Chương 49: Anh em nhà họ Tô (3)
Dương Tĩnh Nhụy bắc bếp cồn nấu một ít cháo trắng. Đến tám giờ sáng, Tô Vân Kiều bị mùi cháo thơm lừng đánh thức. Từ lúc mất điện đến giờ chưa được ăn miếng nóng nào, cô bé suýt chảy nước miếng.
Tô Vân Kiều đỏ mặt, quay đầu thì thấy một mỹ thiếu niên thanh tú đang ngồi cạnh bếp cồn. Trong tay đẹp đẽ của người đó cầm một cái muôi inox cán dài, nhẹ nhàng khuấy trong nồi sữa. Thấy cô bé tỉnh dậy, liền lên tiếng chào: “Dậy rồi à? Lại đây uống chút cháo đi. Anh cậu bị thương, ăn mì gói không tốt, nên tôi nấu ít cháo, cậu cũng uống một chút nhé.”
Tô Vân Kiều vẫn còn đờ đẫn chưa tỉnh hẳn. Tối qua ánh đèn mờ, chỉ thấy đại khái là một anh trai đẹp trai. Hôm nay nhìn rõ mặt Dương Tĩnh Nhụy, cô bé choáng ngợp đến mức không rời mắt được.
Tô Vân Kiều bắt đầu chế độ mê trai: “Ôi… sao lại có anh trai đẹp trai thế này, chết mất thôi, anh ấy nói chuyện với mình kìa!”
Dương Tĩnh Nhụy nhìn Tô Vân Kiều mặt đầy vẻ si mê nhìn chằm chằm vào mặt mình, bất lực ôm trán. Đây là con gái đúng không, là con gái đúng không? Sao lại nhìn mình chảy nước miếng như một tên biến thái vậy chứ?
“Ơ… bé con, lau nước miếng đi.” Dương Tĩnh Nhụy nhẹ nhàng nhắc một câu.
“Tôi… tôi… cái đó… cái đó… cái này… cái này…” Trời ơi, Tô Vân Kiều muốn tự tát mình một cái. Cái tật nói lắp khi hồi hộp này sao không sửa được vậy, hại cô mất mặt trước thần tượng rồi.
Lúc này Tô Vân Cẩn tỉnh dậy, vết thương đau khiến cậu hơi nhíu mày. Vừa chống tay định ngồi dậy, em gái đã đưa tay đỡ. Ngồi dậy, Tô Vân Cẩn cũng nhìn thấy thiếu niên tuấn tú kia, trông cũng xấp xỉ tuổi hai anh em.
Đêm qua chính thiếu niên này đã giúp hai anh em, nên phải cảm ơn cho tử tế. Cậu ấy còn quan tâm đến sức khỏe của mình, nấu cháo cho mình. Giờ đã là tận thế, thức ăn quý giá vô cùng.
“Cảm ơn cậu đã cứu tôi đêm qua, sau này chúng tôi sẽ báo đáp.”
Dương Tĩnh Nhụy xua tay: “Không sao, chỉ là chuyện nhỏ thôi, đừng bận tâm. Nào, uống chút cháo đi, sẽ tốt cho vết thương.”
“Cảm ơn. Chưa hỏi tên anh trai đây thế nào?” Tô Vân Cẩn ngại ngùng gãi đầu, nhận lấy bát cháo trắng Dương Tĩnh Nhụy đưa.
“Tôi là Dương Tĩnh, năm nay hai mươi tuổi, sinh viên năm ba trường đại học S. Tôi muốn đến Kinh Đô. Hôm qua đi ngang qua đây thì trời đã muộn, nên tạt vào quán này nghỉ chân.” Dương Tĩnh Nhụy dùng cái tên giả đã nói với Lục Thế Nguyên trước đó. Giờ là tận thế, chỉ cần nắm đấm đủ mạnh thì chẳng ai quan tâm cô tên gì.
“Chào anh Dương Tĩnh, tôi là Tô Vân Cẩn, đây là em gái tôi Tô Vân Kiều. Hai anh em tôi là sinh đôi, năm nay mười bảy tuổi, học sinh lớp mười trường trung học số 1 thành phố Y.” Tô Vân Cẩn thành khẩn cúi người chào Dương Tĩnh Nhụy một cái, nhưng vì lưng bị thương nên động tác không dám mạnh.
“Anh Dương Tĩnh, chúng em không còn người thân nào. Anh đã cứu em, từ giờ hai anh em em có thể đi theo anh không?” Tô Vân Kiều nhìn Dương Tĩnh Nhụy. Bản tính mê ăn nổi lên, cô bé nghĩ đi theo anh trai đẹp trai này chắc chắn không lo đói. Tô Vân Kiều “oa” một tiếng liền ôm chặt lấy đùi. Sau này thực tế chứng minh cô bé đúng, nếu đốt pháo không dẫn dụ zombie thì cô bé nhất định sẽ đốt suốt một ngày một đêm.
“Tôi phải đến Kinh Đô, đường xa lắm, mà giờ là tận thế, không biết bao giờ mới tới nơi. Hơn nữa, dọc đường nguy hiểm chồng chất, không biết lúc nào sẽ mất mạng.” Dương Tĩnh Nhụy nói.
“Anh Dương Tĩnh có người thân ở Kinh Đô sao? Mà anh không quản nguy hiểm, vượt ngàn dặm xa xôi để tìm đến.” Tô Vân Kiều lên tiếng hỏi.
