, nhỏ giọng nói một câu, “…Sớm biết thì đòi giúp anh một nghìn rồi.”
Đi đòi tiền thay người khác cũng giống như mặc cả, đối phương không đồng ý thì khó chịu, đồng ý ngay cũng khó chịu.
Anh diễn như không có chuyện gì, cô bây giờ mới biết anh bị thương nặng đến vậy, cảm thấy mình làm anh hùng thật nghiệp dư, vì chút tiền lẻ mà bán đứng Hứa Tế Thanh.
Trên tay cô xách hai túi ni lông to nhất, căng phồng, siết đến các đốt ngón tay đỏ ửng.
“Tôi tra rồi, bỏng không được xối nước đá, giờ chưa vào thu, tiệm tiện lợi chẳng mấy chỗ có nước thường, chạy hai cửa hàng chỉ có mấy thứ này.”
Hứa Tế Thanh ngẩng đầu nhìn.
Trên mặt bàn là từng chai nước khoáng cô lôi ra.
Đủ loại nhãn hiệu, bao bì đủ màu sắc, thậm chí có cả bảy tám chai Evian thủy tinh.
Đắt rẻ không nói, nặng thật đấy. Một cô gái yểu điệu nhìn là biết chưa từng chịu khổ, không biết lấy đâu ra sức lực như vậy.
Sử Hạ không biết anh đang nghĩ gì, lại từ trong túi ni lông lôi ra một túi thuốc của hiệu thuốc gần đó, giới thiệu nghiêm túc, “Đây là nước muối sinh lý, dùng để sát trùng. Cô bán thuốc nói sẽ rất đau, anh nhẹ nhàng thôi, đừng dùng sức.”
“Đợi vết thương hơi khô một chút, rồi bôi kem này, sau đó đắp băng gạc lên, cố gắng đừng dính nước.”
Cô gái thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn anh, như đang xác nhận anh vẫn còn nghe.
Từ góc nhìn của Hứa Tế Thanh, đôi má bầu bĩnh của cô phồng lên, đôi môi đỏ mọng, khi nói đến chữ đau thì lông mày hơi nhíu lại, giọng nói mềm mại đến khó tin, như đang dỗ dành một đứa trẻ.
Anh chưa từng được dỗ dành như thế.
Thực ra, ngay cả lúc Lâm Ngọc Trân dỗ Hứa Giao Giao ngủ, cũng chưa từng dùng giọng điệu mềm mại đến vậy.
Nhận thức đó khiến Hứa Tế Thanh thấy cả người không thoải mái.
Gió đêm hơi se lạnh, cuốn giọng nói của cô gái chui vào tai anh, như kiến bò, ngứa ngáy lạ thường.
Hứa Tế Thanh hồi cấp ba vốn dĩ là cái kiểu ngang ngạnh đó, Sử Hạ không trông mong anh đáp lại.
Giới thiệu xong mấy thứ trong túi thuốc nhỏ, cô lại nhét vào, rồi từ đáy túi lôi ra một hộp kem chống sẹo, loại thuốc nhập khẩu đắt nhất cửa hàng, trị bỏng và vết cắt đều dùng được.
Kiếp trước Hứa Tế Thanh có thái độ rất kỳ lạ với vết sẹo trên người, rõ ràng có vẻ không quan tâm, vậy mà chỉ vì cô thất thần lúc thử nhẫn, anh đã không bao giờ tháo găng tay ra nữa.
Cô không muốn nợ anh điều gì.
Đã đến rồi thì đến luôn, dù có đưa đến tay Hứa Tế Thanh để mốc meo, cô cũng phải cho mình thoải mái đã.
Trong túi còn có một gói kẹo dẻo vị trái cây hình đầu mèo.
Chắc là hàng trôi nổi gì đó, cười với khóc đều như nhau, con mèo nào cũng có vẻ mặt lạnh nhạt, cũng khá giống anh.
Sử Hạ lôi đồ ra, nhét tất cả sang, “Kẹo là mua thuốc được tặng, nếu anh thấy rửa vết thương đau quá, thì nhai hai viên cho đỡ, không ăn thì đưa cho em gái.”
Cô chạy tới chạy lui vất vả gần nửa tiếng, Sử Lập Quân vì tránh phạt nguội, cũng phải vòng vèo hơn chục vòng đường, thấy Sử Hạ nói chuyện cũng gần xong, bấm còi nhẹ hai tiếng giục.
Sử Hạ lại nhìn anh một cái, lông mi nhấc lên, “Anh…… tự mình xối hết chỗ nước này, nhớ dùng thuốc nhé, tôi không về nữa là bị cậu mách tội mất, đi trước đây.”
Chưa đợi tiếng còi vang lên lần nữa, cô xoay người chạy nhỏ đi mất.
Sử Lập Quân xuống xe mở cửa cho cô.
Cửa chiếc Bentley đen bóng loáng đóng lại, phát ra một tiếng nặng nề trầm đục.
Xe phóng đi để lại bụi mù, chỗ Sử Hạ vừa đứng dường như vẫn còn vương lại một mùi hương thanh ngọt.
Rất dễ chịu.
Có thể là dầu gội, sữa tắm của con gái, hoặc hương thơm trên da.
Bên tay là gói kẹo cô vừa nắn.
Hứa Tế Thanh đứng đó, mắt cụp xuống.
Hồi lâu, yết hầu anh khẽ động, không hiểu sao lại đưa lên ngửi một hơi.
