Chương 48: Anh em nhà họ Tô (2)
Dương Tĩnh Nhụy nhìn cô gái đang vung con dao bầu loạn xạ trước mặt, không biết nói gì: “Cô bỏ dao xuống trước được không, tôi sẽ giúp cô đưa anh trai cô qua đây.”
Lời vừa dứt, Tô Vân Kiều sững lại một chút rồi giấu tay cầm dao ra sau lưng, không ngừng cúi đầu cảm ơn. Tô Vân Kiều dẫn Dương Tĩnh Nhụy quay lại cửa hàng mỹ phẩm theo đường cũ.
Trong cửa hàng, Tô Vân Cẩn vẫn dựa vào quầy, nhưng con dao bầu trong tay thì nắm chặt. Nghe tiếng bước chân, cậu đã chống dao lên quầy cố đứng dậy, cả người ở trong trạng thái chiến đấu.
“Anh, em… là em đây, anh cẩn thận đừng đụng vào vết thương.” Thấy Tô Vân Cẩn đã đứng lên, Tô Vân Kiều lập tức chạy tới đỡ lấy anh.
Nhưng khi thấy bóng người sau lưng em gái, Tô Vân Cẩn lập tức đẩy Tô Vân Kiều ra sau lưng mình, gằn giọng: “Cô là ai, có mục đích gì? Đừng có động vào em gái tôi.”
“Anh, đừng mà, anh ấy là người em nhờ giúp.” Tô Vân Kiều kéo áo Tô Vân Cẩn.
“Đi theo tôi, tôi có ít thuốc, cậu dùng được. Ở đây mùi máu tanh quá, cửa chắc cũng không chặn được bao lâu. Tôi không phải người thành phố Y, trời sáng là tôi đi.”
“Cậu… xin lỗi, tôi… tôi…” Tô Vân Cẩn đứng đó luống cuống, dù sao cũng chỉ là một thiếu niên mười bảy tuổi.
“Không sao, phòng người lạ là điều nên làm. Thời buổi loạn lạc thế này, cẩn thận một chút là đúng. Cậu tự đi được không?” Dương Tĩnh Nhụy nhìn Tô Vân Cẩn, cô thật lòng muốn giúp hai anh em này. Tận thế đúng là thử thách lòng người. Tô Vân Cẩn bị thương rất nặng, cả mảng lưng máu thịt lẫn lộn, còn đã thâm đen, vậy mà Tô Vân Kiều vẫn không chịu bỏ rơi anh.
Ở thời mạt thế, điều này thật hiếm có. Tô Vân Kiều đi tìm nơi trú ẩn, còn để lại toàn bộ lương thực cho Tô Vân Cẩn. Chắc là cô cũng nghĩ, nếu ra ngoài không về được, thì những thứ này có thể giữ mạng anh trai mình.
Tô Vân Kiều cao hơn mét rưỡi một chút suýt bị Tô Vân Cẩn cao mét bảy đè sấp xuống, Dương Tĩnh Nhụy đành phải tiến lên đỡ lấy thiếu niên, rồi dặn Tô Vân Kiều: “Cầm đồ của hai người theo.”
Dương Tĩnh Nhụy lấy tấm chăn cô giấu trong quầy từ tối qua ra, trải xuống cho Tô Vân Cẩn nằm sấp lên, rồi từ trong quầy lôi ra chiếc ba lô đã chuẩn bị sẵn để đánh lạc hướng, thực ra là từ trong không gian lấy ra một túi cứu thương.
Cô bật đèn tiết kiệm điện, lấy kéo trong túi cứu thương ra, cắt hết quần áo sau lưng Tô Vân Cẩn, để lộ vết thương dữ tợn.
“Không có thuốc tê, nhưng tôi phải cạo bỏ phần thịt thối trên vết thương của cậu, không thì vết thương sẽ không lành. Cậu chịu được không?”
“Em… em chịu được, chị cứ làm đi. Em phải sống, để bảo vệ em gái em.” Tô Vân Cẩn nghiêm túc gật đầu.
Dương Tĩnh Nhụy nhìn thiếu niên mặt trắng bệch, rồi lại nhìn cô bé bên cạnh đang rơi nước mắt vì vết thương của anh trai. Cô thở dài, lấy ra hai chiếc khăn mặt, một chiếc đưa cho Tô Vân Kiều, một chiếc thấm nước linh tuyền.
“Chiếc khô này để anh cậu cắn, chiếc ướt này lát nữa tôi cạo thịt thối xong cậu dùng nó lau vết thương.”
Tô Vân Kiều gật đầu, lau nước mắt, nhét chiếc khăn khô vào miệng Tô Vân Cẩn. Rồi cô chăm chú nhìn con dao mổ trong tay Dương Tĩnh Nhụy, nghiêm túc lau máu. Gần hai tiếng đồng hồ mới xử lý xong, bôi thuốc cầm máu, còn Tô Vân Cẩn thì đã ngất từ lâu.
Tô Vân Kiều kiệt sức ngồi bên cạnh, Dương Tĩnh Nhụy gói số thịt thối và quần áo dính máu lại rồi ném ra xa. Trời đã bắt đầu sáng, khi Dương Tĩnh Nhụy quay lại cửa hàng mẹ và bé thì thấy Tô Vân Kiều đã gục xuống ngủ bên cạnh anh trai.
Dương Tĩnh Nhụy lắc đầu. Vẫn còn là một đứa trẻ. Nếu không có ai trông chừng, ở ngoài kia thì chết lúc nào không biết.
Cúi đầu cảm ơn, bé nào có phiếu bé ngoan thì vote nhé.
