Chương 67: Thu thập vật tư (3)
“Anh, anh chợp mắt một chút đi, em canh cho. Yên tâm, em đã khóa hết cửa rồi, không có gì nguy hiểm đâu.” Lục Thế Đông và Lục Thế Nguyên vừa giải quyết xong mấy con zombie trong kho, Lục Thế Đông vì thu thập vật tư nên tinh thần lực tiêu hao khá lớn, cộng thêm trận chiến lúc nãy bên ngoài, sắc mặt giờ có chút tái nhợt, khiến Lục Thế Nguyên nhìn mà thấy lo.
“Ừ, nghỉ nửa tiếng.” Lục Thế Đông nói xong liền rút từ trong không gian ra một chiếc ghế, dựa vào tường ngồi xuống, nhắm mắt dưỡng thần.
Hôm nay dùng tinh thần lực quá mức, Lục Thế Đông có chút mệt mỏi. Anh ra ngoài chuyến này là nghĩ, đã có không gian rồi thì vật tư trong siêu thị nhà mình phải nắm trong tay người nhà. Số vật tư này nhìn thì nhiều, nhưng anh và cậu em thứ tư đang nuôi mấy vạn binh lính, ngần này vật tư cũng không đủ cho quân đội tiêu dùng mấy tháng.
Nhắm mắt nửa tiếng, Lục Thế Đông mở mắt ra, trông tinh thần đã khá hơn nhiều. Lục Thế Nguyên đứng dựa tường bên cạnh, thấy anh mở mắt liền đưa ngay chai nước khoáng vừa lấy từ trên kệ xuống.
“Anh, anh đỡ hơn chưa? Uống chút nước đi.” Lục Thế Nguyên mở nắp đưa cho Lục Thế Đông.
“Ừ, đỡ rồi, thu đồ trước đi.” Lục Thế Đông uống nước rồi bắt đầu thu vật tư.
Lục Thế Đông phải tiếp tục dùng tinh thần lực, còn chiến lực của Lục Thế Nguyên cũng không còn mạnh nữa. May là hai người họ cố tránh zombie, để lấy được mấy chiếc xe điện không gây tiếng ồn, họ còn phải đánh một trận với zombie ở nửa cái trung tâm thương mại.
Sau một đêm cố gắng, cuối cùng cũng chỉ còn lại cái kho cuối cùng. Lúc này đã là khoảng chín giờ sáng. Ban ngày mặt trời lên, zombie di chuyển chậm hơn, cũng giảm bớt không ít áp lực cho hai anh em Lục Thế Đông.
Hai người đến trung tâm thương mại nơi có cái kho cuối cùng, thu xe xong, Lục Thế Đông phát hiện tình hình ở đây có chút không ổn. Tuy ban ngày zombie ít hơn, nhưng zombie trong trung tâm thương mại này đều đã bị giết sạch, mà đồ trên quầy vẫn còn nguyên.
Lục Thế Đông ra hiệu cho Lục Thế Nguyên, hai người lặng lẽ mò về phía kho, chưa đến gần đã nghe thấy tiếng nói chuyện.
Một giọng nam thô kệch vang lên: “Mẹ nó, cái nhà họ Lục này đúng là không tử tế, dùng cái thứ gì vậy? Mất điện bao nhiêu ngày rồi mà ổ khóa mật mã vẫn dùng được.”
“Tiền Tam, anh nói anh mời được người giỏi lắm cơ mà? Sao gần hai tiếng rồi vẫn chưa mở được?” Một giọng nam thanh thoát khác có chút chế nhạo nói.
“Im đi, giỏi thì mày làm đi.” Một giọng nói nữa vang lên, kèm theo tiếng ném đồ.
Lục Thế Đông và Lục Thế Nguyên lại lặng lẽ rút lui, hai người lại dò xét một phen, phát hiện ngoài chỗ kho ra thì những nơi khác trong trung tâm thương mại đều không có người. Xem ra bọn họ rất tự tin hôm nay sẽ mở được cái kho đó, đến nỗi đồ trong siêu thị bọn họ đều chê.
Hai người thu dọn một số đồ trong siêu thị rồi lên lầu trên, còn đám người ở kho thì đúng là thật to gan. Trong siêu thị ngay cả người canh chừng cũng không có, mặc cho hai anh em Lục Thế Nguyên như đi dạo phố bình thường dạo một vòng trung tâm thương mại, thu không ít xe, chăn ga gối đệm, lều trại gì đó. Hai người còn vào chỗ bán đồ nam thay quần áo.
Lục Thế Đông và Lục Thế Nguyên thay đồ xong, quay lại tầng một, tìm phòng nghỉ của nhân viên, chui vào đó định đợi đám người kia đi rồi mới mở cửa thu đồ.
Hai người đã mệt suốt hơn mười tiếng rồi, không muốn đánh nhau nữa, nên không đối mặt với đám người đó, tránh phiền phức.
Hai người vào phòng nghỉ, Lục Thế Đông liền từ trong không gian lấy ra một cái kệ chặn cửa lại, định nghỉ ngơi cho khỏe.
()
