Chương 38: Bắt đầu di chuyển
Lục Thế Đông nhìn đống vũ khí này, trong lòng tính toán trước tiên sẽ chuyển những thứ dễ vận chuyển theo đại bộ phận cùng di chuyển, nếu có thể tìm được dị năng giả không gian như trong tiểu thuyết thì sẽ quay lại mang nốt số còn lại đi.
Khi anh đang nghĩ đến việc mang số còn lại đi, vũ khí mà tay anh đang chạm vào bỗng biến mất. Đây là tình huống gì vậy? Kho vũ khí này cần quét vân tay và mống mắt mới có thể mở được, ngoài anh ra, không có anh dẫn thì người khác cũng không vào được, huống chi là mang vũ khí ra ngoài.
Lục Thế Đông nhắm mắt trầm tư, trong lòng nghĩ về vũ khí vừa nãy, đột nhiên trong đầu hiện ra một nơi vô cùng trống trải, nơi đó đặt chính vũ khí vừa biến mất.
Đây là... nơi trống trải này... là không gian sao, chắc là... thử là biết ngay mà. Vị quân trưởng Lục tính tình kín đáo trong lòng kích động vô cùng, nhưng trên mặt vẫn giữ vẻ đơ như cũ. Anh đi đến bên cạnh một vũ khí khác, đưa tay chạm vào, rồi trong lòng nghĩ muốn mang nó đi, vũ khí biến mất, nhắm mắt lại, trong đầu nơi trống trải đó có thêm một vũ khí.
Lục Thế Đông cuối cùng cũng yên tâm, đồ đạc có thể mang đi ngay bây giờ, có thể giảm bớt hy sinh trên đường di chuyển sau tận thế, có không gian anh có thể tích trữ nhiều vật tư hơn, có thể khiến đứa nhỏ của anh không phải chịu ấm ức.
Lục Thế Đông ở trong kho vũ khí gần một tiếng đồng hồ, giữa chừng vì hơi chóng mặt nên nghỉ ngơi khoảng mười phút, lúc anh đi ra sắc mặt hơi tái nhợt, trên trán còn vương chút mồ hôi lạnh chưa lau.
Khi Lục Thế Đông quay lại sân huấn luyện, đội ngũ đã tập hợp xong, xe cộ cũng đã sắp xếp ổn thỏa, chỉ chờ lệnh xuất phát.
Đã lâu như vậy rồi, trong thành phố nhất định đã loạn lên, căn cứ cách nơi đóng quân một quãng đường. Nếu đường thông thoáng thì mất một tiếng, còn tình hình bây giờ thì không thể tính trước được.
“Hạo Tử và Đại Hùng đi đầu, Thế Nam đã ở đó rồi, tình hình bên đó tôi đã nắm rõ. Từ hôm nay trở đi, mỗi ngày chuyển hai nghìn người, lương thực mỗi người mang theo lương khô đủ ăn hai ngày, chăn đệm của những anh em đã hy sinh cũng đóng gói mang theo luôn, Ngân Hoàn và Cự Giải áp hậu.”
Lục Thế Đông ra lệnh một tiếng, Đại Hùng và Hạo Tử bắt đầu sắp xếp các đại đội trưởng điểm danh người, những người còn lại tiếp tục dọn dẹp chiến trường, đều là anh em, không nỡ để những anh em biến dị đó phơi xác ngoài đồng.
Trận chiến sáng nay còn có gần ba mươi người bị thương, đang xử lý vết thương. Lục Thế Đông yêu cầu quân y quan sát kỹ sự biến đổi của vết thương, phái một binh sĩ đứng bên cạnh ghi chép.
“Bác sĩ Tào, giết tôi đi, tôi không muốn biến thành như vậy...”
“Ban trưởng Trần, anh không đọc tiểu thuyết à? Trong tiểu thuyết nói bị cào không nhất định sẽ biến thành zombie đâu, còn có xác suất tỉnh lại dị năng nữa, anh phải kiên cường vượt qua nha.”
“Vậy trói tôi vào ghế đi, tôi sợ sau khi biến dị sẽ làm bị thương anh em, với lại nếu tôi biến dị thì cho tôi một cái chết thống khoái, cảm ơn anh em.” Ban trưởng Trần ngồi trên ghế, để người ta trói mình lại.
Tào quân y là người miền Nam, đến nơi đóng quân này đã năm năm rồi mà vẫn không đổi được giọng nói mềm mại của người Giang Nam. Anh còn là một fan tiểu thuyết, đặc biệt thích đọc tiểu thuyết ngôn tình dành cho nữ. Anh nói hồi đại học anh đã coi sách y như tiểu thuyết ngôn tình mà đọc, không so với Lục Thế Lâm yêu nghiệt, anh cũng là một trong những người xuất sắc của học viện quân y.
Lúc này dùng giọng điệu Giang Nam của mình an ủi Ban trưởng Trần, khiến cả phòng không nhịn được bật cười, bầu không khí đầy bi thương bỗng chốc nhẹ nhõm hơn rất nhiều.
Tào quân y vừa lau vết thương bôi thuốc băng bó cho người, vừa phải đọc triệu chứng, thỉnh thoảng còn nói vài câu tiếng địa phương để chọc cười mấy anh lính, Tào quân y mệt tâm, chết tiệt, tôi làm quân y thật sự quá khó rồi.
Hằng ngày, cảm ơn những em bé giúp tôi bắt sâu, còn có những em bé cho tôi phiếu đề cử, thả tim*
