Chương 41: Lời Nói Dối
Nụ cười trên mặt Dung Ký Kiều lập tức đông cứng lại.
Một tấm danh thiếp màu đen cực kỳ đơn giản, không có những chức danh hoa mỹ, chỉ có một dòng chữ mạ vàng ở chính giữa, nhưng lại toát lên một sức nặng đến nghẹt thở.
Tập đoàn Đoàn Thị, Chủ tịch Hội đồng quản trị.
Đoàn Thủ Chính.
Ầm——
Đầu óc Dung Ký Kiều như nổ tung, như thể có một quả bom nổ ngay bên tai.
Tay cô run lên dữ dội, tấm danh thiếp mạ vàng ấy như một cục sắt nung đỏ, nóng đến mức cô suýt không cầm nổi, suýt rơi xuống đất.
Ông nội ruột của Đoàn Yến?!
Trong khoảnh khắc, Dung Ký Kiều không biết mình là may mắn hay xui xẻo nữa.
Bắc Kinh rộng lớn thế này, sao lại gặp đúng người này chứ!
Ngay cả kiếp trước cô cũng chưa từng gặp người này.
Là trợ lý do ông ấy phái đến, đưa tiền chia tay.
Trời ơi.
Dung Ký Kiều nắm chặt tấm danh thiếp, lòng bàn tay đầy mồ hôi lạnh, đầu óc rối như tơ vò.
Đoàn Thủ Chính lại chủ động đưa danh thiếp cho cô, còn nói sẽ giúp cô sắp xếp công việc.
Chắc ông ấy nghĩ gặp hai lần, thấy cô cũng ổn.
Nhưng nếu Dung Ký Kiều thực sự liều mạng gọi điện nhờ ông ấy sắp xếp chức vụ.
Đến lúc mọi chuyện vỡ lở, Đoàn Thủ Chính tức giận thành thẹn có thể băm cô ra thành từng mảnh.
Vừa nãy Đoàn Thủ Chính còn nói phải để lại cho mình một con đường lui.
Con đường chết thì có…
Khóe miệng Dung Ký Kiều giật giật.
Cô đau lòng, không dám nhìn thêm tấm danh thiếp này lần nào nữa, ném nó vào tủ đồ của mình.
Đau.
Quá đau.
Ngày xưa sao cô lại ngu ngốc đi lừa Đoàn Yến chứ.
…
Cô không biết rằng.
Ngoài cửa, chiếc xe Hồng Kỳ chưa nổ máy khiến vô số người phải ngoái nhìn, trên ghế phụ có một trợ lý hoặc thư ký lên xe.
Anh ta nhìn qua gương chiếu hậu thấy Đoàn Thủ Chính đang nhắm mắt nghỉ ngơi ở ghế sau.
Một lúc anh ta không biết mở lời thế nào, đành ho khan một tiếng ngượng ngùng.
Rồi mới nói.
“Chủ tịch Đoàn, cô bé đó nhét danh thiếp của ông đại khái vào tủ rồi.”
Còn không định mang về nhà.
Đoàn Thủ Chính là người thế nào?
Bên ngoài biết bao nhiêu người muốn có phương thức liên lạc riêng của ông.
Ông tiện tay cho một cô gái hợp mắt.
Ai ngờ cô ta còn không biết điều, hoàn toàn không để tâm.
Đoàn Thủ Chính nghe vậy mở mắt.
Tức giận đến bật cười.
“Sợ tôi là lừa đảo chắc?”
Trợ lý sợ Đoàn Thủ Chính nổi giận, liền nói theo: “Cũng quá không biết điều rồi.”
Đoàn Thủ Chính: “Cô bé đúng là nên cẩn thận một chút, có lo lắng là đúng, không biết bị thằng nhóc tóc vàng tháng kiếm có một hai vạn tệ dụ dỗ thế nào.”
Trợ lý nhận ra Đoàn Thủ Chính có ấn tượng khá tốt với cô bé, lập tức đổi giọng: “Thời buổi này, quá cẩn thận đúng là sẽ bỏ lỡ nhiều cơ hội.”
Đoàn Thủ Chính lại nhắm mắt.
Không nói gì nữa.
Trợ lý tưởng chủ đề này đã kết thúc, Đoàn Thủ Chính chắc sẽ không để ý đến cô gái không biết điều này nữa.
Ai ngờ khi xuống xe, trợ lý đến mở cửa.
Đoàn Thủ Chính giơ tay, động đến lỗ kim trên tay.
Động tác xuống xe của Đoàn Thủ Chính khựng lại một chút.
Rồi ông vẫn nói: “Thôi, đến lúc cô ta thực sự chuẩn bị về quê thì anh giúp tôi liên lạc với cô ta, nếu cô ta muốn thì để cô ta ở lại Bắc Kinh.”
Thời buổi này đúng là khó gặp được cô gái thực tế và chân thật như vậy.
Dung Ký Kiều kiếp trước vì viển vông muốn một bước lên trời mà bị xử chết, kiếp này không ngờ lại có người nghĩ cô thực tế và chân thật.
…
Đoàn Yến đang lật xem vài tài liệu dự án do tập đoàn xây dựng Hoành Kiến mang đến.
Chiếc điện thoại đặt ở mép bàn làm việc bất ngờ rung lên, màn hình sáng lên, hiện ra một dãy số lạ.
Đoàn Yến không ngước mắt, ngón tay thon dài đưa qua nhấn nút nghe, áp điện thoại vào tai.
“Xin chào, cho hỏi có phải anh Đoàn Yến không?” Trong ống nghe vang lên giọng nữ tiêu chuẩn và ngọt ngào, mang vẻ khách sáo chuyên nghiệp, “Đây là trung tâm thẻ tín dụng ngân hàng XX.”
“Tôi đây, có chuyện gì?”
“Thưa anh Đoàn, như thế này ạ. Anh có phải là người liên lạc khẩn cấp của chị Dung Ký Kiều không? Chị ấy có một thẻ tín dụng tại ngân hàng chúng tôi, hiện tại có một khoản trả góp cần xác minh…”
Nghe thấy cái tên quen thuộc, Đoàn Yến ngả người ra sau lưng ghế sofa, giọng trầm ổn: “Đúng, có chuyện gì?”
Giọng cô nhân viên vẫn dịu dàng: “Hạn mức thẻ tín dụng của chị Dung là một vạn, hiện tại tình trạng sử dụng bình thường, chúng tôi chỉ làm một cuộc gọi định kỳ. Hệ thống cho thấy, thẻ này của chị Dung được mở cách đây ba năm…”
“Biết rồi.” Giọng Đoàn Yến bình thản như mặt nước tĩnh lặng, sau đó trực tiếp nhấn nút kết thúc cuộc gọi.
Đoàn Yến giữ nguyên tư thế nghe điện thoại, hồi lâu không động đậy.
Hệ thống đánh giá tín dụng của ngân hàng lạnh lùng và chính xác, nó sẽ lật tung mọi tài sản của khách hàng.
Trong hệ thống ngân hàng, tình trạng tài sản của cô hiện ra rõ ràng, thu nhập, tiền tiết kiệm, điểm tín dụng, tất cả đều hiện lên một cách thảm hại trong cái hạn mức đáng thương đó.
Nếu Dung Ký Kiều lúc cứu anh thực sự có hơn trăm triệu tiền tiết kiệm để trả viện phí cao cho một người xa lạ.
Thì đánh giá tài sản của ngân hàng đối với cô tuyệt đối không thể thấp đến mức trắng trợn như vậy.
Một cô gái có hơn trăm triệu tiền mặt lưu động, hạn mức thẻ tín dụng khởi điểm sao có thể chỉ vỏn vẹn một vạn?
Đoàn Yến cụp mắt xuống.
Anh căn bản không đi tra lịch sử tín dụng của cô, cũng không tra sao kê ngân hàng của cô.
Thậm chí anh còn cố kìm nén những nghi ngờ không ngừng nổi lên trong lòng.
Sự thật giống như một con dao cùn rỉ sét, không hề phòng bị đâm vào vẻ bình yên mà anh hết sức duy trì.
Đảo điên một hồi, lôi hết những lời nói dối đẫm máu ra ngoài.
…
Tối.
Đoàn Yến vẫn như thường lệ đi đón Dung Ký Kiều tan làm.
Dung Ký Kiều đã mua ít trái cây ở quầy trước cửa bệnh viện.
Vừa về đến nhà.
Dung Ký Kiều đã líu lo như chim hoàng yến.
“Bà chủ còn cho thêm mấy quả nữa, em không biết có ngọt không.” Dung Ký Kiều vừa thay dép vừa nói: “Em đi rửa trước đây.”
Đoàn Yến: “Ừm.”
Dung Ký Kiều thích dâu tây, bê ra phòng khách.
Đoàn Yến đã thay lại bộ đồ ở nhà mua cùng Dung Ký Kiều lần trước.
Kiểu dáng rộng rãi thoải mái quá mức, che đi rất tốt cái cảm giác không thuộc về căn phòng nhỏ này của Đoàn Yến, cũng làm dịu đi vẻ lạnh lùng của anh.
“Nếm thử đi.” Dung Ký Kiều cầm một quả to nhất, đỏ nhất, đưa đến bên môi anh.
Đoàn Yến như không có chuyện gì, cắn một miếng.
Vẫn như thường lệ nói móc một câu.
“Ồ, không đút cho anh quả chua.”
“…” Dung Ký Kiều trợn mắt, cũng cầm một quả nhét vào miệng mình, “Ăn mà không chặn được cái miệng của anh.”
Đoàn Yến nhìn cô má phồng lên, những cảm xúc u ám cuộn trào trong đáy mắt bị anh gượng ép đè xuống tận sâu thẳm.
Anh đột nhiên giơ tay lên.
Dung Ký Kiều tưởng anh lại muốn bóp má mình, theo bản năng muốn né, lại thấy ngón tay cái thô ráp của Đoàn Yến nhẹ nhàng đặt lên khóe miệng cô.
“Dính nước rồi.” Giọng anh bình thản.
Đầu ngón tay lướt qua bờ môi mềm mại của cô, lau đi vệt đỏ nhạt của dâu tây.
…
Hôm nay Dung Ký Kiều chủ động nấu cơm.
Đoàn Yến nhìn như đang ngồi trên ghế sofa, tùy tiện chuyển kênh tivi.
Có vẻ như đang chọn một chương trình hay để giết thời gian.
Nhưng thực ra.
Câu nói của chính mình trong mơ cứ quẩn quanh trong đầu.
“Em lừa anh, tiền viện phí đó không phải của em.”
Năm đó lúc nằm viện, Đoàn Yến hôn mê ba ngày.
Tỉnh dậy Dung Ký Kiều ở bên giường, mắt sưng đỏ, nói cô đã trả tiền viện phí.
Anh hỏi bao nhiêu.
Cô nói hơn mười vạn.
Lúc đó anh ngây người, hỏi cô lấy đâu ra nhiều tiền thế.
Dung Ký Kiều nói tiền tiết kiệm đều cho anh hết.
Đoàn Yến lúc ấy đầu còn choáng váng, không nghĩ nhiều.
Ra viện anh đi tra hóa đơn, bệnh viện nói đã thanh toán xong.
Anh tưởng chính là Dung Ký Kiều trả.
Mấy năm nay anh luôn nhớ ơn này, đối xử với cô tốt vô cùng.
Nhưng trong mơ chính mình nói tiền viện phí không phải của cô.
Có phải của cô không?
Anh chưa từng nghi ngờ.
Nhưng bây giờ…
Đoàn Yến đứng dậy vào phòng ngủ, đi đến tủ quần áo lục ra một cái hộp.
Bên trong để đồ cũ — giấy ra viện, danh sách chi phí, và cả hóa đơn bệnh viện năm đó.
Anh lấy ra, ngồi trước bàn học.
Trên hóa đơn ghi tổng chi phí mười hai vạn ba.
Đã thanh toán.
Mục người thanh toán, viết “Dung Ký Kiều”.
Đoàn Yến nhìn ba chữ đó rất lâu.
Rồi anh lấy điện thoại, tra số điện thoại bệnh viện.
Đã quá giờ tan làm, không ai nghe.
Anh cúp máy, lại gọi.
Gọi đến lần thứ năm, cuối cùng cũng có người bắt máy.
“A lô?”
Giọng y tá trực ban mệt mỏi.
Đoàn Yến vào thẳng vấn đề: “Tôi muốn tra một khoản thanh toán năm đó.”
