Chương 42: Vợ
“Hả?”
Cô y tá sững lại, “Giờ này anh…”
“Việc gấp.”
Giọng Đoàn Yến bình tĩnh, nhưng áp lực qua điện thoại vẫn có thể cảm nhận được.
Cô y tá ngập ngừng: “Anh chờ một chút, tôi chuyển máy cho phòng tài vụ.”
Đầu dây bên kia vang lên giọng nói lè nhè, khàn khàn và bực dọc như vừa bị kéo ra khỏi giấc ngủ.
“Alo? Ai đấy? Nửa đêm nửa hôm…”
Đoàn Yến bóp chặt điện thoại, các đốt ngón tay trắng bệch vì dùng lực, nhưng giọng nói không hề gợn sóng, trầm lặng như mặt hồ đóng băng.
“Chào anh, tôi muốn tra một khoản phí nhập viện từ một năm trước.”
“Tra hồ sơ? Mai hãy gọi, phòng tài vụ tan làm rồi.” Đầu dây bên kia ngáp một cái, như sắp ngủ tiếp bất cứ lúc nào.
“Việc gấp.” Đoàn Yến nói.
Người bảo vệ hơi mất kiên nhẫn, lẩm bẩm: “Thế anh đưa số chứng minh thư và thời gian nhập viện cho tôi, mai tôi nhờ người tra, tra được sẽ gọi lại cho anh.”
Đoàn Yến đọc một dãy số, bình thản báo số điện thoại của mình, rồi mới cúp máy.
…
Hôm sau là ngày nghỉ hiếm hoi. Ánh nắng xuyên qua rèm cửa kéo không kín, hắt những mảng sáng lên nền gỗ.
Dung Ký Kiều ngủ đến khi tự nhiên tỉnh, vươn vai một cái, tâm trạng cực kỳ tốt.
Cô tính hôm nay sẽ ở nhà với Đoàn Yến cả ngày, xem phim, tiện thể củng cố hình ảnh bạn gái đảm đang của mình.
Dung Ký Kiều vừa ngân nga bài hát vừa bước ra khỏi phòng ngủ. Đoàn Yến đã ngồi trên sofa, tay cầm cuốn sách nhưng cả buổi chưa lật một trang.
“Hôm nay dậy sớm thế?” Dung Ký Kiều lại gần, vòng tay ôm cổ anh từ phía sau, cằm gác lên vai anh.
Đoàn Yến “ừ” một tiếng, gấp sách đặt sang một bên.
Đúng lúc đó, điện thoại của Dung Ký Kiều để trên bàn trà reo lên chói tai.
Dung Ký Kiều không để ý ai gọi, tiện tay bắt máy.
“Cô Dung, tôi…”
Nghe thấy giọng Tiêu Lạc, Dung Ký Kiều: “!!”
Cô giật mình, theo phản xạ ấn nút kết thúc cuộc gọi cực nhanh, tay vung lên tạo thành một luồng gió.
“Ai thế?” Giọng Đoàn Yến từ bên cạnh vọng sang, nhàn nhạt, không rõ cảm xúc.
“Không… không có gì, nhầm số thôi.” Dung Ký Kiều úp điện thoại xuống bàn, tim đập thình thịch.
Ánh mắt Đoàn Yến dừng trên mặt cô hai giây.
Ánh nhìn ấy quá bình thản, ngược lại như một tấm lưới vô hình, khiến cô không thể che giấu.
Dung Ký Kiều bị nhìn đến nỗi da đầu tê dại, bèn cố tỏ ra bình tĩnh.
“Em đi đánh răng rửa mặt trước, lát nữa làm bữa sáng.”
Dung Ký Kiều giả vờ như không có chuyện gì, cầm điện thoại vào nhà vệ sinh.
Cô mở vòi nước, rồi mới mở lại điện thoại.
Tiêu Lạc đã nhắn một tin.
