Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Trọng Sinh Ngày Tận Thế Làm Cô Vợ Nhỏ Được Cưng Chiều > Chương 68

Chương 68

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 68 có bản audio.

Chương 68: Thu vật tư (4)

 

Lục Thế Đông tỉnh dậy đã là giữa trưa. Anh cẩn thận dựa vào cửa sổ phòng nghỉ, lắng nghe động tĩnh bên ngoài.

 

Nghe một lúc, bên ngoài rất yên tĩnh, ngoài tiếng gầm thỉnh thoảng của vài con zombie ra thì không còn âm thanh nào khác. Xem ra đám người đó đã đi rồi.

 

Lục Thế Đông lay Lục Thế Nguyên còn đang ngủ dậy, dọn giá chắn cửa, nhẹ nhàng mở cửa đi ra. Nhìn thấy trên mặt đất có vài thứ rơi vãi, còn những kệ hàng lúc trước vẫn còn chút đồ, giờ đã trống trơn, thậm chí có vài thứ rơi trên đất bị giẫm lên nhiều dấu chân.

 

Hai người lại lặng lẽ lần đến chỗ nhà kho, đã không còn ai. Trên cửa có vết chém loạn xạ. Cửa vẫn đóng chặt, bên cạnh còn có một cái máy tính bảng nhỏ bị vỡ, chắc tiếng ném đồ nghe được lúc nãy chính là từ cái máy tính bảng này phát ra.

 

Để không để lại dấu vết, Lục Thế Đông và Lục Thế Nguyên đều không động vào chỗ khác, chỉ mở cửa kho. Nhanh nhẹn thu hết đồ đạc, rồi khôi phục lại ổ khóa và cái máy tính bảng nhỏ bị vô tình dịch chuyển lúc mở cửa.

 

Thu xong đồ, Lục Thế Nguyên tâm trạng vui vẻ lái xe, vừa lái vừa huýt sáo, hướng về đại viện. Vốn dĩ lúc ở kho hàng nghe thấy ba chữ “Tiền Tam” là cậu đã rất muốn kiếm cái ghế nhỏ, bưng bát hạt dưa ngồi xem màn biến sắc của Tiền Tam vì tốn tiền mời người mà vẫn không mở được kho.

 

Nhưng anh trai không cho, mà hai người bọn họ đánh zombie cả đêm, thể lực có chút không theo kịp, nên mới không đi xem kịch.

 

Về đến đại viện, đồ đạc của bác cả Lục và mọi người đã đóng gói xong. Thấy hai người về, vội vào bếp làm hai bát mì nóng.

 

“Hai đứa đi đâu mà cả đêm không về?” Lục lão gia tử từ trên lầu đi xuống, thấy hai đứa cháu đang ngồi ở bàn ăn thì hỏi.

 

“Lên thư phòng.” Nói xong, Lục Thế Đông ăn hết bát mì, đứng dậy đỡ Lục lão gia tử lên lầu đi về phía thư phòng, dùng ánh mắt ra hiệu cho mẹ và đứa em ngốc đi theo.

 

Trong thư phòng

 

Lão gia tử vừa ngồi vào vị trí chính, người trong nhà đã tề tựu đông đủ.

 

“Con có dị năng, có tinh thần hệ, còn có không gian hệ. Còn có một loại không biết là gì, và trong cơ thể còn có một luồng năng lượng, nhưng vẫn luôn không phát ra được.” Lục Thế Đông giải thích với người nhà.

 

“Anh, có phải là loại kho di động mang theo người không, đúng không?” Lục Chỉ Tâm vui mừng muốn hét lên, nhưng lại sợ thu hút sự chú ý của người khác.

 

“Ừ, mà anh với Thế Nguyên vừa đi thu vật tư. Hàng hóa trong mấy cái kho của siêu thị đều được anh thu vào không gian.” Lục Thế Đông nói cho người nhà biết về không gian của mình.

 

“Tốt, tốt, tốt, còn chỗ nào không, thu luôn một ít đồ trong nhà. Để lại một ít đồ dùng hằng ngày bên ngoài là được. À, đúng rồi, số 8 con có...” Lục lão gia tử liên tục nói ba chữ tốt, trước đó trong tiểu thuyết tận thế cháu trai cho xem, không gian dị năng lợi hại vô cùng, khiến ông già này cũng vô cùng ngưỡng mộ.

 

Số 8 mà Lục lão gia tử nói, chính là kho vũ khí trong lòng núi ở khu đồn trú của Lục Thế Đông. Thấy Lục Thế Đông khẽ gật đầu, Lục lão gia tử càng vui hơn, đều là đồ tốt, không thể lãng phí.

 

Từ thư phòng đi ra, nhà họ Lục lại chìm vào bận rộn. Lục Thế Đông và Lục Thế Nguyên trước tiên về phòng nghỉ ngơi, những người khác trong nhà bắt đầu sắp xếp lại đồ đạc. Gom những thứ quan trọng lại một chỗ, chờ Lục Thế Đông dậy thu vào không gian.

 

Lục Thế Lâm cũng sắp xếp lại phòng thuốc của mình, trước đó vì đồ nhiều lại lộn xộn, nên định chỉ lấy những thứ quan trọng. Nhưng những thứ này đối với anh đều rất quan trọng, bỏ lại cái nào anh cũng không nỡ.

 

Hai ngày nay bận rộn, chỉ đăng một, hai chương, cảm ơn các bạn đã ủng hộ và phiếu vote, thương <3

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi