Chương 50: Vết thương
Câu hỏi của Tô Vân Kiều khiến Dương Tĩnh Nhụy không khỏi nghĩ đến người đó, ánh mắt dịu đi vài phần: “Có chứ, chính vì anh ấy ở đó nên tôi mới phải đi.”
“Anh Dương, bọn em đi cùng anh, bọn em…” Tô Vân Kiều vừa nói được nửa câu thì bị Tô Vân Cẩn cắt ngang.
“Anh, anh đã cứu mạng em, từ nay mạng của hai anh em em là của anh. Bọn em… bọn em bị đội… đuổi ra, nhưng… bọn em… anh… anh tin bọn em, bọn em chưa từng làm điều gì xấu… Xuy…” Vội vàng giải thích, Tô Vân Cẩn kéo phải vết thương sau lưng, hít vào một hơi lạnh.
“Đừng cử động, lát nữa vết thương lại rách ra. Không sao, từ từ nói, tôi nghe đây.” Dương Tĩnh Nhụy đứng dậy đi đến bên cạnh hai anh em Tô Vân Cẩn, vỗ nhẹ vai Tô Vân Cẩn để trấn an.
“Anh, để em nói. Bọn em đón Giáng sinh ở nhà cùng bố mẹ vừa đi công tác về. Khi tỉnh dậy, bố mẹ đã biến thành tang thi, bọn em đành nhốt họ trong phòng ngủ. Đồ ăn trong nhà không nhiều, hai anh em bọn em sống mờ mịt hai ngày, đến khi mất nước, mất điện mới ra ngoài.” Tô Vân Kiều lau nước mắt trên mặt rồi tiếp tục.
“Bọn em gặp một tên đầu gấu xã hội đen cùng khu, tên là Từ Chương, ở siêu thị nhỏ trong khu. Hắn tụ tập hơn mười tên đàn em cũ, chiếm giữ siêu thị đó. Có thể dùng xe, vũ khí, xăng, hoặc người có võ công để đổi đồ ăn. Về sau không còn gì để đổi, con gái hoặc con trai đẹp trai cũng có thể đổi. Có một hai người muốn làm loạn đòi đồ, đều bị Từ Chương dùng vũ lực đàn áp, còn có hai người bị chém chết tại chỗ. Anh trai em có võ, anh ấy là huyền đai đen ngũ đoạn Taekwondo, nên dùng võ công bảo vệ em, nhưng đồ ăn trong siêu thị có hạn, mà người sống sót trong khu lại nhiều…”
Tô Vân Cẩn vỗ nhẹ Tô Vân Kiều đang run rẩy, quay sang đối mặt với Dương Tĩnh Nhụy.
“Anh, để em nói tiếp. Lương thực đã cạn nhưng trong khu có mấy trăm người, nên tên Từ đó sắp xếp người ra ngoài tìm kiếm vật tư. Hắn đâm dao vào người sống rồi lôi ra ngoài để dụ tang thi. Sáng hôm qua, em cùng đội đi tìm vật tư. Tên Từ đó muốn hãm hại Kiều Kiều, Kiều Kiều không chịu, mụ đàn bà chết tiệt mẹ hắn ta lại lấy máu người bôi lên người Kiều Kiều, đẩy nó đến hàng rào nhốt tang thi, muốn giết Kiều Kiều để uy hiếp mọi người.”
Nói đến đây, mắt Tô Vân Cẩn đã đỏ hoe vì tức giận. Cậu liều mạng tìm kiếm vật tư, chỉ mong cô em gái duy nhất có thể ở trong căn cứ tạm thời đó, bớt đi một phần nguy hiểm. Vậy mà lũ súc sinh tham lam này lại muốn hãm hại em gái cậu.
“Nếu không phải lúc đó anh trai em về kịp, thì người bị xé nát thịt chính là em. Tên Từ đó đuổi bọn em ra, còn phái người lén đi theo sau. Nếu anh trai em chết thì bắt em về. Bọn côn đồ đi theo không rành chỗ này bằng bọn em, nên nửa tiếng sau bọn em đã bỏ xa hắn, đến được đây.”
Tô Vân Kiều nắm lấy tay Tô Vân Cẩn, trấn an cậu.
“Không sao đâu, mọi chuyện sẽ ổn thôi. Tên Từ Chương mà các cậu nói có thể tạo ra nước, lửa hay thứ gì khác không?”
Dương Tĩnh Nhụy muốn xem có ai phát hiện ra dị năng hoặc sử dụng dị năng hay không.
“Có, nhưng những người có dị năng hệ hỏa hoặc hệ thổ không dám dùng ở bên ngoài, nghe nói là sợ bị bắt đến phòng thí nghiệm. Còn những người có sức mạnh lớn hoặc tốc độ nhanh thì họ dùng ở bên ngoài.”
Tô Vân Cẩn từng đi theo đội thu thập vật tư, nên những chuyện này cậu đã thấy và nghe bọn côn đồ trong đội lén kể lại, nên cậu biết khá rõ.
Ừm… Lại là một ngày tràn đầy sức sống, mọi người đều mong chờ bé con đến đây, bí mật nói cho mọi người biết, sắp… rồi????