[Tiêu Lạc: Cô bị làm sao mà cúp máy luôn thế? Tôi muốn nói là tôi đã tra được chuyện của Kế Xuyên rồi, ra ngoài nói.]
[Dung Ký Kiều: Đoàn Yến ở bên cạnh, cậu muốn tôi nghe điện thoại của cậu trước mặt thái tử gia à?]
[Tiêu Lạc: …]
Dung Ký Kiều gửi một địa chỉ, bảo lát nữa gặp ở đó.
Sau đó xóa sạch tin nhắn, rồi nhanh chóng đánh răng rửa mặt.
Dung Ký Kiều bước ra.
“Vừa nãy không phải điện thoại rác, là đồng nghiệp của em, bảo em đổi ca với cô ấy, cô ấy có việc gấp.”
Lời nói dối thốt ra, chính cô cũng thấy đầy lỗ hổng.
Có chút lo lắng.
Đoàn Yến không nói gì, chỉ nhìn cô một cái.
Mấy giây sau, Đoàn Yến mới rời mắt, cầm lại cuốn sách, lật ra.
“Đi đi.” Giọng anh rất nhẹ, “Về sớm nhé.”
Dung Ký Kiều như được đại xá, vội vàng gật đầu, chạy như bay vào phòng ngủ thay đồ.
Khi cô vừa đóng cửa phòng ngủ, Đoàn Yến gọi cô lại.
“Ký Kiều.”
Cô dừng bước, tay vẫn đặt trên tay nắm cửa, căng thẳng quay đầu: “Sao… sao thế?”
Đoàn Yến nhìn cô, môi khẽ động, dường như muốn nói gì, nhưng cuối cùng chỉ lắc đầu, đáy mắt u ám không rõ.
“Không có gì,” anh cúi xuống, mắt rơi trên trang sách, “Đi đường cẩn thận.”
Dung Ký Kiều không dám ở lại thêm giây nào, thay quần áo xong liền vội vã ra khỏi nhà.
…
Trong quán cà phê, Tiêu Lạc bước tới, liền thấy Dung Ký Kiều ngồi ở góc.
Ánh nắng phác họa đường nét gương mặt xinh đẹp của cô, làn da trắng sứ mịn màng, bắt mắt vô cùng.
Chẳng trách dù không thông minh lắm, Đoàn Yến vẫn để mắt tới cô.
Tiêu Lạc thầm tặc lưỡi trong lòng, không khỏi sinh ra chút tiếc nuối.
Đẹp thật đấy, nhưng sao lại là phụ nữ của người khác.
Anh ta bỏ mũ xuống, vết thương ở khóe mắt vẫn chưa lành hẳn, khóe miệng cũng sưng tấy.
Dung Ký Kiều thấy anh ta, vào thẳng vấn đề: “Tra được thế nào rồi?”
“Tra được rồi, tôi nói trước cho cô biết, Kế Xuyên này không phải dạng vừa đâu. Ở cái đất Bắc Kinh này, chỉ có nhà họ Đoàn và vài nhà khác mới áp được hắn.”
Dung Ký Kiều vốn tưởng Kế Xuyên chỉ là một công tử nhà giàu khó nhằn, không ngờ thế lực lại lớn đến vậy.
Cô hít một hơi thật sâu, truy hỏi: “Còn tra được gì nữa không?”
Tiêu Lạc lại không trả lời ngay. Anh ta nghiêng người về phía trước, đôi mắt dán chặt vào Dung Ký Kiều, giọng đầy dò xét và nghi ngờ.
“Tôi nói này, rốt cuộc cô đắc tội kiểu gì với loại người này? Dung Ký Kiều, tôi phải nhắc cô, tôi giúp cô là đang đánh cược, cược cô ngồi vững được cái ghế cháu dâu trưởng nhà họ Đoàn. Nếu cô bị lật thuyền, tôi còn phải theo cô mà đắc tội với nhà họ Kế, thế thì tôi lỗ to.”
