Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Trọng Sinh Ngày Tận Thế Làm Cô Vợ Nhỏ Được Cưng Chiều > Chương 39

Chương 39

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 39 có bản audio.

Chương 39: Dọn dẹp nơi đóng quân

 

Lục Thế Đông cho lính tập trung thi thể ở sân huấn luyện rồi hỏa táng, sau đó sắp xếp người tháo dỡ những thứ còn dùng được trong doanh trại, mang đi được bao nhiêu thì mang, phần còn lại để anh lo.

 

Mệnh lệnh vừa ban xuống, binh lính bắt đầu hành động, bất cứ thứ gì tháo được là họ tháo. Họ mang không hết cũng không sao, lão đại mang được là được. Trong bếp, nồi niêu xoong chảo, đến cả đôi đũa cũng không bỏ sót, mang hết.

 

Nếu không phải Lục Thế Đông nói không cần cửa, có lẽ đám lính này sẽ tháo cả cánh cửa mang đi mất.

 

Tối hôm đó, mọi người chỉ ăn cơm trắng với dưa chua qua bữa. Số người canh gác từ năm người tăng lên mười hai người. Trong phòng thương binh, hai mươi bảy người bị thương đều yêu cầu anh em trói mình vào ghế, sợ mình biến dị làm bị thương anh em bên cạnh.

 

Lục gia lão trạch

 

Lục lão gia tử tỉnh dậy thì người nhà họ Lục đều đã tỉnh, ông là người tỉnh cuối cùng. May là trong nhà chỉ có một bà giúp việc quét dọn bị biến dị, những người khác đều không sao.

 

Lục Thế Lâm kể lại tình hình cho mọi người nghe, cũng nói kế hoạch tiếp theo, đợi Lục Thế Đông và Lục Thế Nguyên về rồi cùng nhau đi căn cứ.

 

Lục lão gia tử vào thư phòng gọi điện, những người khác ở phòng khách bàn bạc xem sau này phải làm gì.

 

Lục lão gia tử gọi ba cuộc điện thoại đều không ai nghe máy. Ông nghĩ mình phải liều một chuyến đến văn phòng, dù có ngày lễ hay không, trừ khi ra ngoài thăm hỏi, chứ không thì giờ này hơn tám giờ, tổng thống nhất định đang ở văn phòng.

 

Lục Thế Nguyên nhân lúc mọi người chưa tỉnh, chạy đua với thời gian chạy khắp hơn nửa kinh đô, khóa cửa kho của mười sáu siêu thị dưới trướng nhà họ Lục. Cái khóa này là sau khi biết tình hình ở Đào Nguyên Thôn, cậu đã bỏ tiền cao mời chuyên gia nước ngoài đến làm. Lúc đó cũng tính đến chuyện mất điện sẽ không dùng được, nên còn đặc biệt làm thêm thiết bị tự nạp điện. Chỉ riêng cửa và cửa sổ của kho có khóa mật mã này có thể dùng được một tháng, nên không cần lo mất điện mà không mở được cửa.

 

Mười sáu kho siêu thị của nhà họ đều chất đầy ắp, số vật tư này là sự bảo đảm cho tương lai của nhà họ. Vì vậy Lục Thế Nguyên đạp xe điện phóng nhanh, cũng không nhất thiết phải đi đường lớn. Xe điện nhỏ gọn, nhẹ nhàng, thích hợp len lỏi trong các ngõ ngách. Chiếc xe cậu lái từ nhà ra đến kho thứ hai thì bị cậu khóa luôn trong kho, rồi lại lấy thêm một chiếc xe điện khác để đi.

 

Khóa đến kho thứ mười thì zombie tỉnh dậy, nhưng cậu không muốn bỏ cuộc, còn nhiều đồ như vậy không thể để người khác hưởng lợi một cách uổng phí. Nếu là người khác thì còn đỡ, nếu là đối thủ thì cậu sẽ buồn bực đến chết.

 

Để không để đối thủ chiếm lợi, Lục Thế Nguyên đã phải trả giá bằng hai cú ngã, bị zombie đuổi vài con phố và ba vết cào trên tay để khóa nốt sáu kho còn lại. Xong cậu bắt đầu chạy về nhà, bị cào rồi không thể ở ngoài lâu được, sẽ bị nhiễm bệnh.

 

Đến hơn ba giờ chiều, Lục Thế Nguyên ra ngoài mười hai tiếng đồng hồ mới chật vật về đến nhà. Lại thêm một chiếc xe điện nữa bị hỏng, cậu túm lấy chiếc ba lô leo núi ở yên sau rồi lao nhanh vào trong nhà.

 

“Con về rồi, Tiểu Lâm, ông bà tỉnh chưa… Con…” Lời Lục Thế Nguyên còn chưa dứt, đã bị dáng vẻ lao tới của mẹ làm giật mình.

 

“Bảo bối của mẹ, con không sao chứ? Bị thương ở đâu, cho mẹ xem nào. Lâm, mau lấy thuốc ra, tay thằng Nguyên bị thương rồi.” Lục nhị thẩm vừa nhìn thấy tay đứa con cưng vẫn còn chảy máu, đau lòng muốn chết.

 

“Con không sao đâu mẹ, chỉ là vết xước nhỏ thôi, bôi thuốc là hết ngay, mẹ đừng lo.” Lục Thế Nguyên không dám chạm vào mẹ, trên người cậu dính máu đen bẩn, còn có máu của chính mình, sợ dính lên người mẹ.

 

Tác giả đang cố gắng duy trì nguồn truyện, phiếu thường ngày, thả tim.

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi